CẤM LY HÔN! LỤC THIẾU ĐÊM ĐÊM DỖ DÀNH - Chương 193: Lục Trạch phẫu thuật, lời từ biệt cuối cùng của anh và Kiều Huân!
Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:11:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày , Tiểu Lục Ngôn xuất viện.
Họ trở về Tần Viên.
Tháng đó bình yên và tươi , họ sống cùng , cùng chăm sóc Tiểu Lục Ngôn, thỉnh thoảng khi Lục Trạch hoạt động xã giao, sẽ đưa Kiều Huân tham gia, họ giống như một cặp vợ chồng thực sự.
Những tổn thương đó, những chuyện qua đó,
Anh nhắc đến, Kiều Huân cũng , họ cố ý quên , lẽ vì thời gian là những ngày cuối cùng họ ở bên …
Lục Trạch từng , thêm giờ,
mỗi tối, đều về kịp khi Tiểu Lục Ngôn ngủ, sẽ tắm cho Tiểu Lục Ngôn, tắm sạch sẽ mặc áo choàng tắm, quấn chăn nhỏ, để cô bé trong lòng … Anh sẽ ánh đèn vàng, dịu dàng kể chuyện cổ tích cho Tiểu Lục Ngôn , cho đến khi đứa bé ngủ .
Sau khi Tiểu Lục Ngôn ngủ,
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lục Trạch mới thư phòng xử lý công việc, đợi xong việc là một hai giờ sáng, Kiều Huân và Tiểu Lục Ngôn ngủ say…
Anh bên cạnh họ, đủ hạnh phúc.
hạnh phúc, cũng lúc kết thúc…
Một ngày phẫu thuật, Lục Trạch đến công ty, dành cả ngày bên Tiểu Lục Ngôn.
Khi đêm khuya tĩnh lặng, Tiểu Lục Ngôn ngủ, cô bé ngoan ngoãn trong lòng Lục Trạch, thở yên bình và đẽ… Lục Trạch nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của cô bé, khuôn mặt nhỏ nhắn đó mãi đủ.
Ngày mai,
Qua ngày mai, lẽ sẽ thể ôm cô bé như thế , cô bé như thế nữa.
Trong lòng bi thương, nhưng hề hối hận.
Kiều Huân cũng ngủ.
Cô ở phía bên , cũng lặng lẽ Tiểu Lục Ngôn, cô khẽ hỏi Lục Trạch: “Phẫu thuật rủi ro ?”
Lục Trạch đưa tay , nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Một lát , khẽ : “Anh mời Hạ Quý Đường chủ trì, phẫu thuật mô phỏng nhiều , sẽ chút rủi ro nào…”
Chỉ cần một chút rủi ro, tờ giấy đồng ý phẫu thuật ký là –
Từ bỏ bản , dốc lực cứu chữa Tiểu Lục Ngôn.
Hạ Quý Đường đồng ý.
Lục Trạch xong, đầu lặng lẽ Kiều Huân, cô ánh đèn vàng mờ ảo, khuôn mặt trắng như tuyết đẽ…
Tháng , vì chuẩn phẫu thuật, họ còn quan hệ nữa, một cũng !
Anh nhắc đến,
Cô tự nhiên cũng thể chủ động.
lúc , Lục Trạch cô một nữa, vì đầy 10 giờ nữa, cả đời sẽ thể ôm cô nữa, thấy cô, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô…
Là Lục Trạch chủ động.
Anh lật đè lên cô, dịu dàng hôn cô.
Đồng thời, tắt ngọn đèn duy nhất.
Ánh sáng mờ ảo, Kiều Huân mở mắt, chằm chằm đôi mắt sâu thẳm của …
Cô từ chối , nhưng vẫn luôn im lặng, dù thoải mái đến mấy, đến lúc mãnh liệt nhất, cô cũng chỉ vùi mặt chiếc gối mềm mại, chống cảm giác mà Lục Trạch mang cho cô…
Lục Trạch đến hai .
Sau đó, úp mặt cổ cô thở dốc, cả hai đều ướt đẫm mồ hôi, hòa quyện … Lục Trạch thì thầm tai cô, chuyện với cô.
Kiều Huân một lúc mơ hồ, mới nhận họ sắp chia ly.
Bệnh của Tiểu Lục Ngôn khỏi, họ cũng cần ở bên nữa, càng cần con, nhưng họ tránh thai…
Lục Trạch hôn cô, từ tai đến cằm, dịu dàng thì thầm: “Nói gì cũng , gì cũng …”
Lúc , mỗi họ đều nỗi buồn riêng.
