CẤM LY HÔN! LỤC THIẾU ĐÊM ĐÊM DỖ DÀNH - Chương 169: Gặp lại sau bao ngày xa cách! Kiều Huân, bên cạnh cô có ai không? 1
Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:10:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba năm .
Nhà hàng cao cấp The One ở khu đất vàng.
Buổi tối, Lục Trạch dùng bữa với một quý cô, đối phương là phó tổng giám đốc cấp cao của đối tác đầu tư, cũng là con gái độc nhất của ông chủ tập đoàn.
Họ Tống, tên Tống Nguyễn.
Tống Nguyễn thiện cảm với Lục Trạch, nhân tiện công việc, mời Lục Trạch ăn cơm chuyện công việc.
Lục Trạch đến nhà hàng , khí lãng mạn tuyệt và chiếc váy dài quá gợi cảm đối phương, khiến dễ dàng đoán tâm tư của phụ nữ.
Lục Trạch vạch trần.
Anh dùng bữa, bình tĩnh bàn bạc chi tiết hợp tác với đối phương, hề tỏ chút hứng thú nào với chiếc váy gợi cảm của phụ nữ, giống như Liễu Hạ Huệ mà loạn.
Thời gian trôi qua, phụ nữ khỏi chút sốt ruột.
Tống Nguyễn nâng ly rượu vang đỏ, mỉm quyến rũ với Lục Trạch: “Nói chuyện công việc xong, chúng chuyện riêng tư ! Lục Trạch, hứng thú với đời tư của !”
Cô thẳng .
Lục Trạch cũng né tránh, ánh mắt sâu thẳm, phụ nữ rõ ràng đầy tham vọng mặt, một lúc lâu nhạt: “Đời tư của gì đáng , chẳng qua là vợ và con.”
Tống Nguyễn dồn ép: “Anh ly hôn ?”
Lục Trạch càng nhạt hơn: “Vợ cũ cũng là vợ, con vẫn là con của .”
Anh từ chối rõ ràng.
Tống Nguyễn mất mặt, cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, để lộ chiếc cổ trắng nõn, ý quyến rũ trêu chọc… nhưng cô để ý đến phục vụ phía đang bưng súp đuôi bò kiểu Pháp đến, thế là tất cả nước súp đều đổ lên váy của Tống Nguyễn.
Ngay lập tức, hoa văn sặc sỡ, nước súp lênh láng.
Thật chút nào!
Tống Nguyễn tâm trạng , ngay lập tức ý định trút giận lên khác, cô chỉ cô gái trẻ đó mắng: “Làm việc kiểu gì ? Có chiếc váy của là hàng thiết kế cao cấp ?”
Một chiếc váy thiết kế cao cấp ít nhất 20 vạn.
Cô gái trẻ sợ đến mức sắp , lắp bắp khi phân bua: “ cố ý, khi đến thì cô đột nhiên giơ tay… biên độ còn khá lớn.”
Tống Nguyễn là một nữ cường nhân, thái độ mạnh mẽ.
Cô cô gái thể bồi thường, vì cô bảo cô gái gọi ông chủ đến, để bàn bạc vấn đề bồi thường.
Cô gái c.ắ.n môi, nước mắt lăn dài.
Cô sợ mất việc.
lúc , một giọng nữ vang lên, nhẹ nhàng khiến cảm thấy như tắm trong gió xuân: “Có chuyện gì ?”
Giọng …
Lục Trạch đột ngột ngẩng đầu, đó thấy Kiều Huân.
Đầu thu, cô mặc một bộ vest Chanel màu trắng.
Da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh b.úi lỏng lẻo, cô đeo trang sức quý giá, chỉ điểm xuyết một đôi khuyên tai ngọc trai ở dái tai, vô cùng và độc đáo.
Đôi mắt đen của Lục Trạch co , gần như mất kiểm soát!
Ba năm, Kiều Huân rời tròn ba năm.
Ngay khi Lục Trạch nghĩ rằng cô sẽ bao giờ , sẽ bao giờ tha thứ cho , cô bất ngờ xuất hiện…
Kiều Huân cũng thấy .
Cô bình tĩnh vài giây, đó thản nhiên .
Người phục vụ kể sự việc.
Kiều Huân nhẹ nhàng vỗ vai cô , bảo cô việc .
Tống Nguyễn là thành phố H, nhận phận của Kiều Huân, cô dùng khăn giấy lau nước súp , giọng điệu mang theo một chút kiêu ngạo: “Cô bảo cô , cô định bồi thường chiếc váy thiết kế cao cấp ?”
Kiều Huân nhạt: “Đương nhiên thể!”
Tống Nguyễn sững sờ, ngờ đối phương sảng khoái như , nhưng ngay đó nghĩ đến phận ông chủ chuỗi nhà hàng cao cấp The One trị giá hàng trăm tỷ, một chiếc váy thiết kế cao cấp vẫn thể bồi thường .
Cô đang chuẩn chấp nhận.
