Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Ngân Tô lấy bữa sáng thì bác gái phát thức ăn nhiệt tình ép lấy một đ ĩa thịt viên, đây là bữa sáng đặc biệt để chào đón nhân viên mới, sáng nay nhân viên nào cũng .
Ý ngầm là: Đừng trốn, nào cũng phần.
“…” Mới sáng sớm ngày nhét cho một đồ ăn thích. Chưa nghỉ việc nha!
Nhân viên ưu tú kìm nén ý từ chức, bực cầm đ ĩa thịt qua một góc, nơi các NPC đang tụ tập, xung quanh chỗ chơi nào. Cô tìm một vị trí trống xuống, lưng về phía những chơi khác.
Meo
Ngân Tô dùng kỹ năng để giám định đ ĩa thịt viên , dù kết quả là dấu chấm hỏi nhưng mà…
【Thịt viên thực vật】
Cái tên vẻ áp nha?
Không hề nhé!
Ngân Tô trợn mắt đ ĩa thịt viên trọn vẹn một phút đồng hồ. Sau đó đầu xung quanh, tìm đối tượng để chia sẻ đồ ăn.
Bốn phương tám hướng xung quanh Ngân Tô đều là NPC nên cô chọn bừa một thuận mắt đặt thẳng đ ĩa thịt viên lên bàn NPC đó.
NPC đang cặm cụi ăn cơm ngẩng đầu lên, khó hiểu cô.
Tô – siêu cấp, âu yếm nọ: “Mời ăn đó.”
NPC chỉ đ ĩa thịt viên khác bàn: “ …”
“Nhìn gầy như , ăn thêm chút .”
“Không cần…”
“Keng!”
NPC ống thép đ.â.m thẳng bàn sâu ba centimet ngay cạnh mu bàn tay , mặt bàn bắt đầu xuất hiện vết nứt.
“Chắc nó đ.â.m chỗ khác cơ thể nhỉ?” Ngân Tô lòng đầy ác ý ngắm nghía từng tấc một gương mặt : “Như là mắt , đầu … Hay là tim .”
NPC nuốt một ngụm nước bọt, hung khí dán mu bàn tay tỏa một cỗ khí lạnh đến rùng , tay run run kéo đ ĩa thịt gần.
“Vậy mới đúng nha, đồng nghiệp thì giúp đỡ lẫn .” Ngân Tô hài lòng rút ống thép , về chỗ của , bắt đầu dùng bữa sáng.
Ngay khi cô mới ăn xong thì bên ngoài cửa đốt nhiên trở nên hỗn loạn, một nhóm chơi nhếch nhác bước nhà ăn, dính đầy hỗn hợp chất lỏng màu xanh đỏ rõ lai lịch ––––– Đây là nhóm chơi huấn luyện đêm qua.
Trên mặt mỗi đều lộ rõ sự mỏi mệt, họ ôm chậu hoa của , lê từng bước chân nặng nề tới.
Ngay cả Lâm Phi Trần – mới diễu võ giương oai tối hôm qua cũng trông uể oải.
khi bọn họ ngửi thấy mùi thơm trong nhà ăn thì đôi mắt thất thần sáng rực lên, chạy như điên như dại đến quầy đồ ăn như tiêm m.á.u gà .
Họ dựa chút lý trí cuối cùng để chống cự mới xảy xô xát chen hàng nhưng ai cũng thèm nhỏ dãi những viên thịt chiên vàng ươm trong nhà bếp, hận thể một miếng nhét hết thịt viên trong miệng.
Ngân Tô: “…”
Bị ô nhiễm ? Nhóm chơi nhanh ch.óng lấy đ ĩa thịt viên, chẳng kịp tìm chỗ ngấu nghiến hết đ ĩa thịt ngay tại chỗ.
Sau khi ăn thịt viên, bằng mắt thường cũng thấy gương mặt họ dần khôi phục , sự mệt mỏi dần biến mất, đó là vẻ mặt hồng hào như mới uống một bình t.h.u.ố.c phục hồi cao cấp.
Đám chơi trong nhà ăn mà trợn mắt há mồm: “…”
Bầu khí quái dị bao trùm cả nhà ăn, nhưng đám NPC phản ứng gì hết, nào cần ăn thì ăn, cần uống thì uống. Còn chơi thì sợ hãi đến tái cả mặt, những viên thịt thể giúp chơi khôi phục năng lượng?
Ngân Tô đeo khẩu trang, chống cằm đám chơi đằng .
Cô một lát thì dậy, lách qua một NPC xuống cạnh NPC hồi nãy cô cho thịt viên: “Thịt viên ăn ngon ?”
NPC run lẩy bẩy, điệu bộ khủng khiếp lúc nãy của cô gái vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu nên cố nén sự oán hận đáy mắt xuống, rụt cổ trả lời: “Ăn… Ăn ngon?”
“Vậy tới cho nhé.” Ngân Tô chống cằm, tít mắt .
“… Sao cô ăn?” NPC dám Ngân Tô nên cúi thấp đầu, giọng nặng nề: “Không ngày nào cũng ăn thịt viên , ăn là hết cơ hội đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-170.html.]
