Cả Nhà Ta Đi Đày - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:41:34
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu dí ngón tay đầu , giọng đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Con đấy, con đấy.”
Ta trong lòng mẫu vặn vẹo như thanh quẩy, khóe môi từ từ cong lên.
Đám rúc trong kinh thành, tự xưng là phồn hoa lẽ vẫn !
Những năm gần đây, triều đình mở cảng thông thương đường biển tại Lĩnh Nam.
Cửa sông Châu Giang, tàu thuyền hải ngoại qua tấp nập dứt, hàng hóa quý hiếm bày la liệt.
Đá quý, mã não, hương liệu, ngà voi, trân châu, vàng bạc đều cập bến tại đây.
Tơ lụa, gốm sứ, cũng từ nơi giương buồm khơi, bán xa tận hải ngoại.
Lĩnh Nam phồn hoa, bắt đầu hình thành dáng dấp.
Sớm chẳng còn là vùng đất man hoang gì nữa .
4
Ba tháng .
Ngày hè ch.ói chang, tiếng ve kêu râm ran.
Ta trong quán chè ở Lĩnh Nam, chân dép lào, thong thả thưởng thức món đá bào đậu xanh trần bì.
Một ngụm đá bào đậu xanh ngọt ngào trôi xuống cổ họng.
Sảng khoái!
Thỏa mãn đến mức mười đầu ngón chân đều đang run rẩy, duỗi , nhảy múa, xoay tròn.
Sau đó.
Ta ung dung tự tại mở bức thư khuê mật ở kinh thành gửi tới.
“Haizz!”
Mở đầu bằng một tiếng thở dài, khiến tim đập nhanh thon thót.
Vội vàng lướt nhanh mười dòng tiếp.
“Hu hu, bảo bối ơi, từ khi ngươi , Tạ T.ử Hành ai cũng thuận mắt.
Hôm lúc nghị sự, hai vị đại thần cãi , đấu đá như gà chọi.
Kết quả, Tạ T.ử Hành vốn giỏi giữ hòa khí nhất chạm dây thần kinh nào, mắng té tát mặt hai vị đại thần, c.h.ử.i cho m.á.u ch.ó phun đầy đầu, c.h.ử.i bằng con rệp. Khá lắm, trận mắng đó, hai vị đại thần mắt to trừng mắt nhỏ, đầu tiên tâm linh tương thông, hòa hảo như lúc ban đầu, tay nắm tay cùng uống rượu kể khổ.”
“Ca ca dạo , lỡ miệng nhắc đến ngươi một câu, ngươi ở Lĩnh Nam sống . Tạ T.ử Hành liền bảo việc chuyên tâm, phạt chép kinh Phật một trăm để tĩnh tâm. Một trăm đó! Ca run rẩy cả tay, đây rõ ràng là trả thù cá nhân, chỉ cho phép Tạ T.ử Hành mỗi ngày lén xem tranh của ngươi, còn khác thì nhắc cũng nhắc. Hắn là Bát Vương gia thì ngon lắm .”
“Phải , Thần phi nương nương gần đây còn xem mắt cho Tạ T.ử Hành nữa. Ngươi đoán xem thế nào? Tạ T.ử Hành ngay ngắn ghế, cầm bức họa lên nghiêm túc bình phẩm.
Người tóc đen bằng Chu Lam, miệng nhỏ bằng Chu Lam.
Người mắt to bằng Chu Lam.
Người da trắng bằng Chu Lam.
Người hình dáng lỗ mũi bằng Chu Lam, lỗ mũi Chu Lam hình trái tim cơ.
Người …
Đến ngón tay của Chu Lam cũng sánh bằng.
…
Mẫu phi, con Lĩnh Nam tìm Chu Lam! Con sợ nàng trai Lĩnh Nam lừa mất.”
Phụt!
Ta phun cả ngụm chè ngoài.
Tạ T.ử Hành!
Bát Vương gia, đang cái trò gì hả?
Hắn sẽ thực sự đến Lĩnh Nam tìm đấy chứ?
Đừng mà!
Ta nữ phụ pháo hôi !
5
Ta nhớ cảnh tượng ngày cả nhà rời kinh.
Hoàng hôn bàng bạc, ráng đỏ đầy trời.
