Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 168
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô về phía thang máy. Khi cô nhấn mở thang máy thì phát hiện bên trong như nhét cả một vườn cây . Đủ các loại, hết cây lá leo quanh thang máy, đám lá cây khổng lồ chiếm hết gian, thể dáng vẻ vốn của thang máy.
Chút ánh sáng yếu ớt lọt qua kẽ lá chiếu xuống tạo nên khung cảnh âm u.
“Ồ…” Ngân Tô chằm chằm đống cây , tấm tắc khen: “Ban đêm mà da dẻ trông cũng phết ha.”
Đám cây cối vẫn bất động, yên tĩnh như một đống đồ trang trí .
Ngân Tô ló đầu xem nút bấm, thô bạo giật đống lá cây đang che mất nút bấm thang máy , liếc qua tất cả các nút —— Không tầng 14.
Vậy để lên tầng 14 đây? Cần điều kiện kích hoạt gì ?
Hay là trưởng phòng Tôn lừa những chơi , tồn tại tầng 14 gì hết, quy tắc là đúng?
Đống lá cây trong tay Ngân Tô cô túm như nên chắc là cảm thấy bản mạo phạm, bắt đầu vặn vẹo, quanh thang máy dần xuất hiện những tiếng ‘xào xạc xào xạc’, tất cả cây cối cũng bắt đầu rục rịch.
Ngân Tô cảm giác như đang cầm một con rắn, cô chán ghét giật hết chúng xuống. “An phận chút , nếu sẽ bắt bọn mi xuống bữa khuya đấy.”
Rõ ràng đám cây cối hiểu lời cô , chúng nhanh ch.óng phát triển, mấy cành dây leo nhỏ bò đất quấn lên mắt cá chân Ngân Tô.
Ngân Tô cúi đầu , tùy ý để đống dây leo đó quấn quanh , cuối cùng chúng kéo cô trong thang máy.
Cửa thang máy tự động khép , vô lá cây gần như bao trùm hết cả Ngân Tô.
***
***
Rắc ——
Một tiếng động nhỏ vang lên, kinh động đến đám chơi đang ngang qua thang máy. Bọn họ vô thức về phía cánh cửa thang máy.
lúc , cửa thang máy chậm rãi mở , ánh sáng màu xanh quỷ dị lọt qua khe cửa, một vài tia sáng hắt lên mặt họ, nhuộm gương mặt họ thành một màu xanh âm u.
Mà kỳ lạ hơn là một đang trong thang máy…
Hai bên hề báo bất ngờ .
“…”
“…”
Ngân Tô trầm mặc đối mặt với bọn họ một lúc, mãi cho đến khi thang máy chuẩn đóng cửa, cô mới lấy ống thép cản . Ống thép va thang máy phát âm thanh lanh lảnh.
Nhóm chơi bên ngoài như giải phong ấn, vội vàng lùi . Họ cô bằng ánh mắt khó tin khiếp sợ vô cùng phức tạp.
Sau mười hai giờ thang máy trông quái , gì ai dám ?
cô dám…
Ánh mắt của đám chơi rơi xuống đống cành khô lá rách chồng chất chân cô cùng với một vài nhánh dây leo vẫn còn đang mắc cô kịp phủi xuống… Được , cô dám.
Hai bên rơi thế giằng co trong giây lát, cuối cùng Ngân Tô rời khỏi thang máy .
Cô bước lên một bước, chơi bên ngoài liền lùi một bước, đến tận khi họ dán lưng vách tường, thể lùi nữa.
“Thang máy thể dùng .” Ngân Tô bình tĩnh kéo đồng dây leo đang quấn cổ tay xuống, đưa kết luận của với đám chơi đang trợn mắt há hốc mồm bên ngoài: “ cẩn thận với đám cây cối nhiệt tình quá mức đó.”
“…” Đó mà gọi là nhiệt tình hả? Đó là nguy hiểm tới tính mạng đấy ?!
Ngân Tô dọn sạch sẽ mấy thứ , nghiêng đầu đám đang sắp dính với : “Mọi ở đây gì thế? Không huấn luyện hả?”
Khi Ngân Tô , bọn họ đều cảm giác da đầu siết c.h.ặ.t . Bọn họ xô xô đẩy đẩy , cuối cùng một chơi ép nên đành căng da đầu trả lời: “… Tìm manh mối.”
“À.”
Ngân Tô hỏi thêm gì nữa, rời bằng một hướng khác.
“Cô , cô , cô … Thật đáng sợ.”
“Sao gặp đồ điên chứ…”
“Chúng đuổi theo cô ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-168.html.]
“Cậu điên !” Nhóm chơi khó tin chơi đưa lời đề nghị . Uống nhiều quá gì mà dám đưa đề nghị đáng sợ như .
“Thế nhưng … Biết cô thể tìm manh mối thì , chúng cứ thử theo cô xem… Dù hồi nãy cô cũng chẳng gì chúng hết… Chắc là gì chúng … nhỉ?”
