Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 92: Tu hành

Cập nhật lúc: 2026-02-09 03:32:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 92: Tu hành

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên hài lòng, đổi chủ đề, hỏi đến chuyện Khúc Trí.

Hạ Doanh : “Đã giao cho Tam pháp ti hội thẩm. Tin rằng nhanh sẽ kết quả.”

“Vậy thì .”

Tang Yên gật đầu, hỏi: “Còn tang sự của Vạn Chương?”

Hạ Doanh : “Giao cho Sở Tuấn lo liệu. Ngày mốt phát tang, an táng Đế vương lăng.”

Tang Yên khẽ thở dài, cũng nên gì.

Hạ Doanh nàng tiếc thương cái c.h.ế.t của Vạn Chương, liền khuyên: “Đó là điều ông mong cầu. Chúng nên tôn trọng.”

Tang Yên gật đầu, ngay đó kéo trong lòng.

Hai tựa , mật quấn quýt.

Hai ngày tiếp theo, trong cung đều bận rộn lo tang sự cho Vạn Chương.

Ngày phát tang Đế vương lăng, Tang Yên cũng tiễn một đoạn đường.

Giữa chừng vì trời quá nóng.

Hạ Doanh sợ nàng cảm nắng, nên cho nàng về sớm.

Nàng ngờ gặp mặt Giang Khắc ở cổng cung.

Gần một tháng gặp, Giang Khắc mặc áo gấm đen, đầu đội đấu lạp, bên hông đeo trường kiếm, phong thái hiệp khách càng thêm rõ rệt.

Chỉ là khi ánh mắt chạm nàng, trong mắt gã vẫn tràn vài phần dịu dàng.

“Nàng ở bên Hoàng thượng ?”

Gã chặn ngự liễn, ánh mắt ôn hòa dần dần lạnh : “Ta hết đến khác lập công, xin Hoàng thượng ban hôn cho chúng , nhưng Hoàng thượng từng để ý đến. Hóa . . . đối với nàng. . .”

tiếp , giọng đổi sang nghiêm túc, hỏi thẳng: “Tang Yên, thật với , nàng thật sự quyết định ở bên ?”

Tang Yên đôi mắt đan xen yêu hận của thiếu niên, chậm rãi : “Xin . Giang Khắc, từ đầu đến cuối đều thích hợp với ngươi. Ta cũng như trong tưởng tượng của ngươi. Buông xuống . Cô nương còn nhiều lắm.”

, từ đến nay chỉ nàng.”

Giang Khắc cố gắng đè nén cảm xúc kích động, hỏi: “Tang Yên, đừng xin với . Nàng chỉ cần cho , nàng thật sự một chút cũng thích ? Nàng thật sự thích Hoàng thượng ?”

Nếu nàng thích . . . nếu nàng thích . . . , nàng thể thích khác ?

Tang Yên chuyện tình cảm thể mập mờ, liền rõ ràng với : “ , thích .”

“Không nàng thích ca ca ? Không nàng trong lòng chỉ ca ca thôi ?”

Giang Khắc cảm nhận cơn ghen tuông cuồn cuộn, như lửa lớn, thiêu đốt tim phổi.

Quá khó chịu .

Gã sắp thiêu c.h.ế.t .

“Tang Yên, nàng thể thích khác?”

Nàng thể thích gã, nhưng nàng thể thích khác chứ?

“Xin .”

Tang Yên thành khẩn lời xin , đồng thời cũng bày tỏ rõ lập trường của : “Ta thích , là Hoàng thượng. Trái , nếu Hoàng thượng, sẽ còn thích hơn nữa. Giang Khắc, hy vọng ngươi thể hiểu.”

“Ta hiểu.”

Giang Khắc cam lòng nàng: “Tang Yên, nàng lật lọng, mới nới cũ.”

Lời thì quá nặng.

Tang Yên cau mày, vui : “Ta thích ngươi, ngươi liền dùng thái độ ? Giang Khắc, nếu ngươi nghĩ như , thì càng nên kịp thời buông bỏ. Ta là một nữ t.ử xa, đáng để ngươi thích.”

Nói đến đây, nàng về phía thị vệ trưởng, lệnh: “Đi thôi.”

Thị vệ trưởng đáp: “Vâng.”

Đoàn xe tiếp tục tiến lên.

Giang Khắc ngự liễn rời xa, siết c.h.ặ.t trường kiếm trong tay, đuổi theo.

Đợi đến khi ngự liễn hẳn hoàng cung, gã mới rời .

Thân ảnh khỏe mạnh nhanh ch.óng leo lên lưng ngựa, phóng nước đại, lao khu rừng núi trống trải.

Gã cầm kiếm múa loạn, kiếm khí quét qua, chim ch.óc kinh hãi kêu vang, lá cây rơi lả tả.

"A!!!!!!!!!"

Hắn cũng gào lên, như một dã thú thương, chỉ thể dùng tiếng gầm để trút hết nỗi đau thấu tâm can.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-92-tu-hanh.html.]

*

Tang Yên trở về thiên điện Thanh Ninh điện.

Nghĩ đến Giang Khắc, trong lòng nàng phủ kín mây đen.

Sao chạm mặt gã?

Sao vướng gã?

