Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:38:56
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài phòng thể d.ụ.c.
Có nhiều chơi đang gần đó, chằm chằm cánh cửa phòng thể d.ụ.c. Họ dám chớp mắt vì sợ sẽ bỏ qua gì đó.
Ba mươi phút , cửa phòng thể d.ụ.c mở, Ngân Tô bước từ bên trong . Trông cô vẫn giống hệt lúc bước , thấy gì khác thường.
Nhiếp Văn Thạch theo sát phía , còn hai bước thì những chơi khác kéo qua.
Những chơi còn dám trêu chọc Ngân Tô nên nhanh ch.óng vây quanh trông giống quả hồng mềm dễ bắt nạt, Nhiếp Văn Thạch.
“Tình hình bên trong thế nào?”
“Có nguy hiểm ?”
Meo
“Tập cái gì trong đó ? Độ khó thế nào?” Đám chơi bắt đầu mồm năm miệng mười đặt câu hỏi.
“Không … Không , gì nguy hiểm, dù thì cũng gặp gì nguy hiểm.” Nhiếp Văn Thạch vây quanh dần cảm thấy khó thở, khó khăn lên tiếng: “Chỉ là tập thể d.ụ.c thôi, động tác đơn giản.”
Có thể là do Ngân Tô nhắc nhở nên luôn cảnh giác với thứ sẽ xuất hiện màn hình, dù dọa một chút nhưng may là bỏ lỡ động tác.
Chỉ cần bỏ lỡ động tác, tập thể d.ụ.c 30 phút nhẹ nhàng. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Người chơi lâu năm đều chút miễn dịch với quái vật, đến mức quái vật màn hình hù dọa.
Có điều Nhiếp Văn Thạch cảm thấy chắc chắn sẽ tăng độ khó…
Nhiếp Văn Thạch vất vả lắm mới thoát khỏi vòng vây của chơi, quanh bốn phía nhưng lúc gì còn bóng dáng của Ngân Tô nữa.
***
***
Tầng bốn.
Ngân Tô mới khỏi thang máy bao phủ bởi tiếng . Cô ngước mắt lên qua, bên ngoài thang máy và hành lang tầng bốn đầy ắp .
Ngân Tô thiếu chút nữa là chặn trong thang máy thể , may mà mấy chơi vẫn còn mắt , thấy là đồ điên dám khiêu khích NPC thì vội vàng nhường đường.
Thế là một lối cứ mà xuất hiện cửa thang máy.
Ngân Tô bước đến cửa thang máy nhưng ngoài mà cảm thấy kỳ lạ hỏi chơi gần : “Mọi chắn ở đây gì ? Có gì hả?”
Người chơi Ngân Tô để mắt tới hai bên một hồi, tất cả xung quanh đều nhanh ch.óng rời . Người chơi bỏ vô cùng phẫn nộ, thể như !!
Cuối cùng, chơi đó c.ắ.n răng kiên trì chỉ sang bên cạnh cạnh thang trả lời: “Có công bố cách lấy thẻ nhân viên.”
Ngân Tô nhướng mày: “Chứng tỏ vẫn còn khá nhiều trong chơi đấy nhỉ.”
“…”
Ngân Tô khỏi thang máy, về phía chơi chỉ, chỗ đó một tờ giấy dán tường.
Trên giấy rằng hai cách để lấy thẻ nhân viên:
1. Trực tiếp cướp đoạt của NPC.
2. Tìm một căn phòng che dấu ở bên , tìm NPC phụ trách phát thẻ nhân viên ở bên trong là thể lấy thẻ nhân viên.
Phía còn một lời nhắc: Thẻ nhân viên thông tin cá nhân là thẻ hợp lệ.
Biện pháp thứ hai khá giống với quy trình nhậm chức ở các công ty bình thường, tìm văn phòng để nhận thẻ nhân viên nhưng khả năng cao là quá trình dễ dàng như .
Còn về biện pháp thứ nhất…
Thật đường tới đây, Ngân Tô gặp ít NPC, hầu hết đều là chơi.
Mà một NPC đặc biệt thẻ nhân viên, chẳng hạn như mấy NPC trong nhà bếp, cô thấy thẻ nhân viên của họ.
Cộng thêm lời nhắc nghĩa là dù chơi cướp thẻ nhân viên nhưng tấm thẻ đó tên thì cũng chẳng tác dụng gì nên đối tượng cướp đoạt chỉ thể là NPC cùng phòng với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-161.html.]
“Giả bộ lương thiện gì. Nhiệm vụ ban đầu đơn giản như mà họ còn thì cũng chỉ c.h.ế.t thôi.” Một giọng khinh thường vang lên.
Vừa lúc Ngân Tô xuất hiện, tiếng xung quanh nhỏ ít nên lúc thì hầu như ai cũng thấy.
