Cả Nhà Ta Đi Đày - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:42:34
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không dám tin hỏi: “Cái… cái là cho ?”

Ta xoa đầu nàng, thở dài: “Ăn , đủ trong bếp vẫn còn.”

Đứa trẻ bắt nạt đến mức dám tin nhân gian còn thiện ý nữa .

Nữ chính bé nhỏ, đáng thương của chúng .

Đôi mắt to đen láy ngơ ngác .

Bưng bát mì.

Hồi lâu, bật thành tiếng.

Từ ngày xưởng thêu, nàng nỗ lực thích nghi với cảnh, chân thành kết giao với từng tú nương.

bọn họ nay đều coi nàng như khí, hờ hững lạnh nhạt.

Tác phẩm thêu của nàng, năm bảy lượt lén lút phá hoại.

Nàng cảm thấy như đang sống một hòn đảo cô độc lạnh lẽo, khắp nơi đều là tường đồng vách sắt.

Nàng sắp ngạt thở đến nơi .

Mãi đến hôm nay, bọn họ chủ động tỏ ý .

Nàng tưởng khổ tận cam lai, ngờ đón nhận là một màn trêu đùa và sỉ nhục khác.

May , chưởng quầy tỷ tỷ của quán .

Nữ chính bé nhỏ của chúng , hốc mắt ngập nước, từng miếng từng miếng ăn sạch sẽ bát mì, đến nước cũng chừa .

Là tấm lòng của tỷ tỷ chưởng quầy, một chút cũng thể phụ lòng.

Còn dựa quầy, mỹ nhân ăn mì.

Ngoài việc thấy vui mắt, trong lòng khỏi cảm thán:

Đóa hoa trắng nhỏ kiên cường dẻo dai nhường nào, đổi là nam chính, cũng thích nàng thôi.

Người , xứng đáng yêu thương.

10

Tạ T.ử Hành đến muộn hơn so với tưởng tượng của .

Lúc đến, thiết với Trần A Muội lắm .

Nàng rảnh rỗi là đến quán giúp đỡ, một câu tỷ tỷ hai câu tỷ tỷ chạy theo m.ô.n.g gọi.

Hôm nay, và Trần A Muội đang uống sữa tự .

Nàng bưng ly sữa dùng sức hút ống hút:

“Tỷ tỷ (nhai nhai nhai), bao giờ uống (nhai nhai nhai) thứ gì ngon như thế .”

Ta yêu thương chọc chọc cái má phồng lên của nàng.

Muội , gì cũng đúng.

Chợt cơn gió mát thổi tới, thổi bay tóc mái trán .

Vừa ngước mắt, rèm cửa quán vén lên.

Tạ T.ử Hành khoác ráng chiều rực rỡ, ngay cửa.

Ta ngẩn .

Bốn mắt , một hồi trầm mặc.

Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Chu Lam, ngờ nha đầu nhà ngươi ở Lĩnh Nam sống khoái hoạt thật đấy.”

Hắn một đường dầm sương dãi nắng.

Suốt dọc đường đều lo lắng Chu Lam con nha đầu ở Lĩnh Nam thiếu ăn thiếu mặc, ốm đau t.h.u.ố.c chữa, hổ Hoa Nam ăn thịt mà ai .

Đến nơi mới thấy, sống những ngày tháng nhỏ bé mà tư vị vô cùng, mở cả một quán lẩu to đùng.

Chưa đến chuyện ngày kiếm đấu vàng, bên cạnh còn tiểu tỷ cùng trò chuyện đùa ăn điểm tâm.

Lúc chỉ cảm thấy đầu ong ong, mới chợt nhận :

Chu Lam cái đồ vô lương tâm , e là chẳng phút nào nghĩ đến .

Ta hổ rụt cái vuốt đang dừng khuôn mặt xinh của Trần A Muội .

Nhanh nhảu dậy, nhiệt tình chào đón Tạ T.ử Hành:

“Bát… Bát ca, đến lúc nào , cũng báo một tiếng?”

Ta nịnh nọt định đón lấy áo choàng Tạ T.ử Hành.

Lại một tay véo má.

“Làm… gì thế?”

Chỉ thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc : “Chu Lam, từ biệt mấy tháng, nàng còn béo lên thế ?”

Nụ mặt ‘bộp’ một cái tắt ngấm.

Tắt ngấm!

chuyện hả, chuyện hả, Tạ T.ử Hành!

Ta đang định nổi đóa.

Chợt thấy bên cạnh trống trải.

Người ?

Vừa , chỉ thấy Tạ T.ử Hành ba bước thành hai vọt đến mặt Trần A Muội.

Hắn chớp mắt, hai mắt sáng rực chằm chằm nữ chính.

Tên lãng t.ử buông lời ngông cuồng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-ta-di-day/chuong-4.html.]

“Vị cô nương trông quen mặt quá, dám hỏi phương danh? Nhà ở nơi nao?”

