Nhân viên công tác: "..."
Đột nhiên nhớ ngày Yến Khinh nguyền rủa Tô Cẩm Hạ hói đầu, da đầu cô lạnh toát, ôm lấy .
"Đây." Yến Khinh giao nộp hai chiếc điện thoại.
Cô khẽ nhướng mày: "Cái còn là của Lạc Lạc, lúc nãy vệ sinh vội quá cẩn thận cầm nhầm."
Nhân viên công tác kiểm tra điện thoại Yến Khinh giao nộp.
Trong đó một chiếc màn hình chờ là ảnh Nam Cảnh vén áo lên để lộ cơ bụng...
Cô lập tức cho rằng đó là điện thoại của Lạc Dĩ.
cô vẫn cảnh giác, đôi mắt như tia hồng ngoại quét về phía Yến Khinh: "Cậu đang cầm cái gì tay ?"
Yến Khinh chớp chớp đôi mắt đầy tinh ranh.
Cô cô ngoan ngoãn nghiêng đầu, đáp: “Giấy vệ sinh chứ gì. Mới nặng xong còn thừa, bà chị cũng xin ?”
Nhân viên công tác: “...”
Tất nhiên là bà chị chẳng hứng thú gì với cuộn giấy vệ sinh ! Thế là chị đành ôm chiến lợi phẩm của cướp đoạt của khác tiếp.
“Hu hu hu... Điện thoại của vẫn tịch thu ...”
Lạc Dĩ nức nở nhưng đúng lúc cô đang tiu nghỉu thì một chồng giấy vệ sinh đưa đến mặt.
Cô bĩu môi: “ hổng mót.”
“Không cần ?” Yến Khinh lười biếng nhướng mày: "Thế thì thôi , để xem màn hình cái điện thoại coi...”
Nghe , Lạc Dĩ bỗng ngẩng phắt lên.
Chỉ thấy cô nàng thản nhiên lật chồng giấy vệ sinh sạch sẽ, thành thục lôi một chiếc điện thoại từ bên trong!
“A ——” Lạc Dĩ hét lên sung sướng.
cô nhanh ch.óng nhận kiềm chế, bèn thì thầm hạ giọng: “ là điện thoại của ! Vậy còn...”
Yến Khinh véo góc một gói đồ ăn vặt lòi từ khe giường.
Cô xé xoẹt bao bì một cách điệu nghệ: “Đấy là máy dự phòng của , cùng kiểu với của , chỉ cái màn hình chờ thôi.”
Nói , cô ung dung tận hưởng món que cay thơm nức mũi.
Lạc Dĩ: "???"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cang-nu-vuong-showbiz-bi-anh-de-tim-cach-tan-tinh/chuong-43.html.]
Yến Khinh lười biếng liếc cô một cái: “Đừng nghĩ nhiều, tinh thần cống hiến gì , chỉ là cần tới cái thứ cục gạch vô nghĩa mà nhân loại phát minh như điện thoại thôi.”
Ở trong các thế giới xuyên nhanh, cô vốn chẳng bao giờ dùng đến thứ .
Thế nên cô chẳng hề phụ thuộc điện thoại, vốn cũng định giấu gì. Đem đổi lấy một bịch que cay thế là quá hời !
Lạc Dĩ: “...”
Cô vội vàng bò xuống gầm giường, lôi hết tất cả que cay giấu ở đó : “Cho hết đó!”
Yến Khinh mãn nguyện ôm đống que cay bỏ .
“Trời đất ơi, máy tính mà rụng cả đầu!”
“Mấy thấy ai lấy cớ nặng để giấu điện thoại ? Lại còn giấu trong giấy chùi đ.í.t nữa chứ.”
“Cười c.h.ế.t mất thôi ha ha ha! Yến Khinh rốt cuộc là cây hài lầy lội cỡ nào ! Cô còn nhớ là nữ minh tinh thế?”
“A! Chị còn giúp ngỗng nhà giấu điện thoại! Làm đây, tự nhiên vì yêu ngỗng mà yêu luôn cả chị ...” ...
Cùng lúc đó, tại văn phòng luật sư của Thời Mặc.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Ánh mắt Yến Thời Mặc u ám, cực kỳ khó chịu chiếc điện thoại thể gọi . Trợ lý Lê Khuynh bên cạnh bất đắc dĩ : “Luật sư Yến, điện thoại của cô tịch thu .”
Người đàn ông luôn theo dõi livestream của cô tất nhiên là rõ điều .
Cái chương trình c.h.ế.t tiệt.
Lại chậm trễ con bé… À , chậm trễ việc tìm Mẫu hậu!
Yến Thời Mặc day day thái dương đang đau nhức: “Đi hỏi cho rõ cô đang ghi hình ở , sẽ tự đến tìm.”
Cái công cụ liên lạc thời hiện đại chẳng khác gì cục gạch. Một phát minh vô dụng. ...
Yến Khinh trở về phòng ngủ và bắt đầu thưởng thức que cay.
niềm vui lúc nào cũng ngắn ngủi, giọng của AI trong loa phát thanh nhanh ch.óng vang lên: “Hỡi các cô gái của Bão Tố, phòng tập cho buổi công diễn mở cửa, mời các bạn lập tức di chuyển đến phòng tập!”
Yến Khinh cực kỳ nhưng vẫn nhanh nhẹn giấu que cay , một bộ đồ tập đến phòng tập.
Ai ngờ, ở một góc khuất máy , cô đụng một Tô Cẩm Hạ đang vênh váo, hống hách: “Đứng !”
Yến Khinh lười biếng liếc cô một cái.
Tô Cẩm Hạ gằn giọng: “Yến Khinh, đừng tưởng cô là vai chính thì thể lên mặt. Đừng quên hợp đồng của cô với Hoa Cam, thứ đều lấy trung tâm.”