Cả Nhà Xuyên Về Thập Niên 70: Hệ Thống Đi Theo Ta! - Chương 204: Bị Bầy Sói Tập Kích

Cập nhật lúc: 2026-03-01 15:20:00
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe những lời của Lục Uyển Tình, Trần Hiểu Mạn im lặng hai phút.

 

"Uyển Tình tỷ, chị thích , tỏ tình với chị ?"

 

Lục Uyển Tình ngẩn , "Hả? Chưa, ."

 

Trần Hiểu Mạn thầm nghĩ, Cao Hàn , động tác cũng quá chậm chạp.

 

Cô thấm thía : "Chị , còn tỏ tình, chị ở đây xoắn xuýt cái gì chứ?"

 

Mặt Lục Uyển Tình đỏ bừng lên.

 

, đúng , hình như đối phương còn gì cả.

 

Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ là cô tự đa tình thì .

 

Ái chà, chuyện đây, chẳng cô đang trò .

 

Trần Hiểu Mạn vỗ vỗ vai cô , "Chị, nhưng mà em vẫn , tuy rằng nếu một thích chị mà điều kiện tiên quyết, thì nhất định thật lòng thích chị.

 

mà ai cũng dám đảm bảo tình cảm , khi trải qua vài năm, sẽ đổi.

 

Đến lúc đó lẽ những việc từng nhường nhịn chị, đều sẽ biến thành con d.a.o chỉ trích chị.

 

Cho nên gợi ý của em là, chúng tuổi còn nhỏ, chuyện tình cảm thể hoãn một chút.

 

Chị cũng thể thẳng với đối phương, nếu đồng ý chờ, thì đợi chuyện bên chị giải quyết xong, các chị ở bên cũng muộn.

 

Người thể lạc mất , thì nhất định đúng đắn."

 

Lục Uyển Tình đăm chiêu suy nghĩ, cô cảm thấy những lời lý.

 

Lúc thích cô đương nhiên cái gì cũng thể đồng ý, khi đối phương thích cô nữa, thì những lời từng , cũng giống như đ.á.n.h rắm .

 

Cô lập tức nghĩ thông suốt, "Chị Mạn Mạn, , chị cũng nên về đây, cảm ơn em nhé."

 

Trần Hiểu Mạn , cho dù cô , nữ chính cũng sẽ tự nghĩ thông thôi.

 

Buổi tối ăn cơm xong, cả nhà trong sân hóng mát.

 

Đám Cao Hàn vẫn về, ngày nào cũng sớm về khuya lăn lộn thế , cũng thật sự là đủ mệt.

 

Nghe nữ đồng chí họ Hoắc đều ngã bệnh , hôm nay cũng theo lên núi.

 

Cũng núi bây giờ là tình hình gì , các cô cũng thể theo xem thử.

 

Về đến phòng, Trần Thư Mặc với con gái: "Con gái, phiếu công nghiệp chỗ con đưa cho bố một ít."

 

Trần Hiểu Mạn ông, "Bố, bố cần phiếu công nghiệp mua gì thế?"

 

Trần Thư Mặc lắc đầu, "Không bố dùng, là đường thúc của con mua xe đạp, mượn ở chỗ chúng một ít phiếu công nghiệp."

 

Trần Hiểu Mạn gật đầu, "Đường thúc mua xe đạp , bác cả con mua ?"

 

lấy phiếu công nghiệp từ trong gian hỏi.

 

"Bác cả con mua, bác cảm thấy công nhân, hơn nữa trong nhà hiện tại còn một chiếc xe đạp, bác mà mua nữa thì sẽ quá gây chú ý."

 

Trần Hiểu Mạn: "Chuyện , cũng thể vì để khác chú ý mà khổ bản chứ."

 

Ngày nào bố cô và bác cả hai cưỡi một chiếc xe, cô mà thấy khó chịu .

 

Trần Thư Mặc , "Suy nghĩ của họ và chúng giống , cứ như ."

 

Trần Hiểu Mạn nhún nhún vai, , chuyện cũng liên quan đến cô.

 

Đếm hai mươi tấm phiếu công nghiệp đưa cho bố, "Bố, cho bố ."

 

Trần Thư Mặc nhận lấy, "Không dùng hết nhiều như , chỗ còn cứ để ở chỗ bố ."

 

Trần Hiểu Mạn gật đầu, "Vâng, để chỗ bố ."

 

Đêm nay bọn Cao Hàn xuống núi, sáng sớm hôm trời hửng sáng, bọn họ khiêng một xuống núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-xuyen-ve-thap-nien-70-he-thong-di-theo-ta/chuong-204-bi-bay-soi-tap-kich.html.]

 

Ngoài khiêng, trong đội ngũ còn cũng thương nhẹ.