Kiều Huân dịu dàng : “Thế cô Tống, chúng đến hậu trường xem camera giám sát, nếu đúng là của phục vụ của chúng , sẽ bồi thường bộ chiếc váy thiết kế cao cấp cho cô, nhưng nếu…”
Lời còn xong,
Tống Nguyễn từ chối: “Không cần phiền phức như , chỉ là một bộ quần áo thôi, đến mức nhỏ mọn như .”
Kiều Huân hiểu rõ, mỉm : “ Tiểu Văn cảm ơn sự rộng lượng của cô Tống! Thế … Bữa ăn của cô Tống và Lục sẽ mời, chúc hai vị dùng bữa vui vẻ.”
Nói xong, cô lịch sự rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cam-ly-hon-luc-thieu-dem-dem-do-danh/chuong-169-gap-lai-sau-bao-ngay-xa-cach-kieu-huan-ben-canh-co-co-ai-khong-1.html.]
Tống Nguyễn vẫn vui.
Mãi một lúc cô mới hồn: “Lục Trạch… cô quen chúng ?”
Lục Trạch chằm chằm hướng Kiều Huân biến mất, một lúc lâu với vẻ mặt cảm xúc: “Cô là vợ cũ của .”
Tống Nguyễn sững sờ.
…
Trong nhà vệ sinh,
Vòi nước vàng kiểu Tây, nước chảy ngừng.
Kiều Huân nhẹ nhàng ấn tim .
Cho đến bây giờ tim cô vẫn đập thình thịch, dù chuẩn , nhưng đột nhiên gặp Lục Trạch cô vẫn lập tức mềm nhũn chân.
Những ký ức đau khổ ùa về như thủy triều.
Mãi một lúc cô mới hồn, đang chuẩn rửa tay thì ánh mắt chạm trong gương…
Cô sững sờ.
Lục Trạch tựa tường hút t.h.u.ố.c.
Anh nghiêng đóng cửa và khóa trái, đó nhạt nhẽo: “Về ?”
Kiều Huân ừ một tiếng, cúi đầu rửa tay.
Lục Trạch chằm chằm cô trong gương, ánh mắt rời, ngậm điếu t.h.u.ố.c trắng tinh hút một thật sâu, gò má hóp , trông đặc biệt nam tính trưởng thành.
Một lát , khẽ hỏi: “Về một tiếng? Tiểu Lục Ngôn về cùng ?”
“Cô bé tạm thời vẫn ở Hương thị.”
Kiều Huân giọng điệu nhạt nhẽo, cô rửa tay xong : “ rửa xong , cho qua một chút.”
Lục Trạch nhường.
Một lúc lâu, cúi đầu gạt tàn t.h.u.ố.c, như vô tình hỏi: “Còn với Phạm đó thì ? Có ở bên ?”
Hỏi xong ánh mắt rực cháy.
Ngón tay thon dài kẹp điếu t.h.u.ố.c của , còn một chút run rẩy khó nhận .
Ba năm , cô bây giờ thế nào. Anh cảm thấy Phạm là khả năng ở bên cô nhất, vì khoảnh khắc gặp , vội vàng hỏi.
Rất phong độ, sâu sắc, kiềm chế .
Những điều đều , nhưng vẫn hỏi.
Kiều Huân nhẹ nhàng lắc đầu.
Lục Trạch đặt trái tim về vị trí cũ, mới căng thẳng đến mức gần như quên cả nhịp tim.
Lúc , Kiều Huân nhạt một tiếng: “Còn thì ? Vừa đó trông khá , Lục Trạch, năm nay cũng 33 ? Cũng nên định !”
Giọng điệu cô bình tĩnh, như quen hỏi thăm.
Lục Trạch lên tiếng.
Anh giơ tay hút t.h.u.ố.c, nhả khói, chằm chằm cô trong làn khói mỏng màu xám nhạt, như rõ từng thớ thịt của cô…
Một lúc lâu, thẳng dậy và nhạt nhẽo: “Tống Nguyễn là đối tác, chúng chỉ quan hệ hợp tác.”
Lục Trạch xong, liền đẩy cửa ngoài.
Cánh cửa nhà vệ sinh nặng, khi đóng , ánh đèn rực rỡ khẽ rung lắc…
Lục Trạch bàn ăn, cô Tống rời .
Anh cũng để ý.
Anh một bàn ăn, hai tiếng đồng hồ, cho đến khi nhà hàng đóng cửa mới rút ví, lấy 2000 tệ để thanh toán.
Bước khỏi nhà hàng, chiếc Bentley màu đen.
Lục Trạch dựa lưng ghế, dùng mu bàn tay che mắt, vì mắt chút đau.
Cô về , Kiều Huân về !
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cho đến bây giờ, mới thực sự nhận , cô về …
Lúc cô và đang ở cùng một mảnh đất, họ thậm chí chỉ cách đến 50 cm để chuyện, vẻ mặt cô dịu dàng, như thể những vết thương giữa họ từng xảy , vẻ ngoài của cô thu hút đến gần.
Nếu là đây, Lục Trạch sẽ bận tâm.
bây giờ, thể đoán ý của Kiều Huân, cô trở vẻ dịu dàng ban đầu, nhưng thể thấu cô nữa…