CHÀNG THẤY NÀNG ẤY CÓ NGON KHÔNG? - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-02 18:16:17
Lượt xem: 29

Năm tròn sáu tuổi, phụ từ ngoài kinh thành mang về một nữ t.ử, rằng nàng đến bầu bạn bên mẫu vốn đang ngày đêm u uất, sầu muộn chẳng nguôi.

 

Ta khi , trong lòng vui mừng khôn xiết, liền đem nàng nghiền thành phân bón cho hoa, rải đều khắp sân phủ.

 

Thật là điều bao, như nàng mới thể vĩnh viễn ở nơi , ngày ngày bầu bạn bên mẫu , rời nửa bước.

 

Sau đó, phụ từ bên ngoài nhặt về một đứa trẻ đời vứt bỏ, ai thèm đoái hoài.

 

Người khác cần đến , giữ chi cho vướng mắt?

 

Thế là liền rạch nát khuôn mặt trắng trẻo non mềm của , tiện tay ném giữa đám ăn mày đầu đường xó chợ, mặc cho phận.

 

Phụ vì thế mà tìm kiếm đến phát cuồng, trong lúc hoảng loạn cẩn thận trượt chân xuống sườn núi, tổn thương căn cơ, từ đó thể tàn phế, khó lòng phục hồi.

 

Sau , cũng đến tuổi xuất giá, theo chồng về nhà .

 

Phu quân của cũng mang về một nữ nhân khác, rằng nàng mới là chân ái trong lòng , là thật lòng thương nhớ.

 

Ta liền đích xuống bếp, cho phu quân những chiếc bánh bao nhân thịt, bên cạnh lặng lẽ từng miếng từng miếng nuốt xuống, rời mắt.

 

“Phu quân, họ Tiết… ngon ?”

 

01

 

Mẫu từng , mắc chứng bạo ngược từng cơn, lúc bình thường, lúc như biến thành khác.

 

Thuở nhỏ, chẳng hiểu lời rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

 

Cũng giống như thể hiểu nổi, vì mẫu lúc nào cũng mang một vẻ u sầu như , từng thấy nhẹ nhõm.

 

Rõ ràng là công chúa cao quý.

 

Là bầu trời mà vô quý nữ chốn kinh thành đều ngước , kính ngưỡng.

 

Thế nhưng, kể từ khi bắt đầu hiểu chuyện, từng thấy nở một nụ trọn vẹn.

 

Cho đến một ngày nọ, phụ từ vùng ngoại ô kinh thành đưa về một nữ t.ử.

 

Trên mặt ông tràn đầy hỷ sắc, ánh mắt long lanh, nụ giấu nổi niềm vui.

 

“Công chúa, thần tìm cho một bầu bạn. Nàng tên là Ôn Nhược, cứ gọi là Nhược Nhi là . Từ nay về , nàng sẽ ở bên cạnh hầu hạ và Dung Nhi, tận tâm tận lực, dám sơ suất.”

 

Nữ t.ử ánh mắt uyển chuyển, sóng mắt dập dờn như nước, hình mềm mại như liễu, nhẹ nhàng cúi thi lễ.

 

“Thiếp bái kiến công chúa điện hạ, nhất định sẽ hết lòng hầu hạ công chúa điện hạ cùng tiểu quận chúa, dám chậm trễ nửa phần.”

 

Ta thấy rõ ràng, vẻ mặt bình lặng như nước của mẫu , thực đang dâng lên những đợt sóng ngầm dữ dội.

 

Người cố gắng siết c.h.ặ.t bàn tay nhỏ của , tựa như chuyện gì, chỉ khẽ gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng như mây trôi.

 

“Đứng lên .”

 

Đêm hôm , mẫu trằn trọc suốt một đêm, thể chợp mắt.

 

Ta ngây bên mép giường, lặng lẽ co chiếc quý phi tháp, ánh mắt xa xăm hướng ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chang-thay-nang-ay-co-ngon-khong/1.html.]

 

Ánh trăng lạnh lẽo rơi xuống , tựa như phủ lên một tầng sương bạc mỏng manh, khiến càng thêm cô tịch.

 

So với đó, gầy vài phần, ảnh càng thêm yếu ớt.

 

Bỗng nhiên, ngoài cửa sổ truyền đến những tiếng đùa, trêu ghẹo xen lẫn ái .

 

“Phu quân~ thật là ~” giọng mềm mại kéo dài, mang theo ý tứ nũng nịu, theo khe cửa sổ khép hờ mà len trong phòng.

 

Ta khẽ dậy, khoác thêm một lớp y phục, vụng về lấy áo choàng phủ lên mẫu .

 

Mẫu động tác giật tỉnh giấc, đầu trong cơn hoảng hốt.

 

Đôi mắt vốn dịu dàng ôn hòa ngày thường, giờ đây tràn đầy nước mắt, long lanh như sắp trào .

 

Hai gò má còn lưu hai vệt lệ rõ ràng, kịp lau khô.

 

Chiếc khăn tay trong tay cũng nước mắt thấm ướt từ lâu.

 

Dáng vẻ thất thần , tựa như chỉ cần một khắc nữa thôi, sẽ rời bỏ , còn lưu luyến.

 

Tim khẽ run lên một cái, cổ họng chợt nghẹn , liền lặng lẽ chui lòng , tìm chút ấm áp mong manh.

 

Thấy là , mẫu vội vàng lau nước mắt mặt một cách kín đáo, nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu .

 

“Dung Nhi của nương, tỉnh giấc ?”

 

Ta một lời, chỉ vùi đầu sâu lòng , tham luyến ấm cùng sự dịu dàng hiếm hoi .

 

Ngoài , tán cây, một đôi nam nữ đang tựa sát , đang chuyện gì.

 

Mãi về khi trưởng thành, mới hiểu, bọn họ đang những lời tình đẽ nhất thế gian.

 

Chỉ tiếc , những lời tình đối với mẫu , chẳng khác nào những lưỡi d.a.o tẩm độc, từng nhát từng nhát cứa sâu lòng.

 

Ngoài cửa sổ, phụ áp sát mặt mặt của nữ nhân ban ngày sẽ hầu hạ và mẫu .

 

Đôi môi của ông, dường như dính c.h.ặ.t lấy môi nàng , rời nửa khắc.

 

con dán môi lên môi khác như ?

 

Làm như thế… chẳng sẽ khó chịu ?

 

Ừm… qua, dường như ông cũng chút khó chịu.

 

thấy, mẫu còn khó chịu hơn nhiều, bởi trong đôi mắt ngập tràn nước lệ, thể kìm nén.

 

Mẫu đưa tay xoay mặt , che tầm của , cho thêm nữa.

 

“Nương…”

 

Không hiểu vì , khi trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

 

“Nương, còn con.”

 

Loading...