Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tất cả thành việc check in trong vòng nửa tiếng, thứ tự cuối cùng màn hình là 316.

 

Số lượng NPC trong phó bản nhiều hơn hẳn chơi, lượng chơi hiện là: 109.

 

Chỉ trong đầy một ngày, tính cả những chơi đăng ký thì hiện tại tổng thiệt hại của đội ngũ chơi lên đến 21 .

 

Có thể những chơi c.h.ế.t do quy tắc, cũng thể là c.h.ế.t trong tay chơi khác…

 

NPC phụ trách check in đóng cửa , đó vỗ tay, thu hút sự chú ý của : “Do một bộ phận nhân viên việc tích cực, mời những nhân viên thiếu dịch dinh dưỡng tập hợp ở đại sảnh lúc 23:00, công ty sẽ tiến hành huấn luyện cho , để nhận thức đúng đắn về tầm quan trọng của việc nghiêm túc nuôi trồng hạt giống mộng tưởng.”

 

“!!!”

 

Những chơi đ.á.n.h giá là thiếu dinh dưỡng lượt đổi sắc mặt.

 

Huấn luyện buổi tối thì huấn luyện nào là bình thường? Buổi tối sẽ xảy chuyện gì? Lẽ nào là bẫy t.ử vong? Không tiểu đội ba Giang Kỳ dùng cách gì mà đều lấy đủ dịch dinh dưỡng, đạt trạng thái bình thường.

 

“Tiểu Vân…” Ngư Hàm Tú là duy nhất thiếu dinh dưỡng, khuôn mặt trắng bệch, rưng rưng Khương Dư Tuyết xin giúp đỡ: “Phải bây giờ?”

 

Nhất thời Khương Dư Tuyết cũng nên thế nào, cô đạt trạng thái bình thường, cũng thể cùng cô .

 

“Có lẽ huấn luyện đến mức c.h.ế.t .” Nghiêm Nguyên Thanh dịu dàng mở lời: “Bạn học cần quá lo lắng, xem những chơi lâu năm khác như nào thì em cứ như thế. Quan trọng nhất là tâm trạng, đừng sợ hãi, hôm nay mới là ngày đầu tiên, tỉ lệ sống sót của hoạt động nhiều chơi thế thường cao.”

 

Tuy trò chơi chơi c.h.ế.t nhưng nó sẽ tùy tiện tàn sát chơi bừa bãi, nó thích chơi giãy giụa để sống sốt, phản bội lẫn hơn.

 

Hôm nay chơi c.h.ế.t quá nhiều , Nghiêm Nguyên Thanh cảm thấy cho dù huấn luyện nguy hiểm thì cũng đến nỗi tất cả đều diệt, tỷ lệ sống sót vẫn cao.

 

Có lẽ giọng dịu dàng của Nghiêm Nguyên Thanh mang theo sự trấn an khiến Ngư Hàm Tú với đôi mắt ngập nước mơ màng , chắc chắn hỏi : “Thật ?”

 

Nghiêm Nguyên Thanh : “Thật.”

 

***

 

***

 

NPC chỉ chơi thiếu dinh dưỡng cần huấn luyện nhưng nhắc đến chơi thẻ nhân viên…

 

Quy tắc đầu tiên chính là thẻ nhân viên, rõ ràng quy tắc chính xác.

 

Không thẻ nhân viên thì cách chứng minh là nhân viên công ty… Vậy chuyện gì sẽ xảy ?

 

Ngân Tô tạm thời thể nào , rời khỏi đại sảnh .

 

Cô còn ăn cơm nên quyết định thẳng đến nhà ăn tầng hai.

 

Vừa nhà ăn cô thấy tiếng của cô gái trộn lẫn với tiếng đùa bỡn, trêu ghẹo của bọn đàn ông.

 

Ngân Tô ngước mắt qua bên đó, mấy đàn ông vây quanh đùa bỡn một cô gái, cô gái liên tục bọn họ xô đẩy trở về.

 

Người ở bàn bên cạnh ai khác mà chính là Lâm Phi Trần.

 

Đám đàn ông đều ở trong nhóm của Lâm Phi Trần.

 

Ngân Tô qua bên đó, đám đàn ông đang táy máy tay chân thấy cô về phía thì đều chút tem tém , cảnh giác cô chằm chằm.

 

“Cứu…”

 

Meo

Cô gái túm lấy Ngân Tô nhưng một đàn ông kéo về, bịt miệng cô cho cô lên tiếng.

 

Tuy đối phương kiêng dè Ngân Tô nhưng cũng là quá sợ, ánh mắt hung ác độc địa cô chằm chằm, cảnh cáo cô đừng lo chuyện bao đồng, nước sông phạm nước giếng.

 

Ngân Tô chỉ bọn họ một cái, bình tĩnh qua giữa bọn họ ánh mắt cầu cứu của cô gái, đến chỗ lấy cơm.

 

Nhà ăn còn thịt viên, chỉ còn một thức ăn đơn giản dễ bảo quản, Ngân Tô tùy ý chọn hai món, tìm chỗ xuống ánh chăm chú đầy ‘ thiện’ của bác gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-166.html.]

 

Lúc chơi trong nhà ăn nhiều, phần lớn chơi đều cách xa đám Lâm Phi Trần, sợ rước họa .

