Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Phi Trần thấy câu thì lập tức biến sắc, trầm giọng : “Trưởng phòng Tôn, công việc của chúng đều thành xuất sắc, tại tham gia huấn luyện chứ?”

 

Lúc trưởng phòng Tôn đối mặt với đám chơi , khí thế cao tới hai mét tám, u ám: “Cậu ý kiến với quyết định của ?”

 

Lâm Phi Trần: “…”

 

“Đây là do đồng nghiệp Tô Mẫn Nhân tranh giành cho mấy đấy.” Trưởng phòng Tôn còn quên bổ sung thêm một đao: “Mấy cảm ơn cô thật hẳn hoi vì cơ hội huấn luyện cô tranh giành cho mấy đấy.”

 

“Đừng khách sáo.” Trưởng phòng Tôn gì Ngân Tô đáp nấy, cho đủ thể diện luôn.

 

Lâm Phi Trần: “…”

 

Trưởng phòng Tôn: “…”

 

Oán niệm trong lòng trưởng phòng Tôn như tràn ngoài, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, sự độc ác trong mắt cô như sắp hóa thành thực thể: “Đừng quên, đến trễ hoặc vắng mặt một nhân viên .”

 

***

 

***

 

Trưởng phòng Tôn giẫm lên giày cao gót rời , nhà ăn bao phủ bởi một bầu khí áp lực vô hình. Cô gái đó nhân cơ hội vùng khỏi sự khống chế chơi nam, chạy khỏi nhà ăn.

 

Lúc qua Ngân Tô, cô còn khẽ cảm ơn.

 

Lâm Phi Trần bẻ cổ, dậy về phía Ngân Tô, quan sát cô hai , tuy thấy tướng mạo lớp khẩu trang, nhưng đôi mắt và khí chất đó hẳn là một .

 

Chỉ là…

 

Đầu óc bình thường cho lắm.

 

Lâm Phi Trần nhếch khóe miệng: “Tô tiểu thư, lo chuyện bao đồng là một quyết định thông minh .”

 

Lâm Phi Trần hiểu, hôm nay lúc đăng ký, chơi g.i.ế.c tại chỗ cô cũng ngăn cản mà cứ khó dễ lúc ? Có cô cố ý ? Ngân Tô rút ống thép lưng , vác lên vai, hỏi: “Cái gì? Anh hẹn đ.á.n.h với ?”

 

Lâm Phi Trần: “…” Anh hẹn đ.á.n.h với cô lúc nào?

 

Ánh mắt Lâm Phi Trần tối xuống, cơ thể lùi về một bước, đồ điên

 

Nếu cô chỉ là một chơi bình thường giữa đường gặp chuyện bất bình, thì thể chút kiêng dè mà động thủ với cô nhưng cô —— Cô chút bình thường cho lắm.

 

Trước đây cô nhiều tìm đường c.h.ế.t mặt NPC mà bây giờ vẫn còn sống lành lặn, điều đó chứng tỏ thực lực của cô.

 

Gặp chơi lợi hại đáng sợ, nhưng gặp chơi bệnh tâm thần… Kiểu chơi mà điên lên thì đến bản cũng c.h.é.m.

Meo

 

Lâm Phi Trần cảm thấy Ngân Tô chính là kiểu chơi … Lý trí với rằng trêu chọc cô.

 

nếu bây giờ chùn bước thì gì còn tiếng trong đoàn đội nữa?

 

“A Phi.” Diêu Dung Dung kéo Lâm Phi Trần về : “Bỏ qua , đừng to chuyện.”

 

Lâm Phi Trần như tìm bậc thang leo xuống nhưng ngại nhiều em ở đây nên vẫn sa sầm mặt : “Lần bỏ qua. Tô tiểu thư, mong rằng cô đừng lo chuyện bao đồng nữa. Đã trò chơi thì ai cũng mệnh của .”

 

“Cậu đúng, mỗi đều mệnh của .” Ngân Tô mỉm lên tiếng: “Cho nên gặp chính là mệnh của , bảo khác tin mệnh mà bản tin nha.”

 

Sắc mặt Lâm Phi Trần tối sầm : “Cô…”

 

Ngân Tô nhấc tay ngăn : “Đừng oán trách, kẻ mạnh bao giờ oán trách cảnh.”

 

Lâm Phi Trần: “…”

 

Ngân Tô cầm ống thép chọc chọc , giọng vẫn còn mang ý chợt lạnh xuống: “Lần gặp thì nhớ đường vòng, lúc nào tâm trạng , cứ chặn mấy để từng biểu diễn tài nghệ của cho xem .”

 

***

 

***

 

Ngân Tô từ nhà ăn thì phát hiện Ly Khương đang dựa cửa xem. Lúc Ly Khương , gương mặt nhỏ ngọt ngào, ngoan ngoãn và xinh , mắt cô chạm mắt Ngân Tô, với Ngân Tô một cái: “Cô lợi hại quá.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-167.html.]

“Do bọn họ quá yếu.”

 

Ly Khương thoáng qua mấy Lâm Phi Trần sắc mặt tái mét trong nhà ăn, khẽ : “Lâm Phi Trần cũng khá lợi hại.”

