Cả Nhà Xuyên Về Thập Niên 70: Hệ Thống Đi Theo Ta! - Chương 154: Phân Chia Chỉ Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-03-01 13:06:28
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Đại Sơn đương nhiên đồng ý, đó cũng là cháu ruột của ông.

 

Trần Thư Mặc chuyện xưởng còn tuyển công nhân: "Bố, còn một việc nữa, xưởng qua một thời gian nữa sẽ tuyển công nhân, chỉ cần trong thôn chúng thi đậu thì đều thể ."

 

Trần Đại Sơn cảm thấy đầu óc ong ong, cảm giác đầu là chim khách đang hót.

 

"Ha ha ha, , con trai út , bố, bố thật sự là quá vui mừng."

 

Chuyện mà truyền trong thôn, thì chẳng sẽ nổ tung trời .

 

Sau ai xưởng, ai mà chẳng đến cảm ơn nhà họ chứ.

 

Con trai ông bản lĩnh, ông bây giờ ngoại trừ tự hào thì chính là tự hào.

 

Trần Thư Mặc dội cho ông một gáo nước lạnh thích hợp: "Bố, đừng vui mừng quá sớm, xưởng là thi, ngộ nhỡ ai thi qua, thì con cũng hết cách."

 

Trần Đại Sơn ngẫm nghĩ: "Chuyện bố sang nhà bác cả con với bác một tiếng, xem xem rốt cuộc sắp xếp thế nào, để đám thanh niên trong thôn thể nhiều thêm mấy đứa."

 

Vào thành phố công nhân, là chuyện mà đám đàn ông trong thôn bọn họ nghĩ cũng dám nghĩ.

 

Có cơ hội , ai nắm bắt thì nhất định nắm bắt.

 

Trần Thư Mặc : "Bố cần vội, mai cũng kịp mà."

 

Trần Đại Sơn xua tay: "Không , bây giờ bố luôn, Thư Quân , con cùng bố."

 

Hôm nay , ông sợ là sẽ ngủ .

 

Đi xong , ngủ sẽ chỉ ông, hê hê.

 

Trần Thư Mặc bố ruột nghĩ gì, dù thì cứ để ông thôi.

 

Trần Đại Hà thấy tiếng gõ cửa còn thắc mắc, ai mà tối muộn thế còn đến nhà.

 

Đinh Xuân Hoa cởi quần áo xuống , thấy động tĩnh mặc quần áo dậy.

 

Trần Đại Hà thấy em trai thứ hai và cháu trai lớn ngoài cửa: "Sao giờ qua đây?"

 

Trần Đại Sơn c.ắ.n tẩu t.h.u.ố.c: "Có việc chứ , , nhà ."

 

Trần Đại Hà thắc mắc, việc gì mà cứ muộn thế .

 

Đinh Xuân Hoa : "Chú hai đến , nhà chuyện gì ?"

 

Phản ứng đầu tiên của bà là, nhà bên đó xảy chuyện gì , nếu sẽ qua đây muộn thế .

 

Hai thằng con trai trong nhà bao lâu cũng qua đây, Trần Thư Quân thấy hai bọn họ liền hề hề.

 

Anh một cái, hai ngơ ngác.

 

Không chứ, Thư Quân thế? Uống nhầm t.h.u.ố.c ?

 

Trần Đại Hà xuống, Trần Đại Sơn: "Chuyện gì thế, ngay , còn Thư Quân nữa, cháu đừng nữa, bác sởn cả gai ốc."

 

Trần Thư Quân mím môi thu nụ mặt, nhưng mà thu a.

 

"Hê hê hê hê hê."

 

Được , những thu , mà còn tiếng.

 

Trần Thư Chí bước lên sờ sờ đầu : "Không sốt mà."

 

Trần Thư Quân gạt tay họ : "Em sốt, em là trong lòng vui vẻ."

 

Trần Đại Sơn thấy cũng hòm hòm , cuối cùng cũng mở miệng.

 

"Anh cả, chỗ Thư Mặc xưởng thưởng cho ba suất công nhân chính thức, thằng Thư Quân nhà em chiếm một suất, còn hai suất, nó bảo đến hỏi xem Thư Chí và Thư Thu nhà ."

 

"Loảng xoảng."

 

"Choang."

 

Hai bát nước Đinh Xuân Hoa bưng , cứ thế mà rơi vỡ tan tành.

 

"Ái chà, thương chứ?"

 

Trần Thư Chí vội vàng chạy tới, xem xem già thương .

 

Đinh Xuân Hoa đẩy , hai ba bước tới, dám tin Trần Đại Sơn:

 

"Chú hai , chú , là thật ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-xuyen-ve-thap-nien-70-he-thong-di-theo-ta/chuong-154-phan-chia-chi-tieu.html.]

 

Trần Đại Sơn gật đầu: "Thật mà, ngày đến xưởng báo danh , cái còn giả ."

