Lên đại học, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn, cô bắt đầu theo học những bộ môn yêu thích mà khả năng hái tiền.
Nghề nail là một trong đó. Mắt thẩm mỹ xịn xò cộng thêm tay nghề vững vàng, tiếng tăm của cô dần lan xa.
Rất nhiều quý cô, phú bà ở thành phố Diêu Quang đều chuộng phong cách nail của cô.
Khách hàng nhắn tin tên là Thẩm Ti Ti, một khách ruột của cô từ ngày .
Trước chuyến du lịch kỷ niệm nghiệp, Lộ Dao đăng đàn thông báo tạm ngưng nhận khách một thời gian.
Nào ngờ giữa đường xảy sự cố ngoài ý , ép buộc ràng buộc với cái hệ thống quái gở, suốt ngày réo gọi mở tiệm, đ.â.m cô quên bẵng luôn chuyện .
Thú thật, nếu nhờ thói quen tiết kiệm từ bé, tích cóp chút vốn liếng, thì chỉ cần kinh doanh cái tiệm ăn vặt trong nửa tháng là cô sạt nghiệp từ lâu .
Dù , dư tài khoản hao hụt từng ngày, Lộ Dao vẫn yên.
Giờ tiệm ăn vặt cũng quỹ đạo, cô thể bớt chút thời gian rảnh rỗi để với nghề tay trái. Chẳng tốn bao nhiêu thời gian mà giúp cái ví tiền đang xẹp lép của cô phồng lên đôi chút.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lộ Dao về nhà dọn dẹp sơ qua một lượt. Một lát , Thẩm Ti Ti đến. Vừa bước cửa, cô nàng nhào tới ôm chầm lấy Lộ Dao: "Dao Dao , tớ nhớ c.h.ế.t luôn á."
Thành phố Diêu Quang thiếu tiệm nail. Tiệm nào tiếng tăm, Thẩm Ti Ti đều kinh qua hết. tựu trung , cô nàng vẫn ưng phong cách của Lộ Dao nhất.
Lộ Dao lôi bộ đồ nghề và nguyên liệu . Nghe Thẩm Ti Ti trình bày yêu cầu xong, cô bắt tay ngay và luôn.
Sau khi Lộ Dao rời tiệm, Bạch Minh tập hợp cả ba nhân viên bếp, nét mặt nghiêm trọng lạ thường: "Cửa hàng trưởng vẻ đang gặp rắc rối."
Hạnh T.ử gật gù đồng tình: "Em cũng thấy . Hai hôm nay cô cứ thở dài thườn thượt suốt."
Tiểu Gia ngơ ngác chớp mắt: "Chuyện gì thế ạ?"
Bạch Minh cau mày: "Anh hỏi thử thì cô cứ giấu giấu giếm giếm chịu thẳng. Bâng quơ nhắc đến chuyện doanh thu, cuối cùng chốt hạ bằng câu hỏi: Nếu hết thời gian thì ."
Tiểu Gia ngãi đầu khó hiểu: "Sao mà hết thời gian ? Doanh thu của tiệm mỗi ngày cao ngất ngưởng cơ mà."
Hạnh T.ử thì nghĩ xa xôi hơn: "Hay là cửa hàng trưởng ốm?"
Tiểu Gia thế thì hoảng hốt: "Em cửa hàng trưởng c.h.ế.t ."
Lộ Dao vắng, Kỳ Sâm cứ thấy bất an thấp thỏm, nhất là khi thấy nhóm Bạch Minh chụm đầu to nhỏ. Hắn cố gắng thu cho bớt nổi bật, dù rõ ràng mới cùng giuộc với Lộ Dao.
Có lẽ do bốc khỏi thế giới quá lâu nên tư duy của bọn họ cũng dần đồng hóa giống quái vật. Chủ đề thảo luận ngày càng xa thực tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-52.html.]
Kỳ Sâm nhịn xen : "Cô cạn tiền ."
Cả ba đồng loạt sang chằm chằm bằng ánh mắt mờ mịt. Kỳ Sâm đành kiên nhẫn phân tích nguyên nhân dẫn đến tình trạng "cháy túi" của Lộ Dao.
Khách khứa nườm nượp, chi phí nguyên liệu hàng ngày là một con khổng lồ, thế mà doanh thu thu về chẳng thể quy đổi thành tiền thật.
Kỳ Sâm thầm nghĩ Lộ Dao cầm cự đến tận bây giờ quả thực là một kỳ tích vượt ngoài sức tưởng tượng.
Nghe xong lời giải thích, căn bếp chìm một lặng ngắn ngủi.
Bạch Minh xoa cằm trầm ngâm: "Tiền ở thế giới của cô ... hình như từng thấy , trong mấy trò chơi ở Khu Vui Chơi ."
Thi thoảng vẫn mấy "kẻ khiêu chiến" ngốc nghếch mang theo tiền thật game. Với NPC thì mấy thứ đó như giấy lộn, chẳng ai thèm ngó ngàng.
Hóa thứ Lộ Dao cần là cái của nợ đó.
Bạch Minh bẻ khớp tay kêu răng rắc: "Để một chuyến sang Khu Vui Chơi xem ."
Hạnh T.ử đuổi theo: "Em với."
Tiểu Gia níu tay cô : "Chị Hạnh T.ử để em cho. Vào game thì sức chiến đấu của em hơn chị chắc."
Hạnh T.ử hừ lạnh một tiếng: "Chưa chắc nha cưng."
Chẳng qua là cô thích bẩn quần áo của mà thôi.
Từ cửa sổ phòng việc, Thủ vệ trưởng Bạch Giản chứng kiến cảnh bộ ba Bạch Minh rảo bước từ tiệm ăn vặt sang Khu Vui Chơi. Lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp, kích động pha chút tự mãn.
Thấy , ở cái tiệm ăn vặt chán òm đó cũng mò về Khu Vui Chơi thôi!
Bạch Giản ba bước cổng Khu Vui Chơi, bàn việc, vờ vịt cắm cúi xem tài liệu, chờ đợi ba lên gõ cửa phòng.
Đợi mòn mỏi cả nửa ngày vẫn chẳng thấy tăm ai. Hắn viện cớ xuống lầu tuần tra, lân la dò hỏi mới tá hỏa khi ba đứa rủ game chơi .
Bạch Giản: ...
Đối với cư dân Mộng Chi Hương, Khu Vui Chơi chẳng khác nào mấy tiệm net ở thế giới thực. Không chỉ NPC, bất cứ ai cũng thể chơi.