Ngân Tô cũng qua, cô nhớ , đó lúc đăng ký, chơi nam là trong cặp nam nữ ép một cô gái .
“Người chơi trong phó bản ai cũng là chơi lâu năm, còn nhiều chơi mới, nguyện ý giúp bọn họ là chuyện , móc mỉa gì hả?” Có bất mãn đáp .
Trong phó bản nguyện ý chia sẻ manh mối là chuyện , nếu tìm manh mối mà cứ im lặng mãi chịu lên tiếng hoặc dùng để giao dịch với những chơi khác thù bọn họ mới là chịu thiệt thòi.
Dù thì nhiều manh mối mới lợi.
trong trò chơi, về nhiều chơi thường trả giá đắt mới thể lấy manh mối.
Lâm Phi Trần nhạo một tiếng: “Người chơi mới chỉ lóc, giúp họ thì ích gì? Dù cũng chỉ đường c.h.ế.t, c.h.ế.t sớm một chút còn thể cống hiến một quy tắc, mấy cũng chỉ chút giá trị thôi.”
Lời chọc giận nhóm chơi mới, “Chẳng lẽ lên từ chơi chơi mới chắc? Hay từ khi sinh tinh thông đủ thứ cái gì cũng ? Chúng chỉ tiến vài trò chơi muộn hơn mấy một chút thôi, mấy nghĩ mấy gì hơn chúng ?”
“ đấy, lấy tư cách gì mà xem thường chơi mới chúng .” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Cũng chơi lâu năm lên tiếng: “Có một vài chơi mới phiền, lời còn thích tự tìm đường c.h.ế.t, bảo hét nhưng cứ nhất định hét mới chịu.”
“Người chơi sống sót gì ai dựa việc lóc để sống?” Lâm Phi Trần lớn giọng, cực kỳ khinh bỉ và coi thường.
“Vừa mới trò chơi ai mà sợ? Chẳng lẽ mấy sợ chắc?”
“Cũng bao nhiêu năm , thế giới ai chả việc mà cứ hễ tiến là chỉ sợ, nắm chắc tình huống, mấy chính là đồ ngu!”
“Đmm…”
Tục ngữ câu ‘Rừng lớn loại chim nào cũng ’ và đương nhiên chơi cũng . Chứ đừng đến phó bản lẫn lộn cả chơi mới lẫn chơi cũ nên mâu thuẫn lúc nào cũng thể xảy .
Thấy đám sắp đ.á.n.h , Ngân Tô lý trí lùi đám , ở vị trí an tiếp tục quan sát.
Ai thì loáng thoáng thấy tiếng ở phía bên . Cô nghiêng đầu thì phát hiện bên cạnh một nữ sinh đang , cô lau nước mắt về phía đám ồn ào, trông thương tâm —— Thật sự thương tâm.
Ngân Tô cảm thấy cô gái chút quen mắt, thì nhớ cô chính là chơi đó đôi nam nữ ép đăng ký.
Cô gái ăn mặc trẻ trung, xinh xắn, đeo một cái ba lô trông vẻ nặng, chắc là đặt chậu hoa trong đó. Mái tóc dài mượt mà xõa lưng, cảm giác giống như một em gái nhà bên, nước mắt đọng mi, từng giọt từng giọt rơi xuống…
Ngân Tô nhịn hỏi: “Cô cái gì?”
Nữ sinh lau nước mắt nhưng một giây nước mắt tràn , khiến khuôn mặt thanh tú xinh trông thêm đáng thương tội nghiệp.
Cô sụt sịt một lúc, cô bằng đôi mắt ướt nhẹp, nghẹn ngào hỏi: “Cô đang chuyện với hả?”
“Ừ.”
“ khống chế , …” Nữ sinh thút thít một lúc, khuôn mặt áy náy: “Có quấy rầy đến cô ?”
“…” Cũng .
khống chế là cái thể loại bệnh gì? “Cô là Tô Mẫn Nhân ở phòng 1304 nhỉ?” Dường như nữ sinh nhớ gì đó, thút tha thút thít giới thiệu bản : “ là Ly Khương, ở phòng 1305.”
“Ừ.” Ngân Tô gật đầu, “Người mới?”
Nữ sinh lắc đầu, thành thật trả lời: “Không .”
Ngân Tô tỏ vẻ hiểu: “Vậy đó trông cô sợ ?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
“… Không… Không thể sợ ư?” Ly Khương mở to đôi mắt hạnh ướt nhẹp , càng càng thấy đáng thương, “… cứ tiến phó bản là thấy sợ…, dù tiến bào nhiêu thì vẫn thấy sợ.”
Ngân Tô: “...”
Có lý.
Sợ hãi và sống sót mâu thuẫn.