 

Trong phòng nháy mắt đều im lặng, nhất thời ai dám chuyện.

 

Trần Thư Chí xoay , máy móc lấy cái chổi quét những mảnh vỡ mặt đất.

 

Bây giờ trong đầu là: "Vãi vãi vãi, sắp thành phố công nhân !"

 

Vợ Thư Chí ở bên ngoài cũng sững sờ đó nhúc nhích, chị bên ngoài , nhưng lời đều thấy hết.

 

Cái gì cơ? Chị nhầm chứ? Chồng chị sắp xưởng công nhân ?

 

Trần Thư Thu là lên tiếng đầu tiên: "Hê hê hê, hê hê hê."

 

Trần Thư Quân hừ một tiếng, thấy thấy , còn bảo bệnh cơ đấy.

 

Trần Đại Hà hít sâu một : "Đại Sơn , cái , chú tát một cái , đang mơ chứ."

 

Anh trai nguyện vọng , em trai thỏa mãn chứ.

 

"Bốp."

 

Một cái tát vang dội vang lên trong phòng.

 

Trần Đại Sơn cũng dám đ.á.n.h mặt, chỉ đ.á.n.h cánh tay thôi.

 

Cho dù như , cánh tay đen nhẻm của Trần Đại Hà, vẫn thể thấy nổi lên năm dấu ngón tay.

 

Trần Đại Hà hít một , tay xoa xoa cánh tay đ.á.n.h đau.

 

"Anh bảo chú đ.á.n.h chú đ.á.n.h thật đấy ."

 

Trần Đại Sơn: "Hê hê hê, thế em còn đ.á.n.h giả chắc."

 

Trần Đại Hà cuối cùng cũng tin những gì đều là thật, ông kích động : "Thư Mặc là đứa trẻ ngoan, còn nhớ thương hai em của nó."

 

Trần Thư Quân cuối cùng cũng quét nhà xong : "Chú hai, cái tình của Thư Mặc bọn cháu đều ghi nhớ."

 

Trần Thư Thu cũng vội vàng gật đầu: " đúng, bọn cháu nhất định sẽ nhớ kỹ phần tình nghĩa của Thư Mặc."

 

Làm công nhân đấy, thế thì bằng với việc đổi phận .

 

Vợ Thư Chí ở bên ngoài kích động thôi, chị ngại cứ thế nhà, nghĩ nghĩ, xoay tìm em dâu thứ hai.

 

Vợ Thư Thu xong cũng ngẩn ngơ cả nửa ngày, hai chị em dâu kích động đến mức cho .

 

Trần Đại Sơn đợi cả bình tĩnh , chuyện xưởng còn tuyển công nhân.

 

"Lãnh đạo xưởng , chỉ cần trong thôn chúng thể thông qua kỳ thi, là thể xưởng."

 

Người Trần Đại Hà tê rần, tin tức tối nay thực sự là quá nhiều quá bùng nổ.

 

"Chú hai, chú, chú đợi tiêu hóa một chút , chú nhiều như , bây giờ đầu óc loạn cào cào."

 

Mục đích của Trần Đại Sơn đạt , vui vẻ dậy: "Được , việc em xong hết , còn là việc của , đại đội trưởng ạ. Thư Quân , , hai bố con về ngủ thôi."

 

"Dạ, bố, để con đỡ bố ."

 

Hai bố con Trần Đại Sơn vui vẻ về nhà ngủ, để cả nhà Trần Đại Hà ngơ ngác.

 

Trần Thư Chí mở miệng : " mà bố, trong thôn cũng chẳng mấy nghiệp cấp hai, ngay cả chữ cũng nhiều."

 

Trần Đại Hà thở dài một : "Chứ còn gì nữa, chính là cơ hội bày mặt, bọn họ cũng nắm bắt a."

 

Trần Thư Thu : "Bố, vẫn còn mấy ngày , bố xem, bảo Thư Mặc buổi tối dạy học cho , dạy một ít kiến thức đơn giản, đối phó qua kỳ thi ."

 

Mắt Trần Đại Hà sáng lên: "Đây là ý kiến , dù những gì nên chúng đều , nắm bắt , thì xem bản bọn họ."

 

Trần Thư Chí gật đầu: ", đến lúc đó thi đậu, cũng trách chúng , đỡ cho bọn họ bố đại đội trưởng mà thiên vị."

 

Trần Đại Hà: "Không sai, cùng học, thi cùng thi, thi đậu thì đừng trách ai."

 

Trần Thư Chí nghĩ nghĩ vẫn hỏi: "Vậy bên phía thanh niên trí thức, cho bọn họ tham gia ?"

 

Trần Đại Hà trầm mặc, việc , ông suy nghĩ thật kỹ.

 

Mấy thanh niên trí thức đó đều là từng học, so với bọn họ, trong thôn sức cạnh tranh.

 

Đêm nay, định là ông đừng hòng ngủ .

 

 

Loading...