“Thế thì ?” Yến Khinh khẽ nhướng mí mắt.
Tô Cẩm Hạ vênh váo: “Thế thì sân khấu cô nhường vai chính cho ! Cô vốn dĩ thể thể hiện bài "Khúc Uyển Phấn Son" , cô vai chính chỉ khiến cả hai chúng cùng loại thôi.”
Nghe , Yến Khinh cúi đầu khẩy.
Khóe môi cô cong lên một nụ đầy mỉa mai: “Cô nghĩ là cô thể thể hiện "Khúc Uyển Phấn Son" ?”
Cô từng đến một thế giới cổ đại khi xuyên nhanh, may mắn học cùng các bậc thầy về vũ đạo cổ điển và hý kịch. Những bậc thầy đó... nếu ở thời hiện đại thì đều là những nhân vật trưng bày trong viện bảo tàng cả .
“Ít nhất là giỏi hơn cô.” Tô Cẩm Hạ tự tin.
Cô nghĩ sẵn kế hoạch: “ sẽ với tổ chương trình là năng lực của cô đảm đương nổi vai chính nên cô cam tâm tình nguyện lùi xuống nền cho .”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Mơ nhé.” Giọng Yến Khinh lạnh như băng.
Cô nheo đôi mắt hồ ly tinh xảo : “Tô Cẩm Hạ, đảm đương nổi vai chính là cô đấy. Nếu thắng thì hãy dùng bản lĩnh mà thắng , chứ dựa cái mồm mép.”
Tô Cẩm Hạ nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Cô đồng ý?”
Thật cô cũng đoán Yến Khinh sẽ dễ dàng nhượng bộ, kế hoạch của cô cũng chỉ mỗi một phương án .
“Cô xem?” Yến Khinh cúi mắt lạnh.
Tô Cẩm Hạ tức giận gật đầu: “Được, nhưng chuyện do cô quyết! Phòng tập mà tổ chương trình sắp xếp là của , còn cô tự mà tìm chỗ khác để tập !”
Dứt lời, cô phòng tập.
Sau đó khóa trái cửa , nhưng ngay khoảnh khắc bước , ống kính, cô nở một nụ trong sáng và dịu dàng.
Yến Khinh khinh bỉ liếc cô hai cái.
“Trò trẻ trâu ?” Cô cố lắm mới đảo mắt khinh thường. Cãi thì về phòng khóa cửa, trò bây giờ đến mấy đứa nhóc tiểu học còn chẳng thèm .
Yến Khinh tất nhiên cũng chẳng thèm quan tâm đến cái phòng tập đó.
Tài năng vũ đạo cổ điển và hý kịch của cô đều đỉnh, đối với cô, bất cứ nơi nào cũng là sân khấu.
Thế là cô dứt khoát khu vườn trống trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cang-nu-vuong-showbiz-bi-anh-de-tim-cach-tan-tinh/chuong-44.html.]
Mặc dù ở đó máy nhưng cô vẫn tìm nhân viên để xin video dạy nhảy, nghiêm túc học vũ đạo và nhạc lý.
Mấy chuyện vặt vãnh vốn dĩ chẳng ảnh hưởng đến cô chút nào...
Thứ cô chiến thắng là sân khấu công diễn sóng trực tiếp!
Một nhân viên khỏi thấy thương cảm: “Đạo diễn, là chúng đặt một cái máy cho Yến Khinh ở ngoài đó ạ?”
Cô gái đang múa trong khu vườn trống, chiếc eo thon mềm mại uốn lượn, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, dáng vẻ linh hoạt thướt tha.
Dù là để mặt mộc khi luyện tập nhưng nhan sắc hàng top của cô vẫn đủ sức thuyết phục ...
“Không cần.” đạo diễn chỉ thể nhẫn tâm từ chối.
Ông tiếc nuối lắc đầu: “Yến Khinh đắc tội với khác , dù xinh tài giỏi đến cũng thể lật nữa .”
Các nhân viên đều khỏi cảm thấy tiếc nuối.
Cô gái ... Thật sự quá khác so với những lời đồn bên ngoài! Chỉ cần tiếp xúc với cô một chút thôi là thể cảm nhận sức hút của cô. Một cô gái trong sáng như bôi bẩn đủ điều...
Nếu gặp những chuyện , lẽ cô là ngôi sáng nhất trong giới giải trí ! ...
Yến Khinh luyện tập đến khi mặt trời lặn mới trở về ký túc xá.
Thay bộ đồ tập đẫm mồ hôi, cô tắm rửa xong xuôi đến chỗ nhân viên để nhận cơm hộp.
thông báo: “Xin Yến Khinh nhé, tổ chương trình chuẩn phần cơm hộp của bạn...”
Nét mặt Yến Khinh một chút gợn sóng.
Khi thấy sự sắp xếp ở ký túc xá, cô là Bạch Mai và Tô Cẩm Hạ đang nhắm .
cô vẫn tươi rói: “Cảm ơn ạ.”
Sau đó liền trở về căn ký túc xá tồi tàn của .
Nhân viên càng thấy thương cảm hơn: “Trời ơi, lẽ lúc nãy nên đưa phần cơm của cho cô ...”
“Đừng dại dột, lỡ để mà cô đắc tội thì mấy nhân vật nhỏ bé như chúng cũng sẽ gặp xui xẻo đấy.”
Yến Khinh đói đến mức bụng kêu réo rắt. Là một tín đồ ăn uống, thà nhịn chứ đói thì thể nhịn!