Thiếu niên lang quang minh lạc, Bát Vương gia ca tụng tài cán giỏi giang.
Một một ngựa.
Theo đoàn xe nhà , tiễn đưa hết chặng đến chặng khác.
Trường đình nối đoản đình, chim đêm bay gấp về rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-ta-di-day/chuong-2.html.]
Đôi mắt sáng ngời rực rỡ của , đầu tiên nhuốm màu cô liêu:
“Chu Lam, nàng sẽ nhớ chứ?”
Không đợi trả lời.
Vành tai đỏ bừng, , thúc ngựa rời .
Trong gió chiều l.ồ.ng lộng, bên tai vang vọng giọng trong trẻo kiên định của : “Đợi !”
Mẫu nghi hoặc hồi lâu.
Nếu xưa nay vốn ngoan ngoãn, bà nghi ngờ sớm định ước chung với Tạ T.ử Hành .
Bóng dáng Tạ T.ử Hành xa dần nhỏ trong ánh tà dương.
Ta ngẩn ngơ theo bóng lưng , hồi lâu mới lí nhí:
“Đồ ngốc mới nhớ .”
6
Đêm khi xuất phát Lĩnh Nam.
Hệ thống mà vốn tưởng tồn tại, thức tỉnh.
Xuyên mười tám năm, cuối cùng cũng cầm kịch bản của xuyên sách .
Ta, Chu Lam, đích thị là nữ phụ pháo hôi.
Từ nhỏ cùng Tạ T.ử Hành thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư.
Hai quả thực từng một giai đoạn mập mờ rõ ràng.
Cho đến khi cả nhà lưu đày Lĩnh Nam, Tạ T.ử Hành đuổi theo đến nơi, tại đây gặp nữ chính định mệnh của đời —— tú nương Trần A Muội.
Lĩnh Nam địa linh nhân kiệt, chuột to hơn mèo, cô nương mày ngài mắt phượng.
Hắn gặp Trần A Muội nhất kiến chung tình.
Nữ phụ là triệt để biến thành vật hi sinh.
Sống c.h.ế.t quấn lấy Tạ T.ử Hành, yêu mà , đến tận giây phút cuối cùng mới tỉnh ngộ.
Đáng tiếc muộn.
Ta đỡ Tạ T.ử Hành một mũi tên, hương tiêu ngọc nát.
Còn Tạ T.ử Hành và Trần A Muội, trải qua bao sóng gió, khổ tận cam lai, cuối cùng trở thành quyến lữ, ân ái trăm năm.
Ta t.h.ả.m quá mất!
Hu hu!
Miệng nhét đầy bạch thiết kê, lẳng lặng và một miếng cơm lớn.
Trong lòng thầm mặc niệm sâu sắc cho phận bi t.h.ả.m thiết lập của .
Ta thề tuyệt đối, tuyệt đối sẽ yêu Tạ T.ử Hành.
Nhân vật thức tỉnh, tương lai tươi sáng còn xa nữa ?
Ta nhai nhai nhai.
Lại gắp một miếng bạch thiết kê bỏ miệng.
Phát một tiếng thở dài thỏa mãn.
Ừm!
Da gà giòn sần sật, thịt gà mềm mượt.
Ngoài vị tươi ngon, còn vị ngọt thanh.
là “gà vị gà”.
Đời ngoài tình yêu , còn nhiều chuyện quan trọng, ví dụ như ——
Ăn!
Đời sống ba vạn ngày, rượu thịt là tiểu thần tiên.
Ta hỏi hệ thống: “Nhất định yêu Tạ T.ử Hành ? Có thể yêu ?”
Giọng nó mơ hồ, rõ chữ, dường như cũng đang nhai nhai nhai:
“Ừm… Nếu như, nếu như ngày nào ngươi cũng dẫn ăn những món ngon thì, cũng, cũng là .”
7
Ăn của thì miệng mềm.
Thế là.
Ta ngày nào cũng dẫn mẫu , cùng cái hệ thống vô hình , dạo phố ăn uống, ăn uống dạo phố.
Cháo thuyền chài, quẩy nóng, bánh ướt tôm thịt, bánh củ cải, há cảo, xíu mại, bánh cuốn…