 

Cũng chơi lộ vẻ phẫn nộ và chán ghét nhưng tình huống ai sẵn lòng ngăn chặn thì quả thực là ai dám lên tiếng.

 

“Đám đúng là ghê tởm.”

 

Bàn đằng Ngân Tô khẽ mắng hai tiếng.

 

“Buổi chiều thấy bọn họ đang bắt chơi…” Một tiếng khác khẽ phụ họa: “Cậu xem đ.á.n.h giá ưu tú của bọn họ từ ?”

 

Giọng ban đầu mắng: “Đám đúng là cặn bã!”

 

“Loại trong trò chơi còn ít ? Chuyện gì dám ở thế giới hiện thực là chúng nó mang hết trong trò chơi để …”

 

“Tại Cục điều tra cấm kỵ quản lý hành vi của những trong trò chơi!”

 

“Bọn họ cũng thần. Người hại đều c.h.ế.t trong trò chơi, ai tố giác, Cục điều tra cấm kỵ những chuyện ? Hơn nữa khi rời khỏi trò chơi, chỉ cần giấu phận cho kỹ thì ai mà tìm bọn họ?” Những chơi còn cũng sẽ lựa chọn chỉ lo bản , lo chuyện bao đồng.

 

“Ngày tháng thế thật sự là quá đủ …”

 

Ngân Tô thoáng qua bên Lâm Phi Trần, cô gái kéo xuống bàn bọn họ, may mà chúng chỉ để cho cô gái , chuyện ghê tởm hơn tại chỗ.

 

Ngân Tô ăn vài miếng liền xong bát cơm, nghênh ngang rời khỏi nhà ăn.

 

Không ngờ chỉ vài phút, Ngân Tô nữa xuất hiện ở cửa nhà ăn, bên cạnh cô còn trưởng phòng Tôn sắc mặt xám ngoét.

 

“Trưởng phòng Tôn, cô xem, bọn họ đang bắt nạt đồng nghiệp ?” Hai tay Ngân Tô đút trong túi, hất cằm về phía đám vẫn đang tiếp tục, bất mãn : “Công ty chúng thể loại nhân viên như ? Làm hạ đẳng cấp của công ty chúng , nên đưa bọn họ huấn luyện, nâng cao ý thức của bọn họ, đừng mất mặt công ty.”

 

Ngân Tô luôn miệng công ty chúng , cứ như thể cô thật sự yêu quý cái công ty lắm .

 

Trong lòng trưởng phòng Tôn tức ói m.á.u: “…”

 

Liên quan rắm gì tới !

 

Ngân Tô mỉm : “ cũng chỉ cho công ty thôi, trưởng phòng Tôn cô xem đúng ?”

 

Trưởng phòng Tôn: “…”

 

Ai cần cô cho công ty! Muốn cho công ty thì c.h.ế.t !!

 

Dưới ánh mắt dịu dàng của Ngân Tô, lẽ trưởng phòng Tôn nhớ tới quá trình Ngân Tô bắt qua đây. Cô hít một thật sâu, khóe miệng cứng đờ, nghẹn một chữ: “.”

 

“Thế cô còn phạt bọn họ ?” Ngân Tô nhấc tay hiệu, giọng điệu dần dần trở nên nguy hiểm: “Ở đây là nhà ăn, là chỗ ăn cơm, thể để cho bọn họ dơ bẩn nơi thần thánh như ! Thật là thể tha thứ…”

 

“…”

 

Trưởng phòng Tôn nghiến răng nghiến lợi thầm oán hận, giẫm lên giày cao gót ‘lộc cộc’ bước vài bước tới mặt đám Lâm Phi Trần, ánh mắt bất thiện chằm chằm họ: “Tô Mẫn Nhân tố cáo mấy bắt nạt đồng nghiệp, nhân viên công ty nên giúp đỡ lẫn , mấy thể bắt nạt đồng nghiệp?”

 

Trưởng phòng Tôn lên liền bán Ngân Tô.

 

Ngân Tô hề quan tâm, thậm chí lúc mấy Lâm Phi Trần qua cô còn giơ tay vẫy nhưng với trưởng phòng Tôn: “ cũng chỉ cho công ty!!”

 

Trưởng phòng Tôn: “…” Sớm muộn gì cũng vặn đầu cô !!

 

Mấy Lâm Phi Trần: “…” Từ lúc nào NPC bắt đầu lo chuyện bao đồng ? Hồi lúc đăng kí, chơi g.i.ế.c mà cũng thấy chúng quan tâm dâu!!

 

“Trưởng phòng Tôn, chúng chỉ đùa với cô chút thôi, bắt nạt cô .” Có chơi theo lời lẽ trả lời, còn đẩy cô gái một cái: “Chúng bắt nạt cô ?”

 

Gương mặt cô gái đầm đìa nước mắt, thoát khỏi tay chơi nhưng đó ấn c.h.ặ.t bả vai , như chằm chằm cô .

 

Trưởng phòng Tôn ý định cô gái kể khổ, trút hết tất cả sự oán hận Ngân Tô lên bọn họ: “Mấy cũng tham gia huấn luyện tối nay .”

 

 

Loading...