CHÀNG THẤY NÀNG ẤY CÓ NGON KHÔNG? - 6
Cập nhật lúc: 2026-04-02 18:18:39
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không là dám, cũng chẳng là nỡ.
Chỉ là… đáng.
đến hôm nay, mới phát hiện , thỉnh thoảng tự tay một chút, tâm tình quả thật sảng khoái vô cùng.
“Phu nhân, nàng… hừ!”
Hắn ngoắt mặt , dáng vẻ như chịu nỗi nhục lớn lao, đó rõ ràng là so đo với , nhưng trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn nghẹn một cục tức, nuốt trôi.
Tiết Nhu trợn tròn mắt , dường như ngờ thật sự dám tay với Lý Nam.
Chẳng ngoài vẫn luôn , vợ chồng quận chúa ân ái hòa thuận, là một đôi mẫu mực đó ?
Nàng miệng sưng đến chẳng rõ lời, nhưng vẫn cố gào lên: “Đã là thê t.ử thì lấy phu quân trời! Dù tỷ là quận chúa thì , cuối cùng cũng vẫn là thê t.ử của Nam ca ca! Tỷ dám động , tỷ…”
Ta chỉ xem như ch.ó sủa bên tai.
Một kẻ đến còn chẳng trọn câu, đến một tia dư thừa cũng lười ban cho.
Ta chỉ chăm chăm Lý Nam, tiến lên một bước, đưa tay nắn mặt đối diện với , khẽ cong môi nhạt.
Giọng bình thản như đang cùng bàn việc trong phủ: “So với , trong phủ dường như càng thiếu một thông phòng hơn. Quận mã, lời của bản quận chúa… đúng ?”
Lý Nam chợt trợn lớn hai mắt.
Sắc mặt Tiết Nhu trong thoáng chốc trắng bệch như tờ giấy, nàng dám tin mà liên tục lắc đầu, đôi môi đỏ mọng c.ắ.n rách, m.á.u hòa lẫn nước mắt nước mũi chảy xuống cằm, nhếch nhác ghê .
“Không… …”
Nàng ngừng lắc đầu về phía Lý Nam, như thể chỉ cần lắc mạnh thêm vài cái, chuyện sẽ thể xoay chuyển.
Lý Nam cũng chỉ nàng bằng ánh mắt thương xót, đầy vẻ yêu mà chẳng cứu nổi.
Tiết Nhu lập tức quỳ sụp xuống đất, hướng về phía mà van xin: “Quận chúa, là sai ! Ta xin nhận với ! tuyệt đối thể nha đầu thông phòng !”
Ta khẽ vỗ vỗ tay, như phủi chút bụi bẩn vô hình.
Bẩn quá.
Thật là bẩn.
“Triệu ma ma, nhớ chuẩn cho Tiết… , cho vị thông phòng một căn phòng riêng. Dẫu cũng khác với đám hạ nhân bình thường .”
“Cứ an trí nàng ở viện Ngọc Trúc nơi góc tây bắc .”
Góc tây bắc, chính là nơi hẻo lánh nhất trong bộ quận chúa phủ.
Quanh năm suốt tháng hiếm bóng lui tới.
Trong viện chỉ một cái hồ nhỏ, xung quanh trồng kín một vòng trúc xanh.
Đương nhiên, non bộ giả sơn cũng đủ cả.
Chỉ là bộ cảnh trí hợp , thế nào cũng thấy âm u lạnh lẽo, chẳng khác nào một nơi quỷ khí nặng nề.
Những hạ nhân chuyện đều đồng loạt cụp mắt, nín thinh dám .
Bởi vì ai cũng , chính cái hồ nhỏ từng chôn vùi hai mạng vô tội.
Một là Ngọc Trúc, nha cận hầu hạ ngày đại hôn năm đó.
Người còn , là một vị biểu xa của phu quân.
