CẤM LY HÔN! LỤC THIẾU ĐÊM ĐÊM DỖ DÀNH - Chương 85: Anh ta không ngây thơ, anh ta không phải chiến binh tình yêu thuần khiết!

Cập nhật lúc: 2026-01-10 09:53:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Huân giật , đầu, cô thấy Lộ Cận Thanh.

Rõ ràng là sắp đính hôn, rõ ràng trong video đính hôn trông phong độ, nhưng lúc trông chút nào, khuôn mặt tiều tụy, đáy mắt đỏ ngầu.

"Lâm Tiêu ở ?"

Giọng Lộ Cận Thanh khàn khàn, lực tay nắm c.h.ặ.t cổ tay Kiều Huân khiến cô đau điếng.

Kiều Huân hồn.

chằm chằm Lộ Cận Thanh mặt, nhẹ giọng : "Hôm qua khi chúng gọi điện, cô đang ở nhà tại thành phố B. Lộ Cận Thanh, sắp đính hôn ? Còn tìm cô gì?"

Lộ Cận Thanh buông cô , chút bực bội châm một điếu t.h.u.ố.c.

Khói xám nhạt bay lên...

Anh dùng ngón tay thon dài gạt tàn t.h.u.ố.c, u ám : "Tối qua liên lạc với cô nữa! Kiều Huân, buông tha cô , buông tha chính !"

Kiều Huân thất thần thì thầm: "Lộ Cận Thanh, sắp đính hôn ! Anh Lâm Tiêu vợ bé của ? Anh cứ trêu chọc cô như , vị hôn thê của sẽ buông tha Lâm Tiêu ? Lâm Tiêu gì cả, cô chỉ là... chỉ là một cô nhi, mà vị hôn thê Ninh Lâm của gia thế hiển hách, cô đối phó với Lâm Tiêu là chuyện dễ như trở bàn tay."

Lộ Cận Thanh khàn giọng : " sẽ để Ninh Lâm hại cô ."

Đồng t.ử Kiều Huân co : "Anh dựa cái gì mà đảm bảo? Bây giờ liên lạc với cô ."

Lộ Cận Thanh bảo cô bình tĩnh .

Kiều Huân lùi một bước.

Lộ Cận Thanh, giọng khàn khàn run rẩy: "Chỉ cần những gì Lâm Tiêu chịu đựng trong quá khứ, sẽ tại bình tĩnh ! Lộ Cận Thanh, thể đính hôn, cũng thể một cuộc hôn nhân hạnh phúc... nhưng đừng tổn thương Lâm Tiêu, cô giống các , cô gì cả! Cô tổn thương chỉ thể trốn l.i.ế.m vết thương của , liên tục tự nhủ rằng điều là gì cả..."

Nói xong, Kiều Huân gọi điện cho Lâm Tiêu. khi gọi chỉ giọng nữ máy móc: [Xin , điện thoại quý khách gọi tạm thời liên lạc ... Xin ...]

Kiều Huân gọi vô , đều như .

Thật đây Lâm Tiêu khắp thế giới, tình huống như cũng thường xuyên xảy , gì lạ, nhưng hôm nay trong lòng Kiều Huân dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt.

...

Đêm khuya, Kiều Huân giật tỉnh giấc từ cơn ác mộng.

Cô mơ thấy Lâm Tiêu.

Cô mơ thấy Lâm Tiêu bên vách đá, đầy m.á.u, nhẹ giọng với cô: "Kiều Huân, lẽ thật sự !"

"Lâm Tiêu!"

Kiều Huân tỉnh dậy mồ hôi nhễ nhại, quần áo ướt đẫm. Đôi mắt cô màn đêm đen tối, khẽ thở dốc, cả vẫn còn chìm trong cơn ác mộng .

Tiếng chuông điện thoại vang lên du dương, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Cô tưởng là Lâm Tiêu gọi cho , liền nhấc máy: "Lâm Tiêu..."

ở đầu dây bên là Lâm Tiêu, mà là Lục Trạch.

Đêm khuya, giọng Lục Trạch trầm ấm dịu dàng: "Anh là Lục Trạch! Kiều Huân, em gặp ác mộng ?"

Nửa đêm tỉnh giấc, là lúc con yếu đuối nhất.

Dù mối quan hệ của họ căng thẳng đến , dù dựa dẫm, nhưng lúc Kiều Huân vẫn khàn giọng : "Chiều nay Lộ Cận Thanh tìm em, liên lạc với Lâm Tiêu. Lục Trạch, em sợ Lâm Tiêu sẽ gặp chuyện."

Cô nghĩ đến giấc mơ, kìm mà co hai chân , nức nở.

là vị cứu tinh, cô thậm chí còn bằng lúc mười mấy tuổi, bởi vì lúc đó nhà họ Kiều tiền thế, mà tiểu thư nhà họ Kiều bảo vệ, ai dám bắt nạt nữa.

Lúc đó, cô thể giấu Lâm Tiêu .

Lúc đó, cô thể bảo vệ Lâm Tiêu, để cô lớn lên thật .

Thành phố Z.

Lục Trạch bận rộn suốt đêm, công việc hội chợ cũng xử lý gần xong, đang ở khách sạn nơi đất khách, bỗng cảm thấy cô đơn, ma xui quỷ khiến giọng Kiều Huân.

Anh thấy cô trong điện thoại.

Khoảnh khắc đó, như thấy Kiều Huân lúc nhỏ, khi cô nhớ cũng bất lực như !