 

Ngân Tô rũ mắt : “Cô quen ?”

 

Ly Khương lui cửa, thẳng , gật gật đầu: “Có một vài lời đồi liên quan tới trong nhóm chơi, từng khác .”

 

Ngân Tô tò mò: “Tin đồn gì?”

 

“Dù cũng lắm, ghê tởm.” Ly Khương nắm lấy dây đeo ba lô, đôi lông mày thanh tú nhíu , trong giọng lộ vẻ chán ghét Lâm Phi Trần: “Lâm Phi Trần hẹp hòi, chơi đắc tội đều c.h.ế.t t.h.ả.m trong phó bản. Cô… cẩn thận trả thù cô đó.”

 

“Trả thù?” Ngân Tô khẽ một tiếng, cất bước về phía .

 

“Lâm Phi Trần thù dai, thật sự sẽ trả thù cô.” Ly Khương cho rằng Ngân Tô tin, theo cô: “Cô bọn họ lấy đ.á.n.h giá ưu tú thế nào ?”

 

“G.i.ế.c chơi?”

 

Ly Khương chớp mắt: “Cô ?”

 

“Phần lớn chơi sẽ nhanh ch.óng nhận điều , cách lấy dịch dinh dưỡng đơn giản nhất chính là lấy từ đồng nghiệp bên cạnh.” Ngân Tô nghiêng đầu một cái, đôi mắt tràn một chút ý : “Cô xem, đến lúc đó sẽ bao nhiêu chơi lựa chọn tay với đồng loại của đây.”

 

Ly Khương nắm c.h.ặ.t dây đeo, chơi mới trong phó bản thật sự quá nhiều, g.i.ế.c chơi mới dễ…

 

“Những chơi mới cũng sẽ nhanh ch.óng khác ‘bảo vệ’.” Ngân Tô nhẹ nhàng : “ thấy đây cô ở cùng với bọn họ, cô nhắc nhở bọn họ?”

 

Người chơi mới trải qua rèn luyện nên tư duy vẫn đổi, sẽ theo bản năng tuân theo quy tắc của trò chơi.

 

những chơi lâu năm thực trò chơi nhiều lỗ hổng thể lợi dụng, bọn họ sẽ chỉ lựa chọn cách tiết kiệm sức lực nhất, an nhất, kể cả hi sinh khác cũng tiếc.

 

Tỉ lệ chơi mới và lâu năm là 1:1, giống như phân chia xong .

 

Ly Khương Ngân Tô một cái, mà nước mắt bắt đầu rơi, cô lau : “Cô cẩn thận Lâm Phi Trần.” Sau đó chạy nhanh .

 

Ngân Tô: “???”

 

như ?

 

***

 

***

 

【00:00】

 

Ngân Tô giường, căn phòng bạn cùng phòng lộ sự yên tĩnh, trống trải, gian xung quanh tối đến mức xòe tay cũng thể thấy năm ngón, cô loáng thoáng thấy tiếng sinh trưởng nhỏ.

 

Đèn trong phòng mở lên, ánh sáng lập tức phủ khắp gian phòng, Ngân Tô thoáng qua chậu hoa đầu giường, đất trong chậu vẫn duy trì nguyên trạng, bất kỳ dấu hiệu sinh trưởng.

 

Ngân Tô mặc áo khoác, xuống giường ôm chậu hoa lên, nhẹ nhàng : “Chúng xem thử đồ ăn đêm gì thể ăn .”

 

Ngân Tô mở cửa ngoài, mắt thấy cửa phòng sắp đóng thì một bàn tay thò , ‘tách’ một cái ấn tắt đèn trong phòng cửa phòng nhanh ch.óng khép .

 

Ngay khi cửa phòng khép bao lâu, trong phòng liền vang lên tiếng sột soạt.

 

Trong bóng tối dần dần hình thành hình dáng của một con —— Chính xác mà thì nửa th@n rễ của loại thực vật nào đó, mà nửa là dáng vẻ con .

 

Nếu Ngân Tô ở đây, nhất định cô thể nhận chính là Liêu Tiểu Khiết, bạn cùng phòng yêu của cô.

 

Nửa th@n của Liêu Tiểu Khiết hoạt động tự nhiên, cô di chuyển đến bên giường Ngân Tô, duỗi tay chụp về phía chiếc chăn phồng lên giường.

 

Tuy nhiên chăn hề , Liêu Tiểu Khiết phẫn nộ cầm chăn giũ mấy liền, dường như giũ ở trong chăn

 

Liêu Tiểu Khiết giũ mãi mà thấy , con ngươi u ám trừng cửa phòng đóng c.h.ặ.t, trừng bao lâu, cuối cùng cam lòng chậm rãi biến mất giống như lúc xuất hiện.

 

Ngân Tô chuyện xảy trong phòng, lúc cô đang ở cầu thang bộ tầng 13.

 

Cầu thang bộ ban ngày bậc thang lên tầng , bây giờ vẫn , dường như tầng 14 thật sự tồn tại.

 

 

Loading...