Ánh mắt nóng rực.

Làm nhớ đến những yến tiệc đây, cái thần sắc của khi thấy đùi dê nướng nóng hổi thơm phức bưng lên bàn.

“Hệ thống a!”

Ta gọi trong lòng: “Nam chính nhất kiến chung tình với nữ chính !”

Hệ thống hừ một tiếng, giận dỗi với :

“Ta mặc kệ, mặc kệ, ăn vi cá hầm gà mà.”

Có lẽ là chịu nổi ánh mắt trần trụi của Tạ T.ử Hành, Trần A Muội sợ hãi trốn lưng , nắm c.h.ặ.t vạt áo lí nhí :

“Tỷ tỷ, vị bằng hữu của tỷ hình như bệnh nặng đó.”

11

Nữ chính dọa sợ chạy mất dép.

Tạ T.ử Hành đuổi theo ngoài.

Kết cục sớm liệu .

ngẩn ngơ bóng lưng bọn họ xa.

Hồi lâu, sờ sờ n.g.ự.c.

Cảm thấy nơi đó trống rỗng, gió lớn lùa , lạnh thấu xương.

Ta tự an ủi : Bình thường thôi, cỏ cây, ai mà vô tình cho .

Dù là xuyên sách, tình cảm thanh mai trúc mã bao năm qua giữa và Tạ T.ử Hành là thật, cảm nhận cũng là thật. Bắt nhất thời vui vẻ chúc phúc cho và nữ chính, .

Đâu chỉ , , hét, c.h.ử.i cái thiết lập c.h.ế.t tiệt .

Nữ phụ ?

Dựa cái gì chấp nhận sự thật yêu trong chớp mắt yêu khác?

Ta nuốt trôi cục tức .

Quyết định ——

Biến đau thương thành thèm ăn.

Ta: “Hệ thống, , ăn vi cá hầm gà!”

Không chỉ vi cá hầm gà, còn ăn tôm hùm hầm canh, cá mú đỏ hấp, bào ngư lòng đào, cá đù vàng hấp súp!

Cái gì đắt thì ăn cái đó, an ủi thật tâm hồn tổn thương của .

Hệ thống hoan hô: “Yeah! Lam tỷ thất tình muôn năm!”

Ta: …

Mi lịch sự ?

12

Ta vốn tưởng chỉ cần yêu Tạ T.ử Hành, là thể phận nữ phụ bi t.h.ả.m của .

, rắc rối mà Tạ T.ử Hành mang , tránh cũng tránh thoát.

Có những thứ còn tự tìm đến tận cửa.

Chẳng hạn như lúc , nữ hiệp khách đeo đao đến tận cửa, tư thế oai phong lẫm liệt mặt mà chớp chớp mắt đầy khó hiểu.

Ta hỏi hệ thống: “Đây là ai?”

Mấy ngày nay để trốn tránh nỗi đau thất tình, đắm chìm trong thoại bản, cả ngơ ngơ ngẩn ngẩn, như thể đang sống ở một thế giới hư ảo khác.

A a a! Tại là nữ chính văn ngọt sủng?

Hệ thống chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Cốt truyện ngươi quên hết ? Đây là nữ ba ái mộ Tạ T.ử Hành.”

Oan nghiệt !

Ta vùi trán lòng bàn tay, xoa xoa .

Đau đầu quá!

Nữ ba, vị hiệp nữ mà Tạ T.ử Hành vô tình cứu đường đến Lĩnh Nam.

Hiệp nữ gặp xiêu lòng, si tình chờ đợi, nhiều lấy mạng bảo vệ .

Ngẩng đầu lên, nặn một nụ : “Vị tỷ tỷ , chuyện gì từ từ . Đao hạ xuống, hạ… hạ xuống.”

Người tới mặc huyền y, đeo trọng kiếm, tóc đuôi ngựa buộc cao.

Nghe thu đao vỏ, thần tình lạnh lùng hừ một tiếng:

“Ta cứ tưởng nữ t.ử mà Tạ T.ử Hành thích là bảo bối gì, giờ cũng chỉ thường thôi, chẳng qua là một con buôn toan tính thiệt hơn, khẩu phật tâm xà.”

Hây, lời gây tổn thương tình cảm đấy. (Mặc dù cũng chẳng tình cảm gì)

Ta mở quán ăn đàng hoàng, trêu ngươi chọc ngươi chỗ nào, cửa kỳ thị nghề nghiệp của .

Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, định phản bác .

Nữ ba – một đời hiệp nữ, bỗng nhiên cứng đờ cả .

Nhìn theo ánh mắt kinh hoàng của nàng .

Chỉ thấy một sinh vật khổng lồ màu nâu, đang xổm mặt đất.

Bốn mắt với hiệp nữ.

“Đây… đây là vật gì?”

Giọng của nàng cũng đang run rẩy.

“Ồ, con gián.”

“To… to thế á?!”

Loading...