Kiều Huân nghĩ rằng họ là chia ly sống, cô từng nghĩ rằng họ thể là chia ly c.h.ế.t… Đêm nay, là đêm ân ái cuối cùng của họ.
Sau đêm nay, Lục Trạch lên bàn mổ, lẽ sẽ bao giờ trở .
Tình yêu và hận thù của họ, sẽ biến mất!
Sau khi gặp , đầu tiên cô chủ động.
Cô chủ động dựa lòng , như một cặp vợ chồng bình thường chuyện gia đình, cô khẽ với Lục Trạch: “Đám cưới của Lâm Tiêu và ông Phạm, định cuối năm, lúc đó sức khỏe của Tiểu Lục Ngôn cũng hồi phục… Em thể đưa con bé về Hương Thị tham dự đám cưới, em đang nghĩ nên tặng Lâm Tiêu món quà gì.”
Lục Trạch lên tiếng.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của cô, tận hưởng khoảnh khắc yên bình .
Kiều Huân cũng phá vỡ,
Khi cô , giọng chút căng thẳng, cô hỏi Lục Trạch: “Anh tham dự ? Mấy hôm em Lâm Tiêu và ông Phạm gần đây giao dịch ăn.”
Lục Trạch cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm: “Em ?”
Kiều Huân trả lời trực tiếp,
Cô nhẹ nhàng vuốt ve ngũ quan tuấn của , nhưng nhắc đến gia đình bà Lý: “Bà Lý cũng , bà và ông Phạm vốn giao tình, còn ông Lý gần đây ý định tái hôn, nhưng bà Lý đồng ý…”
Cô lung tung, cuối cùng chính cũng im lặng.
Lục Trạch khàn giọng hỏi: “Sao nữa? Anh thích .”
Kiều Huân nhẹ nhàng dựa lòng …
Cô quá nhiều điều thể chịu đựng, cô quá nhiều lời thể … Chỉ cần một chữ, cô đều cảm thấy sẽ vạn kiếp bất phục.
Cô kìm nén sự rung động,
Cô luôn tự nhủ, cô Lục Trạch, cô dám yêu nữa…
Những điều , Lục Trạch ,
Anh và cô vợ chồng mấy năm, là một đàn ông trưởng thành, thể tâm tư của phụ nữ, huống hồ khi họ quan hệ, là tự nguyện…
Phụ nữ thực sự thích, thể nào đồng ý.
Lục Trạch cũng , vì thể cho Kiều Huân tương lai…
Đêm khuya tĩnh lặng.
Khi Kiều Huân cũng ngủ say, bên vợ con, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bùa bình an của Tiểu Lục Ngôn, đôi mắt sâu như biển… Chỉ sự lưu luyến đối với khoảnh khắc !
Anh ước gì, thời gian cứ thế dừng .
Anh ước gì, thời gian mãi mãi dừng ở khoảnh khắc , thì sẽ dũng khí với cô một câu: “Kiều Huân, chúng bắt đầu !”
Anh khao khát bao, cô!
thể…
Lục Trạch ngủ , trằn trọc khó ngủ.
Anh nhẹ nhàng bước ngoài hóng gió, nhưng khi qua phòng khách, thấy con gấu dâu tây đó… Lục Văn Lễ tặng Tiểu Lục Ngôn.
Lục Trạch cầm lên, biểu cảm lâu.
Cuối cùng một bộ quần áo, một lái xe ngoài đêm khuya, chiếc Bentley màu đen lao nhanh con phố vắng , nửa giờ dừng một tòa chung cư cũ kỹ.
Lục Văn Lễ sống ở đây.
Đến tuổi trung niên, Lục Văn Lễ sống sa sút.
Ông việc ở phòng phát thư của một công ty, chỉ nhận mức lương ít ỏi, nhưng mức lương so với sức khỏe của ông thì eo hẹp, đôi khi còn tiền chữa bệnh.
Lục Trạch đêm khuya, gõ cửa.
Đêm thu lạnh lẽo, Lục Văn Lễ khoác áo mở cửa, ông nghĩ là chủ nhà, vì ông bạn bè, , ngoài chủ nhà sẽ ai tìm ông.
ở cửa, là con trai ông.
Khuôn mặt thư sinh của Lục Văn Lễ, trắng bệch, ông chuyện cũng lưu loát: “Sao giờ đến! Mau … Ngoài trời gió lớn!”
Lục Trạch vẫn ông, ánh mắt sâu thẳm.
Một lúc , mới bước căn hộ nhỏ bé đơn sơ , ước chừng 40 mét vuông, gì tươm tất, sách thì khá nhiều.
