Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhà ăn cũng chơi đang bàn về chuyện huấn luyện tối qua.
Có mấy chơi kể là khi , vẻ mặt trưởng phòng Tôn biến đổi lớn thì vô thức về phía chơi điên đang giữa một dàn NPC.
Căn cứ thời gian thì khi đó chính là lúc đồ điên đang chuẩn c.h.ặ.t cây đột nhiên trưởng phòng Tôn xuất hiện ngăn .
bọn họ đó trưởng phòng Tôn dẫn Ngân Tô bởi vì trưởng phòng Tôn cho phép bọn họ theo. Cô gì Ngân Tô nhưng gì bọn họ dễ dàng.
Vì để bảo vệ tính mạng, bọn họ chỉ thể ngừng theo.
***
***
Người chơi tham gia huấn luyện vẫn đang tiếp tục kể chuyện đằng .
Tuy trưởng phòng Tôn đáng sợ nhưng cô kiềm chế tay, chỉ đưa bọn họ đến một căn phòng khác, là để trừng phạt, bọn họ đợi ở đó cho tới 7:30 sáng.
Sau khi trưởng phòng Tôn rời , cửa phòng khóa , dù dùng bất kì biện pháp gì cũng thể mở .
Mà mấy phút , đèn trong phòng cũng tắt, nửa phút chơi hét lên.
Ban đầu bọn họ thậm chí còn thứ tấn công là gì, chỉ đến khi một chơi kinh nghiệm sử dụng đạo cụ chiếu sáng, họ mới phát hiện những công kích bọn họ đều là chơi cùng tham gia huấn luyện.
Cơ thể của những chơi đều xuất hiện những bộ phận thực vật hóa, liều mạng tấn công bọn họ.
Vất vả lắm mới g.i.ế.c hết bọn chúng, cuối cùng cũng thời gian th ở dốc. Bọn họ chuyện với xung quanh, ai phát hiện gì kỳ lạ, cho đến khi bọn họ cảm giác khí xung quanh đang cạn dần.
Không khí dần giảm bớt khiến chơi cảm thấy hít thở thông, giống như vật gì đó đang siết c.h.ặ.t cổ họ , càng ngày càng siết c.h.ặ.t.
dù họ tìm kiếm thế nào cũng cảm nhận bất cứ vật gì.
Cho tới khi một chơi phát động kỹ năng thiên phú, tấn công tất cả chơi khác, bọn họ mới tỉnh táo trong cơn đau đớn kịch liệt.
Toàn bộ căn phòng đều thứ thực vật kỳ quái xâm chiếm, tất cả bọn họ dây leo thô ráp của cây quấn quanh cổ, ít rễ cây còn đ.â.m da thịt họ hút m.á.u.
Vất vả lắm họ mới thoát khỏi vòng vây của những thực vật , đó mới phát hiện chúng đều là những chơi biến dị mà bọn họ g.i.ế.c lúc , mà chậu hoa gieo hạt giống mộng tưởng của bọn họ cũng vỡ vụn, ngay cả đất bên trong cũng biến mất.
“Khi chơi t.ử vong, hạt giống mộng tưởng cũng sẽ nhanh ch.óng dị hóa tự lớn lên ?”
Những chơi phát hiện điều đều kinh ngạc, ít nghĩ đến việc buổi sáng hôm nay bọn họ thấy những t.h.i t.h.ể .
Có vội vã xông ngoài, cũng hiểu chuyện gì nhưng thấy nhiều như thế nên cũng quyết định theo, nhà ăn lập tức trở nên vắng vẻ.
Ngân Tô từ từ dậy, chụp lấy bả vai của NPC: “Hi vọng ngày mai vẫn thể gặp nha.”
NPC: “…” Cậu chút nào.
Ngân Tô khỏi nhà ăn nhưng thấy chơi ở bên ngoài, t.h.i t.h.ể phát hiện sáng hôm nay đều phân bố những tầng nơi phòng ở của chơi còn các tầng khác thì t.h.i t.h.ể.
Có lẽ những chơi đều lên lầu.
Mấy Giang Kỳ vẫn còn ở bên ngoài, Khương Dư Tuyết thấy cô thì lễ phép chào hỏi: “Chị.”
Giang Kỳ đầu thì thấy cô gái tên Tô Mẫn Nhân, cô vẫn đeo khẩu trang như , một tay bỏ trong túi, tay ôm chậu hoa, lười biếng .
Giang Kỳ nhanh mắt thấy đất trong chậu hoa của cô xuất hiện một chồi non xanh.
Ngân Tô gật đầu: “Mọi hóng chuyện ?”
“…” Giang Kỳ liếc cô đầy thâm sâu, những chơi khác xác định xem t.h.i t.h.ể dị hóa , còn cô coi đó chỉ là chuyện vui để hóng thôi ? Giang Kỳ chằm chằm chậu hoa trong tay cô, giọng điệu ôn hòa: “Tô tiểu thư, hạt giống mộng tưởng của cô nảy mầm ?”