Món nợ tình cảm đúng là khiến đau đầu.

Mà chuyện đau đầu như , nhất vẫn đừng để Hạ Doanh .

Nghĩ , nàng dặn dò Thu Chi: “Ngươi bảo những đó giữ c.h.ặ.t miệng. Đừng để truyền tới tai Hoàng thượng.”

Thu Chi vội đáp: “Vâng.”

thiên hạ bức tường nào là lọt gió.

Đợi Hạ Doanh trở về, vẫn bẩm báo với chuyện Tang Yên gặp Giang Khắc.

“Chỉ thôi?”

.”

Tên thị vệ thuật nguyên vẹn cuộc đối thoại giữa hai .

Nếu Tang Yên mặt ở đó, e là còn khen y trí nhớ thật .

Hạ Doanh phong trần mệt mỏi trở về, uể oải. Nghe xong bộ, tắm rửa, ăn qua loa chút gì đó , mới sang thiên điện.

Tang Yên vẫn đang luyện chữ.

Nguyên chủ là khuê nữ danh môn, cầm kỳ thi họa đều , nhưng nàng chiếm thể , chẳng thông thạo những kỹ năng đó.

, chữ bằng b.út lông đúng là nỡ .

“Hoàng thượng giá lâm!”

Tiểu Quý T.ử cao giọng nhắc nhở.

Tang Yên lập tức vò nát những tờ giấy , ném sọt giấy, cầm một quyển sách lên, giả bộ lật xem.

Cho nên khi Hạ Doanh bước , chỉ thấy nàng đang sách.

“Đang xem gì ?”

Hắn xuống phía nàng, dang tay , gần như bao trọn nàng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tang Yên liền giơ quyển sách cho xem bìa: “Du ký của Phùng Nhất Thừa.”

Hạ Doanh bốn chữ “Hồng trần quái đàm”, hỏi: “Có ?”

Tang Yên gật đầu: “Ừ. Hay lắm.”

Hạ Doanh hỏi: “Kể chuyện gì?”

Tang Yên liền kể cho : “Kể rằng ở Mân Châu, một lão tiều phu lên núi đốn củi, thấy hai cây cổ thụ, cành lá quấn lấy , che phủ lẫn , thể tách rời. Cho đến một mưa giông sấm sét, một cây sét đ.á.n.h khô héo. Ngày hôm , cây còn cũng đột nhiên héo c.h.ế.t.”

Hạ Doanh mà kinh ngạc: “Sau đó thì ? Vì ? Chẳng lẽ chung một bộ rễ ư? cũng đến mức c.h.ế.t nhanh như chứ.”

Tang Yên : “Giải thích của y là, loại cây , một cây là ngô thụ, là cây đực, cây còn là đồng thụ, là cây cái. Đực cái thành đôi, sống c.h.ế.t cùng .”

Hạ Doanh càng thêm kinh ngạc: “Hóa cỏ cây cũng nặng tình trung trinh như ? Thật thú vị!”

.”

Tang Yên tán đồng, nhớ đến một câu thơ của một thi nhân: “Ngô đồng tương phù lão, uyên ương hội song t.ử.” [1]

[1] 梧桐相扶老, 鸳鸯会双死: Ngô đồng sánh vai bạc tóc, uyên ương đồng mệnh sinh t.ử, mang ý nghĩa tình cảm phu thê sống c.h.ế.t .

Chẳng lẽ vị thi nhân chính là loại cây ?

“Câu thơ thật.”

Hạ Doanh tán thưởng, hỏi: “Còn nội dung thú vị nào khác ?”

Tang Yên gật đầu, lật đến đoạn khiến ấn tượng nhất, tiếp tục : “Phùng còn , lúc y qua một ngôi chùa ở Mân Châu, tình cờ gặp một vị tăng nhân, bất ngờ nổi lên hứng thú, mới hỏi tăng nhân là tu hành suốt nửa đời như cuối cùng đạt điều gì. Ngươi đoán xem, vị tăng đó trả lời thế nào?”

Hạ Doanh phối hợp hỏi: “Trả lời thế nào?”

Tang Yên xòe tay : “Chẳng đạt gì cả.”

Hạ Doanh sững : “Vị tăng nhân là đang trêu y ?”

Tang Yên lắc đầu, mỉm đầy ẩn ý: “Người đó , chỉ đạt gì, mà còn mất nhiều thứ. Ví dụ như, mất tham lam, oán hận, ích kỷ, thành kiến, hẹp hòi, bi quan, nông cạn, vô tri . . .”

Hạ Doanh , ánh mắt dần trở nên trầm lắng: “Đây đúng là một góc mới mẻ. Tu hành trong nhận thức của ông , là đạt , mà là buông bỏ.”

, tu hành là phép trừ, chứ phép cộng. Hoàng thượng, đầu óc ngài xoay nhanh thật.”

Tang Yên thực sự khâm phục trí tuệ của Hạ Doanh, vấn đề luôn trúng trọng tâm.

Hạ Doanh nàng khen, nghĩ đến lời tuyên ngôn tình yêu của nàng mặt Giang Khắc, trong lòng chút lâng lâng vui sướng: “Vậy đây cũng là một trong những lý do nàng thích trẫm ?”

Loading...