Giọng điệu của Ngân Tô vô cùng âu yếm: “ nổi đồng nghiệp gầy như , ăn nhiều lên béo thêm chút thì mới cống hiến cho công ty .”
NPC theo bản năng đáp: “Ăn cái mập.”
Ngân Tô lịch sự hỏi: “Ồ? Vậy ăn cái thì ích gì?”
NPC , dậy bỏ nhưng Ngân Tô nắm lấy tay lôi về. Khi về chỗ thì cảm nhận cơn đau buốt lạnh lẽo ở eo, cả cứng đờ, dám động đậy.
Hai hàm răng NPC run cầm cập va , : “… Có thể nhanh ch.óng tăng lượng m.á.u trong cơ thể.”
***
***
Khó khăn lắm Khương Dư Tuyết mới chen trong đám , cuối cùng cũng tìm thấy Ngư Hàm Tú thù phát hiện cô ăn gần hết đ ĩa thịt viên tay.
Khương Dư Tuyết nắm lấy cổ tay Ngư Hàm Tú, kéo cô khỏi đám đông.
lúc Ngư Hàm Tú ăn xong viên thịt cuối cùng, đang thoải mái thở phào một . Cô ngạc nhiên Khương Dư Tuyết, vui vẻ vì may mắn sống sót tai nạn, : “Tớ vẫn còn sống.”
Sắc mặt Khương Dư Tuyết lắm: “Cậu còn chứ?”
“???” Ngư Hàm Tú mờ mịt: “Không sa… Sao Dư… Tiểu Vân?”
Khương Dư Tuyết cô một lượt từ đầu tới chân, yên tâm: “Trong khó chịu ?”
Ngư Hàm Tú lắc đầu, chắc chắn một trăm phần trăm: “Tớ thấy luôn, chẳng chỗ nào khó chịu hết.”
Khương Dư Tuyết: “…”
Những viên thịt tản mùi hương kỳ lạ đó an hả?
Khương Dư Tuyết dẫn Ngư Hàm Tú đến chỗ Giang Kỳ.
“Tú Tú ăn hết thịt viên .” Khương Dư Tuyết cảm thấy những viên thịt thơm đến mức bất thường: “Sẽ xảy chuyện gì chứ?”
Nghiêm Nguyên Thanh gọi Ngư Hàm Tú , lấy một đạo cụ quét quanh cô : “Giá trị ô nhiễm thấp, còn thấp hơn cả những chơi khác.”
Sau đêm qua, dù là chơi huấn luyện thì ít nhiều gì cũng ô nhiễm nhưng tình trạng cũng quá rõ ràng.
“Có lẽ là vật phẩm thanh lọc ô nhiễm thiết lập trong phó bản.” Cách thiết lập phổ biến trong phó bản, tương đương với điểm hồi m.á.u cố định cho chơi.
Nghiêm Nguyên Thanh cất đạo cụ, đưa đề nghị của : “Dù là thì vẫn khuyên cô nên ăn, mùi của những viên thịt bất thường.”
Ngay cả những chơi lão luyện, định lực caonhư bọn họ, khi ngửi thấy mùi thơm đó cũng nhịn mà nếm thử.
“Có… Có sẽ xảy chuyện gì đó ?” Ngư Hàm Tú sự nghiêm trọng trong lời của họ, căng thẳng nhéo ngón tay.
Nghiêm Nguyên Thanh im lặng hồi lâu mới : “Tạm thời sẽ chuyện gì .”
Ngư Hàm Tú: “…” Tạm thời … Nghĩa là khả năng sẽ chuyện?
Thấy sắc mặt Ngư Hàm Tú tái nhợt nên Nghiêm Nguyên Thanh đ.á.n.h kéo cô qua bên cạnh trò chuyện, đợi cô bình tĩnh mới hỏi thăm chuyện huấn luyện đêm qua.
“Tối hôm qua…”
***
***
Đêm qua tất cả chơi đều tập trung ở đại sảnh nhưng hai chơi đến, là do sợ là quên mất thời gian. Lúc hai đó xuất hiện cũng là lúc họ rơi từ tầng xuống, rơi thẳng xuống mặt bọn họ, m.á.u thịt, dịch não văng đầy đất.
Trưởng phòng Tôn giẫm lên sàn nhà đẫm m.á.u, u ám mở miệng: “ giờ đúng giấc là phẩm chất nghề nghiệp bắt buộc của mỗi nhân viên.”
Sau đó trưởng phòng Tôn mang bọn họ một phòng họp và yêu cầu họ xem PowerPoint. Trong PowerPoint là thông tin giới thiệu về công ty, xem hết thì bài kiểm tra.
Vất vả lắm mới xong thì trưởng phòng Tôn để họ chờ trong phòng họp, chờ mãi mà vẫn thấy cô .
Không rõ qua bao lâu, cuối cùng trưởng phòng Tôn cũng . lúc trông trưởng phòng Tôn càng thâm độc hơn , điệu bộ kinh khủng như g.i.ế.c sạch bọn họ .