Cả Nhà Ta Đi Đày - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-07 01:42:46
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cho là đúng: “Thế là gì, còn con to hơn cơ, nó còn …”

Lời còn dứt.

Con gián Lĩnh Nam vỗ đôi cánh khổng lồ, bay thẳng mặt hiệp nữ.

“Á!!!!!”

Trong tiếng hét ch.ói tai của nàng , chậm rãi bổ sung nốt câu hết: “Biết bay.”

13

Mặt mũi sĩ diện của hiệp nữ mất sạch sành sanh.

Cả còn oai diễu võ nữa.

Nàng rửa mặt tám , dùng khăn lau lau .

Lại nhận lấy chén an thần đặc biệt pha cho, uống một ngụm.

Ánh mắt vẫn nơm nớp lo sợ về phía góc tường.

Nơi đó chỏng chơ xác con gián phi một chiếc dép bẹp dí.

Xúc tu nhỏ rậm rạp chĩa lên trời, vẫn còn đang giật giật liên hồi.

“Nó… chắc chắn c.h.ế.t ?”

“Cái , cũng chắc, nhưng nó nội thương nghiêm trọng, chắc bò dậy nổi .”

Tiểu Cường dù cũng là Tiểu Cường, đôi khi một cái dẫm chân cũng g.i.ế.c c.h.ế.t nó.

Cho nên mới gọi là Tiểu Cường, cường trong kiên cường, cường trong ngoan cường.

Nghe câu trả lời của , hiệp nữ cuối cùng cũng yên tâm.

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , rưng rưng nước mắt: “Ân nhân, ân nhân cứu mạng, xin nhận của một lạy.”

Vì một con Tiểu Cường, hiệp nữ đối với cảm kích vô cùng.

Nàng phong tư dũng mãnh khi cởi dép phi c.h.ế.t Tiểu Cường khiến nàng cả đời khó quên.

Ta cũng nhiệt tình truyền thụ cho nàng bí kíp: Gặp Tiểu Cường, thể trút hết bực dọc và áp lực trong cuộc sống lên nó, kể lể xong thì một dép đập c.h.ế.t, đó là phương pháp giải tỏa áp lực cuộc sống cực .

Ta gọi đây là diệt khẩu mục đích, dù Tiểu Cường cũng quá nhiều .

Ta và hiệp nữ mới gặp mà như quen từ lâu.

Vạn dặm đường hoa đồng, chuyện cả đêm dứt.

Hệ thống trầm giọng : “Nói tiếng .”

Ta ném một quả vải miệng: “Tám chuyện với nàng vui.”

14

Sau ngẫm , lúc đó, vẫn nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Con mà, phản xạ chậm, trong chuyện tình cảm còn chút đần độn. Có đôi khi đợi sự việc xảy , mới hậu tri hậu giác phản ứng . Cho nên khi ——

Tạ T.ử Hành dẫn Trần A Muội đến từ biệt .

Nói bọn họ cùng về kinh.

Hiệp nữ cũng nàng theo bảo vệ Tạ T.ử Hành suốt dọc đường.

Cùng một lúc mất yêu thanh mai trúc mã, cô ngọt ngào đáng yêu và khuê mật cùng c.h.é.m gió.

Ta hậu tri hậu giác.

Bỗng nhiên cảm thấy chút chấp nhận nổi sự thật mắt.

Lúc sắp , Tạ T.ử Hành thật sâu.

Ánh mắt dịu dàng quyến luyến, dường như vô cùng nỡ.

Mãi đến khi đến rợn cả .

Hắn mới vươn tay, vén tóc mai bên tai , hạ giọng dịu dàng : “Đợi , Chu Lam.”

Lại là câu !

Ta nổi da gà: Tên nam nhân tồi, ăn trong bát còn trong nồi.

Ta trực tiếp đẩy một chưởng: “Cút .”

Tên tra nam c.h.ế.t tiệt.

Mùa hè oi bức, lá cây đa lớn ven đường đều héo rũ.

Con ch.ó vàng rạp đất, thè lưỡi tản nhiệt.

Đoàn bọn họ về phía Bắc, trùng trùng điệp điệp, giục ngựa lao , cuốn lên từng trận bụi vàng.

Bụi đất mờ mắt .

Mắt cay xè, trong lòng cũng buồn bực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-ta-di-day/chuong-5.html.]

Ta hỏi hệ thống: “Mọi chuyện kết thúc ?”

Nam chính và nữ chính ở bên .

Không ai cho , nữ phụ nên về ?

Không câu trả lời.

Hồi lâu.

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai .

Ta đầu, chút kinh ngạc.

Là mẫu .

“Mẫu .” Ta bỗng thấy mũi cay cay.

Mẫu dường như cái gì cũng , cái gì cũng hiểu.

Bà ôm c.h.ặ.t vai , về phía , thần sắc kiên định:

“Không , nhất định sẽ hơn đang đợi con.

Con xứng đáng với nam nhi nhất đời !”

“Mẫu !”

Ta nhịn nữa, nhào lòng bà, òa lên.

15

Thoáng chốc sang đông.

Lĩnh Nam bốn mùa thường xanh.

Hoa t.ử kinh nở đầy thành, muôn hồng nghìn tía, tựa như mùa xuân.

Chỉ thời tiết là ẩm ướt lạnh lẽo.

Gió bấc thổi vù vù, mưa đông rả rích.

Chính là thời điểm để tẩm bổ.

Ta trong bếp của quán, mặt là một nồi bò hầm củ cải nóng hổi.

Thịt bò hầm nhừ tơi, hết sạch mùi tanh, ngập miệng hương thịt.

Củ cải hiện lên màu hổ phách trong suốt, tan ngay trong miệng chút xơ, thanh ngọt vô cùng.

Tuyệt nhất là nước dùng, vị đậm đà của thịt bò, hòa quyện vị ngọt của củ cải, trong veo mà vị đậm, khiến uống một ngụm uống thêm ngụm nữa.

Ta đang ăn xì xụp ngon lành.

Một bóng đen phủ lên .

Ta ngẩng đầu, sững sờ.

Củ cải trong miệng cũng quên cả nhai.

Người tưởng cả đời gặp nữa, xuất hiện mắt ?

Tạ T.ử Hành mang theo một hàn khí.

Ngồi xuống ghế một cách tự nhiên, chút khách khí cướp lấy cái bát của .

Hắn gắp một miếng củ cải bỏ miệng, nheo mắt .

Lộ vẻ thỏa mãn như như .

Sau đó suy tư, cầm lọ tương ớt bàn đổ bát.

Thành thục như thể đây là nhà .

Ta cuối cùng cũng hồn, nhảy dựng lên: “Tạ T.ử Hành, đó là của ! Trả cho !”

Ta nhe nanh múa vuốt lao tới bảo vệ đồ ăn.

Tạ T.ử Hành moi từ trong n.g.ự.c một vật, ném ‘keng’ một cái lên bàn.

Ta thỏi vàng đang xoay tít bàn, điều ngậm miệng .

Tạ T.ử Hành dường như đói.

Hắn ăn như rồng cuốn mây tan sạch sành sanh cả nồi bò hầm củ cải của .

Cả một nồi đấy!

Hắn là ngạ quỷ đầu t.h.a.i ?

Ta hậm hực thu dọn bát đũa.

Chợt thấy lưng ấm lên.

Tạ T.ử Hành từ phía ôm lấy .

Hơi thở ấm nóng phả xuống, trầm giọng quyến rũ: “Nhớ ?”

Loading...