Lục Văn Lễ câu nệ, ông dọn một chỗ ghế sofa, mời Lục Trạch xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cam-ly-hon-luc-thieu-dem-dem-do-danh/chuong-193-luc-trach-phau-thuat-loi-tu-biet-cuoi-cung-cua-anh-va-kieu-huan.html.]
“ đun nước!”
Lục Trạch từ chối, Lục Văn Lễ bước căn bếp nhỏ hẹp, mấy thành thạo pha , lẽ vì đêm gió lớn, Lục Văn Lễ thỉnh thoảng ho một tiếng.
Lục Trạch đột nhiên hỏi: “Có bệnh chữa?”
Cơ thể Lục Văn Lễ cứng đờ, đó ông khẽ : “Bệnh cũ , cũng gì to tát! Uống chút t.h.u.ố.c cảm là khỏi.”
Lục Trạch ông dối, dáng vẻ của Lục Văn Lễ, rõ ràng là bệnh tật triền miên.
Anh hỏi nữa, lặng lẽ lật xem sách.
Sau đó, Lục Văn Lễ đun xong nước sôi, pha rẻ tiền, ông mời Lục Trạch uống với vẻ bất an, ông thậm chí còn khổ: “Trước đó chuẩn , gì ngon để đãi.”
Lục Trạch chỉ uống một ngụm.
Lục Văn Lễ quen uống loại , ông liền xuống, khẽ hỏi tình hình gia đình Lục Trạch, hỏi nhiều nhất là bệnh của Tiểu Lục Ngôn…
Lục Trạch ngẩn một lát, nhàn nhạt : “Ngày mai sẽ phẫu thuật! Sẽ nhanh ch.óng hồi phục.”
Lục Văn Lễ vui mừng.
Ông rót cho Lục Trạch, giọng của ông tràn đầy niềm vui: “Có thể phẫu thuật là , thể phẫu thuật là ! Đứa bé đáng yêu như , Tiểu Huân cũng dạy .”
Ông dù cũng tiếc nuối, thể con cháu.
tất cả những điều là do ông tự gây , ông trách khác, càng trách Lục Trạch nhận ông… Như bây giờ đến thăm ông là .
Lục Trạch nhiều, cũng ở lâu.
Ngồi 10 phút, liền dậy với Lục Văn Lễ: “Không còn sớm nữa, về đây.”
Lục Văn Lễ chút thất vọng.
Ông lẩm bẩm: “Mới đến… !”
Lục Trạch ánh đèn ông,
Anh chằm chằm đàn ông sinh mà nuôi dưỡng , trong lòng dâng lên một chút bi thương.
Anh đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn nhỏ: “Trong 20 triệu, mật khẩu là ngày sinh của , dùng tiền mua một căn hộ nhỏ, tiền còn chắc đủ để dưỡng lão!”
Anh dừng một chút, tiếp tục : “Sau , sẽ đến nữa!”
Anh nghĩ, coi như là kết thúc !
Anh hận Lục Văn Lễ, hận suốt hơn 20 năm, nhưng khi sống c.h.ế.t , vẫn sắp xếp nửa đời cho đàn ông , để ông quá sa sút.
Trong lòng Lục Trạch cách, vẫn thể gọi từ đó…
Lục Văn Lễ run rẩy tay, cầm lấy chiếc thẻ đó, ông thất thanh : “Lục Trạch tiền của , nuôi …”
Lá rụng về cội,
Ông cũng nhớ con trai, nhớ …
Lục Trạch ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn của nở một nụ khổ, với Lục Văn Lễ: “Cứ như ! hết sức , giữa chúng … ai nợ ai!”
Anh rời đêm khuya.
Lục Văn Lễ mặc chiếc áo mỏng manh đuổi theo, nhưng khi ông đuổi đến lầu, Lục Trạch lái xe .
Lục Văn Lễ bỏ cuộc, ông đuổi theo chiếc xe màu đen, ngừng gọi tên : “Lục Trạch! Lục Trạch!”
Gió đêm thổi tung chiếc áo sơ mi cũ kỹ của ông, vô cớ thêm bi thương…
Lục Trạch nắm c.h.ặ.t vô lăng,
Anh nghĩ, báo đáp ơn sinh thành đó, cứ thế cắt đứt cũng , tránh đau lòng.
khóe mắt , vẫn ướt đẫm…
…
Chiếc xe trở về Tần Viên, xuống xe, lên tầng hai.
Kiều Huân tỉnh!
Cô trong bóng đêm, mơ màng xung quanh, cô mơ một giấc mơ, cô mơ thấy Lục Trạch c.h.ế.t…
Lúc cửa phòng ngủ đẩy , một tia sáng lọt , Lục Trạch bước .