 

Nhìn thấy đám chật vật như , còn những khác giật nảy .

 

Cao Hàn qua tìm Giang Dung, "Bác sĩ Giang, phiền cô xem vết thương cho thương một chút."

 

Giang Dung vội vàng xem, cô vạch quần áo thương thoáng qua, "Đây là động vật c.ắ.n?"

 

Cao Hàn gật đầu, "Phải, đêm qua chúng bầy sói tập kích."

 

Giang Dung buông quần áo xuống, "Các nhất là đến bệnh viện trấn tiêm vắc-xin bệnh dại cho tất cả các đồng chí c.ắ.n . Ngoại thương dễ trị, chỉ sợ xuất hiện bệnh dại."

 

Cao Hàn nhíu mày, "Nhất định tiêm ?"

 

Giang Dung gật đầu, "Tốt nhất là tiêm, nếu một khi phát bệnh, thì là thần tiên cũng cứu ."

 

Người thời quá coi trọng những thứ , nhưng mạng quan trọng, cái gì nên cô nhất định sẽ .

 

Còn về việc bọn họ , thì do cô quyết định .

 

Cao Hàn suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đưa tiêm.

 

"Vậy cô cầm m.á.u sơ qua , sắp xếp đưa bọn họ ngay đây."

 

Cái Giang Dung phản đối, cô bảo con gái lấy t.h.u.ố.c và gạc, sát trùng băng bó vết thương cho thương .

 

Cao Hàn nhanh sắp xếp xong nhân sự, đưa tất cả những thương đến bệnh viện.

 

Mấy Lục giáo sư hiển nhiên là hoảng sợ nhẹ, tuy rằng thương, nhưng tinh thần đều tiều tụy.

 

Vương Phượng Chi cho bọn họ chút đồ ăn sáng đơn giản, để bọn họ ăn xong nghỉ ngơi .

 

Đến chiều, trong sân nhà các cô truyền tiếng cãi vã.

 

Hóa là Hoắc Tú Cầm bọn họ bầy sói tập kích núi, cộng thêm mấy ngày nay thật sự là quá mệt mỏi, nữ đồng chí lập tức sụp đổ.

 

vội vàng chạy đến nhà Trần Hiểu Mạn, la lối đòi về thành phố Kinh.

 

Lục giáo sư lúc đầu còn đang an ủi cảm xúc của cô , với cô gặp bầy sói là tình huống đặc biệt.

 

Hơn nữa đại bộ đội nhanh sẽ đến đóng quân trong núi, đến lúc đó bọn họ sẽ cần chạy chạy như nữa.

 

Hoắc Tú Cầm lọt tai, cô nghĩ đến dáng vẻ của con sói, liền sợ đến run lẩy bẩy.

 

"Không, đây nữa, nơi quá nguy hiểm, ai trong núi còn thứ gì khác nữa . Cái nơi quỷ quái rời ngay lập tức, một phút cũng nữa."

 

Lục giáo sư cũng tức giận, "Đồng chí Hoắc, lúc đầu là cô chủ động đòi theo, với cô ngoại cần sẽ vất vả , lúc đó cô thế nào?

 

sợ chịu khổ, hy vọng theo học hỏi thêm chút đồ.

 

xem những ngày cô thể hiện thế nào? Đầu tiên là chê bai chỗ ở nhà bà con, đó chê lên núi quá mệt.

 

Bây giờ càng trực tiếp loạn đòi về, chuyện khác với những gì cô a."

 

Hoắc Tú Cầm lóc: " sẽ khổ thế chứ?

 

Ăn ngon ngủ yên thì thôi , ngày nào cũng leo đường núi mấy tiếng đồng hồ, trong núi còn nhiều muỗi và côn trùng như .

 

Trước đó gặp rắn, bây giờ gặp bầy sói, đây là chỗ cho ở?"

 

Trần Hiểu Mạn vui, chỗ các cô chỗ cho ở chứ.

 

Vốn dĩ cô còn đang ở trong sân cho vui, bây giờ trực tiếp hét lên trong sân: "Bà nội, đồng chí Hoắc , chỗ chúng chỗ cho ở, cô mắng chúng !

 

Bà đừng bận rộn nữa, còn định chút đồ ngon tẩm bổ cho , coi chúng .

 

Cháu đồ ăn thà cho ch.ó ăn, cháu cũng cho bọn họ ăn!"

 

Mấy trong phòng lập tức im bặt, ai cũng ngờ bọn họ chuyện để bên ngoài thấy rõ mồn một.

 

Lục giáo sư hổ giận, ông chỉ mũi Hoắc Tú Cầm, "Được, về thì cô về , cũng cản cô. Sau cô cũng cần theo nữa, chúng chính là loại việc khổ cực , thích hợp với loại đại tiểu thư nũng nịu như cô."

 

 

Loading...