Mọi : “…”
Không đám chơi đó đấu tranh tâm lý như thế nào mà cuối cùng cũng lựa chọn đuổi theo Ngân Tô khi cô mất.
Ngân Tô thấy hứng thú với nhóm chơi , cô đang mở hết cửa phòng đến cửa phòng khác. Tầng một nhiều phòng, ngoại trừ những phòng đăng ký cùng với phòng check in thì hầu hết đều là phòng họp và đều thể mở nhưng manh mối gì hết.
Ngân Tô tìm một vòng mà chỉ gặp đám chơi đang lén la lén lút, chỉ cần thấy cô là bỏ chạy, trừ đó thì ngay cả cái bóng của NPC cô cũng thấy.
Ngân Tô một vòng, cuối cùng ngay cây đại thụ chính giữa đại sảnh, cô vòng quanh cây bên trái ba vòng bên ba vòng.
“Cô đang gì ?”
“Không ….”
“Cái cây vấn đề gì ?”
“Chắc … Chỉ là một gốc cây bình thường thôi.”
“Vậy cô vòng quanh nó gì? Không lẽ thể kích hoạt nhiệm vụ ẩn nào đó ?”
“Suy nghĩ của kẻ điên chúng hiểu … Cứ xem tiếp .”
Đám chơi xổm đằng xa quan sát.
Meo
Ngân Tô quanh cái cây vài vòng xong cuối cùng cũng dừng , vuốt vuốt chậu hoa trong n.g.ự.c, ngửa đầu cây đại thụ tán lá xum xuê, sâu kín : “Mi cũng lớn như mới phụ công ơn ngậm đắng nuốt cay dày công nuôi dưỡng mi đó.”
Đám chơi đằng xa: “????”
Cây đại thụ cao đến tầng ba luôn ? Lớn như ?? Cô nghiêm túc ???
Bọn họ còn kịp tỉnh khỏi ước nguyện lạ đời của Ngân Tô thì thấy cô đột nhiên móc một cái cưa điện.
“!!!”
Tiếng cưa điện vang khắp đại sảnh.
Trong tiếng cưa điện, đám chơi thấy tiếng quỷ dị của cô gái: “Bảo bối của còn nảy mầm, ai cho phép mi lớn như . Hôm nay để giúp bảo bối của c.h.ặ.t mi xuống.”
Trong ánh mắt hoảng sợ của bọn họ, đồ điên nhảy lên bồn cây, cầm cưa điện bổ thằng về phía cây đại thụ .
“Dừng tay!!” Không trưởng phòng Tôn nhảy từ , mặt mày u ám.
“Hi, chúc trưởng phòng Tôn buổi tối vui vẻ nha.” Ngân Tô chào hỏi, cưa điện cách cây đại thủ mười phân, vẫn còn đang kêu ong ong.
“Cô đang gì đó!” Trưởng phòng Tôn gào đến vỡ cả giọng, đủ để thấy cô tức giận tới mức nào.
“Chặt cây á.” Ngân Tô trưởng phòng Tôn như tên đần, nhẹ nhàng : “Rõ như thế còn gì? Sao chuyện đơn giản như mà trưởng phòng Tôn còn hỏi , chỉ thông minh của cô vấn đề gì đấy chứ?”
“Ai cho cô c.h.ặ.t!” Trưởng phòng Tôn nghiến răng nghiến lợi.
Ngân Tô hùng hồn : “ cảm thấy nó đang phá hỏng phong thủy của công ty chúng , định diệt trừ nó giúp công ty.”
Trưởng phòng Tôn: “…” cảm ơn cô vì suy nghĩ cho công ty quá cơ!!
“Cô xuống…” Trưởng phòng Tôn chằm chằm cưa điện trong tay Ngân Tô, ấn đường run lên, cố nén cơn giận khuyên nhủ: “Cô tắt nó , xuống .”
Ngân Tô đưa cưa điện đến gần cái cây hơn, đưa yêu cầu: “ tham quan công ty buổi tối.”
Có lẽ trưởng phòng Tôn hận thể đập c.h.ế.t cô nhưng trong tiếng cưa kiện ong ong, cô vẫn rít mấy chữ từ kẽ răng: “Được, đưa cô tham quan.”
Ngân Tô liếc mắt cây đại thụ ngay cạnh … Cái cây tác dụng gì ?
“Được thôi.” Ngân Tô tắt cưa điện, nhảy xuống khỏi bồn cây.
Ai ngờ cô bước xuống, trưởng phòng Tôn bắt đầu gây chuyện, vẻ mặt hung ác đ.á.n.h về phía Ngân Tô. Trông dáng vẻ đó chắc là định bắt cô tế cây ngay tại chỗ đây mà.
Ngân Tô thở dài, tránh đòn đ.á.n.h của trưởng phòng Tôn trách: “Sự tín nhiệm giữa đồng nghiệp với ?”
Nghe cô , trưởng phòng Tôn càng đ.á.n.h ác hơn.