Giọng trầm ấm dịu dàng, như chồng như tình nhân, càng giống trưởng bối.

Anh bảo cô đừng , ngày mai sẽ về thành phố B, sẽ lập tức sắp xếp tìm Lâm Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cam-ly-hon-luc-thieu-dem-dem-do-danh/chuong-85-anh-ta-khong-ngay-tho-anh-ta-khong-phai-chien-binh-tinh-yeu-thuan-khiet.html.]

Mãi lâu , Kiều Huân mới ngừng .

Lục Trạch cầm điện thoại, tiếng hít thở nhẹ nhàng bên , kìm khẽ : "Kiều Huân, bảo em đừng nhưng thích dáng vẻ em , mỗi em , bắt nạt em mạnh hơn một chút, để em thành tiếng ôm lấy cổ , nhỏ giọng gọi tên cầu xin ..."

Kiều Huân cúp điện thoại...

Điện thoại phát tiếng tút tút tút, Lục Trạch khẽ một tiếng.

Anh bấm nội bộ, gọi thư ký Tần đến.

Thư ký Tần còn nghỉ, sếp sai vặt như trâu như ngựa, khi cô gõ cửa, cô thầm nghĩ lương của nên tăng lên một chút .

Gõ cửa bước , liền thấy Lục Trạch dựa lưng ghế, ngón tay thon dài nghịch điện thoại.

Anh nhàn nhạt lệnh: "Đi điều tra tung tích của Lâm Tiêu."

Thư ký Tần ngẩn .

Lục Trạch khẽ : "Điều tra từ vị hôn thê của Lộ Cận Thanh, nếu Lâm Tiêu xảy chuyện, thể thoát khỏi liên quan đến cô ."

Thư ký Tần tiêu hóa một lúc lâu.

Một lúc cô khẽ hỏi: "Tổng giám đốc Lộ sẽ vì Lâm Tiêu mà đoạn tuyệt với gia đình ?"

Lục Trạch thư ký đắc lực của .

Mãi lâu , nụ của càng nhạt , : "Không! Hai nhà Ninh Lộ gần đây hợp tác một dự án nghìn tỷ, hai con cáo già ai tin ai, để con cái kết hôn mới thể khiến họ ngủ yên, lúc Lộ Cận Thanh dám hủy hôn thì ông nội Lộ thể c.h.ặ.t từng mảnh."

Hơn nữa, Lộ Cận Thanh cũng ngây thơ đến thế.

Anh chiến binh tình yêu thuần khiết, Lâm Tiêu đối với , chỉ là một giọt m.á.u muỗi trong lòng mà thôi.

Sau khi thư ký Tần rời .

Cô tựa lưng cửa khỏi nghĩ, vẫn là đàn ông hiểu đàn ông. Những đàn ông như Lục Trạch và Lộ Cận Thanh, chút tình yêu họ dành cho phụ nữ, thực chỉ là bố thí, nếu coi là thật thì quá ngốc.

Trước đây cô ghen tị với Kiều Huân, bây giờ cô thương hại Kiều Huân.

Lục Trạch còn thâm sâu hơn Lộ Cận Thanh bao nhiêu.

20 tuổi, nghiệp trường đại học hàng đầu trong nước, 22 tuổi trở về từ Stanford và gia nhập tập đoàn Lục thị, một đường giẫm đạp bao nhiêu xương m.á.u mới leo lên đỉnh cao, mời Lục phu nhân về nhà uống .

Vẻ tàn nhẫn của Lục Trạch, Tần Du là rõ nhất.

...

Ngày hôm , Kiều Huân bồn chồn yên.

Ngay cả thầy Ngụy cũng nhận , cô kéo đàn tệ hại, chi bằng về nhà sớm.

Kiều Huân khẽ lời xin .

Cô bước khỏi trung tâm âm nhạc và gọi cho Lâm Tiêu một nữa, nhưng vẫn gọi , Kiều Huân nghĩ đến việc báo cảnh sát nhưng sợ đối phương xé vé, cô cảm thấy sắp phát điên.

Một chiếc Bentley màu đen dừng bên cạnh cô, cửa kính hạ xuống một nửa, Lục Trạch trong xe.

Áo sơ mi xanh đậm, bên ngoài khoác áo khoác đen,

Anh tuấn trai.

Anh nghiêng Kiều Huân, dịu dàng: "Lên xe."

Kiều Huân bộ tịch, cô quả thật việc cần nhờ .

Cô mở cửa xe ghế phụ, thấy chú ch.ó nhỏ, xổm ghế phụ, đôi mắt đen láy cô chằm chằm, cái đuôi nhỏ cũng vẫy mừng rỡ.

Cổ họng Kiều Huân nghẹn .

Lục Trạch bế chú ch.ó , một nữa: "Lên xe!"

Đợi Kiều Huân lên xe, đặt chú ch.ó lòng cô, hình nhỏ bé mềm mại đó khiến Kiều Huân thể từ chối, cô gần như cứng đờ để Lục Trạch thắt dây an cho , ghé gần, gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi nước cạo râu thoang thoảng .

Kiều Huân cụp mắt: "Lục Trạch, em em gì để cảm ơn ."

Lục Trạch ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm mắt cô.

Dưới ánh thuần túy nam tính đó, cơ thể Kiều Huân khẽ run rẩy, cô kìm nhớ đêm đó, nhớ câu " đỏ mềm" với cô đó.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

 

Loading...