Ngân Tô liếc chậu hoa một cái, thấy chồi non , nhịn thành tiếng: “ là uổng công chăm sóc cho nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-171.html.]
Khương Dư Tuyết hai bước về phía cô, vươn cổ , Ngân Tô phóng khoáng nghiêng chậu hoa về phía cô , cho cô rõ.
Lá gan Khương Dư Tuyết lớn hơn một chút, dịch về phía cô vài bước, chằm chằm chồi non nhô lên bên trong chậu, ngạc nhiên : “Chị ơi, chị trồng nó kiểu gì thế?”
Chậu hoa của cô vẫn chút tiến triển nào!
“Chẳng cách gì hết.” Ngân Tô dường như vui lòng trả lời vấn đề của Khương Dư Tuyết: “Hạt giống mộng tưởng thích đất đai màu mỡ nên đương nhiên cung cấp đầy đủ dịch dinh dưỡng cho nó .”
Khương Dư Tuyết trợn tròn mắt: “Phải lấy nhiều dịch dinh dưỡng như …”
Dường như Khương Dư Tuyết nhớ tới hôm qua khi gõ cửa, cô thấy t.h.i t.h.ể , đó chắc hẳn đó là NPC bạn cùng phòng của cô.
Máu của NPC chắc là hiệu quả nhỉ…
Meo
Tối hôm qua bạn cùng phòng của cô yên tĩnh, thậm chí còn thiện, lúc đó cũng xảy chuyện gì hết, bình an vô sự tới khi trời sáng.
“Cái thì cô tự nghĩ cách .”
Khương Dư Tuyết: “…” Cô cũng thể g.i.ế.c bạn cùng phòng nhỉ?
Hơn nữa chỉ một bạn cùng phòng, đó vẫn còn nhiều ngày nữa thì ?
Ngân Tô cất bước chuẩn , hai bước thì lùi về, lấy tờ giấy từ trong túi quần đưa cho Khương Dư Tuyết: “Tặng cô một món quà nhỏ.”
Khương Dư Tuyết chớp mắt, cũng quan tâm đó là gì, liên tục cảm ơn Ngân Tô: “Cảm ơn chị.”
“Dư Dư, em quen cô ?” Độ Hạ chờ Ngân Tô rời , đó lập tức tới bên cạnh Khương Dư Tuyết: “Vừa nãy chị thấy em chung chỗ với cô .”
“Cũng hẳn là quen.” Khương Dư Tuyết cảm thấy thật sự quen Ngân Tô: “Em chỉ với cô vài câu thôi, thái độ của cô thiện… Em cảm thấy cô .”
Độ Hạ: “???”
Giang Kỳ nhíu mày, chằm chằm em gái : “Lúc cô cung cấp đầy đủ dịch dinh dưỡng, em nghĩ tới gì?”
Lúc sắc mặt của Khương Dư Tuyết khá khó coi, chắc chắn chuyện gì .
Khương Dư Tuyết: “… Cô g.i.ế.c bạn cùng phòng.”
Giang Kỳ: “Sao em ?”
“Em thấy.”
Giang Kỳ thẳng mắt Khương Dư Tuyết, xác định cô sinh bóng ma tâm lý thì cũng truy hỏi gì nữa. Anh món đồ trong tay cô : “Cô đưa em cái gì?”
Khương Dư Tuyết mở tờ giấy , tiến , phía là tên cùng với phòng, ứng với đó là các con 100ml, 200ml…
Nghiêm Nguyên Thanh hít một : “Là liều lượng chất dinh dưỡng cần dùng.”
Độ Hạ chút khiếp sợ: “Cô lấy nó ở ? Sao vô duyên vô cớ đưa cho chúng ?”
“Cái thể giúp những chơi khác đúng ?” Khương Dư Tuyết cầm tờ giấy, do dự : “Anh chị dán cái lên ?”
Sau ngày hôm qua, những chơi ‘bình thường’ thể tự tính toán liều lượng dịch dinh dưỡng cần bao nhiêu nhưng những chơi thiếu dinh dưỡng cho đến hôm nay vẫn cần bao nhiêu.
Độ Hạ và Nghiêm Nguyên Thanh về phía Giang Kỳ, Giang Kỳ lạnh nhạt : “Cô tặng nó cho em, em tự quyết định .”
“Vậy dán nó ở ngoài .” Cô cầm thứ cũng vô dụng, phó bản nhiều chơi mới, lẽ thứ sẽ giúp bọn họ.
Ngư Hàm Tú một bên đám vây quanh Khương Dư Tuyết, đáy mắt chút hâm mộ.
Ở trường cô bạn bè gì, mà Khương Dư Tuyết giống , cô luôn tỏa sáng, luôn những ưu tú vây quanh.
Cả đời cô cũng thể trở thành như .