Trong mắt khác, nơi chẳng khác nào địa ngục giữa nhân gian, ai ai cũng chỉ tránh càng xa càng , tuyệt bước gần nửa bước.
08
Triệu ma ma cẩn thận ôm Tuyết Đoàn trong tay, cùng một đám nha nối đuôi theo , khí thế rầm rộ mà rời .
Chỉ còn Tiết Nhu gục trong lòng Lý Nam, đến thê t.h.ả.m thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chang-thay-nang-ay-co-ngon-khong/6.html.]
Ta dẫn theo Triệu ma ma cùng đám xuyên qua hành lang uốn khúc chín vòng, thẳng đến viện Ngọc Trúc ở góc tây bắc.
“Đào một cái hố ngay tại đây , chôn cất nó cho t.ử tế.”
Mấy năm nay, vẫn luôn là Tuyết Đoàn ở bên cạnh bầu bạn với .
Từ lâu coi nó là một bạn chẳng thể thiếu trong đời.
Mẫu từng , thuở nhỏ tai ương liên tiếp, mệnh yên.
Người từng mời một vị đại sư đến xem mệnh cho .
Đại sư bảo, mang mệnh thiên sát cô tinh, nếu gặp một mệnh cách còn hơn, còn nặng hơn , thì cả đời nhất định cô độc, khó viên mãn.
Ta vốn chẳng để những lời trong lòng.
Mãi về gặp Lý Nam.
Hắn nhớ rõ thói quen nhỏ nhặt của , nhớ cả những món kiêng ăn, chẳng bao giờ nhầm lẫn.
Hắn từng tự tay sưởi ấm chân cho , từng giúp gội tóc, chải đầu.
Ngay cả khi bất chợt nhíu mày, cũng thể đoán đại khái lòng đang phiền muộn điều gì.
Ở bên cạnh , thể một nữ t.ử nhỏ bé, nũng nịu, dịu dàng, cần đề phòng gì cả.
Huống chi còn tuấn tú, là tân khoa trạng nguyên, là lang quân trong mộng của bao thiếu nữ khuê các.
Ta từng mang chuyện khoe với mẫu .
Mẫu chỉ khẽ thở dài, sang dịu dàng vén lọn tóc mai buông xuống trán , trong nụ ôn hòa thoáng ẩn một tia lo lắng nhẹ.
“Con vui là .”
Ngày đại hôn, ôm trọn niềm e ấp thiếu nữ mà trong tân phòng.
Trong tay nâng một quả táo đỏ rực, dù bụng đói cồn cào, vẫn nỡ ăn, chỉ cầm lên ngửi mùi ngọt ngào thơm lịm mà thôi.
Khi còn nghĩ, lời mẫu đúng.
Xem , rõ ràng gả cho nhất đời .
cứ đợi mãi, đợi đến tận giờ Tý, vẫn bước phòng.
Triệu ma ma và Ngọc Lan dường như đều chút bất an.
Song họ vẫn gượng tinh thần lên để ứng phó với .
Ta khi nghĩ sâu xa, chỉ bảo họ chớ vội.
Ừm, chắc hẳn khách khứa quá đông, tiếp đến mệt mỏi .
Đợi trở , sẽ đối đãi với thật là .
Chỉ là chờ lâu đến mức, dù đầu đội trâm mũ nặng trĩu, cũng chẳng chống nổi cơn buồn ngủ dâng lên từng trận.
Ngay lúc sắp ngã gục khỏi giường cưới, bên ngoài cuối cùng cũng truyền đến một chút động tĩnh.
Tiếng bước chân rối loạn, gấp.
“Ngọc Trúc, Ngọc Lan…”
Ngọc Lan và Ngọc Trúc đều ở đó.
Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất an khó .
lúc , Triệu ma ma bước nhanh .
“Quận chúa, đói ? Lão nô chuẩn cho một bát sủi cảo, ăn tạm lót .”
“Triệu ma ma, bây giờ là canh mấy ?”