Cô ngẩng đầu , lẩm bẩm hỏi: “Anh ?”
Lục Trạch đến bên giường xuống, dịu dàng : “Ra ngoài giải quyết chút việc! Mơ ?”
Kiều Huân chằm chằm .
Cô giấc mơ đó, cô luôn cảm thấy may mắn, đó khi Lục Trạch xuống bên cạnh, cô chủ động nắm lấy tay … Cảm giác ấm áp đó, khiến cô dần dần yên tâm.
Cô nghĩ, giấc mơ đều ngược , thật.
Đó chỉ là một giấc mơ!
Sau đó khi cô mơ màng sắp ngủ, cô dường như thấy Lục Trạch thì thầm bên tai, , nếu đêm nay họ con, thì gọi là Lục Quần …
Khi trời sáng, Kiều Huân suy nghĩ suy nghĩ , xác định đó là một giấc mơ.
Lục Trạch cô quá căng thẳng.
Kiều Huân nghĩ , cô luôn cảm thấy sẽ chuyện gì đó xảy … Cảm giác đó ngày càng mạnh mẽ, cô khỏi lo lắng cho ca phẫu thuật của Tiểu Lục Ngôn.
Kiểm tra phẫu thuật,
Sự bất an trong lòng Kiều Huân, lên đến cực điểm.
Cô thậm chí còn hỏi Lục Trạch, nên hoãn vài ngày nữa , xem xét tình hình…
Lục Trạch xổm xuống, ôm Tiểu Lục Ngôn, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, khẽ hỏi Tiểu Lục Ngôn sợ , Tiểu Lục Ngôn rưng rưng nước mắt, mềm mại ôm lấy , bé sợ.
Lục Trạch ôm cô bé, trong lòng chua xót.
Anh khẽ : “Có ba ở đây! Ba đảm bảo Ngôn Ngôn của chúng ngủ một giấc… bệnh sẽ khỏi.”
Tiểu Lục Ngôn bĩu môi nhỏ, nỡ buông tay khỏi cổ .
Lục Trạch phòng mổ .
Anh nhẹ nhàng gỡ đôi tay nhỏ bé đó , thật lâu, hôn hôn !
Cuối cùng khi dậy, ôm Kiều Huân lòng, hôn lên khóe môi cô mặt , dịu dàng như một chồng: “Anh sẽ phòng mổ ở bên Ngôn Ngôn, sẽ … Đừng lo lắng.”
Tim Kiều Huân đập mạnh.
Cô lẩm bẩm: “Lục Trạch…”
Lục Trạch ôm cô cuối, nhanh ch.óng bước phòng chuẩn phẫu thuật, sợ nỡ, sợ những lời hối hận…
Anh áo phẫu thuật, lặng lẽ bàn mổ để gây mê.
Anh nhớ những lời với cô ba năm , Kiều Huân nếu em , sẽ trả tự do cho em.Anh nợ cô nhiều như , tổn thương cô nhiều như .
Anh đền bù thế nào cũng đủ.
Anh sắp xếp quản lý chuyên nghiệp cho Tập đoàn Lục thị, nếu thể khỏi phòng phẫu thuật , thì Kiều Huân sẽ thời gian để định …
Anh nghĩ , cô sẽ quản lý công ty .
Anh là quý trọng mạng sống, là lưu luyến thế giới , vướng bận nên nỡ c.h.ế.t, nhưng lẽ là báo ứng, trời báo ứng thể ở bên cô …
Đại sư , lấy m.á.u đổi m.á.u, lấy mạng đổi mạng.
Anh nghĩ, hiến dâng sinh mạng, liệu đổi sự thương xót của trời cao, cho Tiểu Lục Ngôn một con đường sống, nghĩ buông tay, Kiều Huân vui vẻ hơn ?
Cánh cửa phòng phẫu thuật nhẹ nhàng đóng .
Thuốc mê bắt đầu tác dụng, Hạ Quý Đường ghé tai , giọng khàn khàn: “Lục Trạch, chúng bắt đầu …”
Lục Trạch mê man.
Anh chỉ nhẹ nhàng chớp mắt, biểu thị .
Anh dần mất tri giác, nhưng ý thức của đau khổ.
Trong mơ hồ, dường như thấy giọng của Tiểu Lục Ngôn, Tiểu Lục Ngôn gọi bố, Tiểu Lục Ngôn dùng giọng ngây thơ hỏi bố ở đây, bố mặc quần áo giống …
Sau đó, Tiểu Lục Ngôn ,
Cô bé hỏi, cô bé hỏi… tại bố bất động…