Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô ngoài, dòng nước khổng lồ cuồn cuộn gột rửa đại sảnh, đập lên vách tường chảy về đập chính giữa cây đại thụ .
Meo
Cũng may cây đại thụ khỏe, dòng nước đập cũng chỉ rơi một ít lá cây.
Dòng nước điều khiển, chảy lung tung.
Ngân Tô bắt gặp hai bóng trong dòng nước, một là Lâm Phi Trần, một là chơi cũ, vì hai đang đ.á.n.h .
Rõ ràng dòng nước là do chơi cũ điều khiển, lực sát thương của dòng nước cao, tuy Lâm Phi Trần ảnh hưởng nhưng điều đó vẫn đủ để thương.
Sau đó, Ngân Tô thấy dòng nước chia thành vô nhánh nhỏ, như những thanh trường kiếm sắc bén tạo thành một chiếc lồ ng bao vây Lâm Phi Trần trong phút chốc đ.â.m về phía .
Nếu như đ.â.m trúng, chắc chắn Lâm Phi Trần sẽ thành cái sàng chỉ trong nháy mắt.
Song, khi những thanh kiếm băng ập tới chỗ Lâm Phi Trần thì ngay lập tức, một sức mạnh vô hình nghiền nát chúng thành băng vụn, hóa thành nước hòa với dòng nước.
“!!!” Quào!
Ngân Tô đảo mắt một vòng, trông thấy cô gái mít ướt Ly Khương, cô bình tĩnh qua, vô cùng lễ phép hỏi: “Xin hỏi kỹ năng của Lâm Phi Trần là gì thế?”
Ly Khương đột nhiên thấy giọng thì giật đầu , hốc mắt ửng đỏ như khác bắt nạt đến mức nức nở thế nhưng khuôn mặt thanh tú vô cùng bình tĩnh.
Nhìn rõ là ai, Ly Khương hít một , đó khẽ mím đôi môi khô khốc, bốn chữ: “Không gian tuyệt đối.”
“Trong gian của , bất cứ đồ vật sinh vật sống gì đều sẽ suy nghĩ của nghiền nát thắt cổ đến c.h.ế.t, nắm quyền tuyệt đối trong gian đó”
Ly Khương xong bổ sung thêm một câu: “Đây chỉ là suy đoán của chơi diễn đàn khi thấy sử dụng kỹ năng thôi, cụ thể như nào thì chỉ mới .”
Không gian…
Cô nhớ rõ một diễn đàn từng , bất kể là đạo cụ kỹ năng thiên phú, chỉ cần liên quan đến gian, đều cực kì hiếm.
Lâm Phi Trần kỹ năng thiên phú hiếm hoi … Chẳng trách, đây mới là cái vốn giúp diễu võ dương oai, là cơ sở giúp vị trí như bây giờ.
Ngân Tô tình hình trận chiến bên .
Rõ ràng kỹ năng thiên phú của chơi cũ chỉ thể tạo nhiều nước, những thanh kiếm băng là do lợi dụng đạo cụ để chế tạo , một khi đạo cụ hết lượt sử dụng, dù là mất hiệu lực tiến thời gian CD thì đều chuyện đối với chơi cũ .
“Tại bọn họ đ.á.n.h ?” Ngân Tô dựa lan can, cũng lo lắng cuộc chiến bên sẽ lan lên đây.
Ly Khương cũng rõ lắm, cô chỉ chơi khác thảo luận: “Hình như đồng đội của chơi cũ bọn Lâm Phi Trần…”
Hôm qua Lâm Phi Trần lấy chơi tế trời nên đương nhiên hôm nay cũng sẽ chọn tài nguyên dễ lấy hơn chính là những chơi khác.
“Vậy trực tiếp đ.á.n.h ?” Cho dù là kẻ thù thì cũng nên đ.á.n.h lén hãm hại chứ trực tiếp tay thế ?
Ly Khương lắc đầu, tỏ vẻ chính cũng .
“Cô gì thế?” Ly Khương thấy Ngân Tô đột nhiên lấy một cái bình nhỏ , bên trong là bột phấn gì, khi cô đổ xuống, một ít bột phấn rơi xuống dòng nước bên , biến mất chút dấu vết.
Ngân Tô nhét cái chai trở túi quần: “Bột ngứa.”
Ly Khương: “???”
Hả? 【Bột ngứa: Bột ngứa cô đậm, dễ mang theo, hiệu quả kéo dài siêu bền bỉ, thích hợp để tạo những trò đùa nhỏ vô hại. Xin hãy yên tâm sử dụng, nguy hiểm đến tính mạng.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-173.html.]
【Hạn chế sử dụng: Giới hạn cho những vật còn sống 】
Ly Khương dòng nước phía đang chảy về phía Lâm Phi Trần, Lâm Phi Trần cũng thể ngăn cản dòng nước là , nước bốc bay trung ít nhiều gì cũng sẽ dính lên .
Lâm Phi Trần tính , vội tung một cú chí mạng mà ác ý đùa giỡn đối phương. Đợi chơi cũ dùng hết đạo cụ, mới chuẩn thu hoạch tính mạng của đối phương.
ngay lúc , cơ thể Lâm Phi Trần đột nhiên khựng , bỗng cảm thấy vô cùng ngứa ngáy khó chịu, cơn ngứa ngày càng lan khắp cơ thể khiến cách nào ngưng tụ sức mạnh.
Mà chơi cũ cũng cảm giác y hệt, dòng nước mất khống chế chảy loạn trong đại sảnh, cuối cùng biến mất.
Hai ngã đất liên tục dùng hết sức để gãi, bộ da thịt nhanh ch.óng cào đến chảy m.á.u.
Ly Khương cô gái khẩu trang che hơn phân nửa gương mặt bên cạnh. Hai tay cô khoanh tì lan can, cặp mắt đen láy lấp lóe ánh sáng nhạt, hệt một thiên thần sa ngã đang thưởng thức tác phẩm của .
Ly Khương nuốt một ngụm nước bọt, hỏi điều mà bản : “Cô lấy cái bột ngứa đó ở ?”
Ngân Tô tùy ý trả lời: “Trong Cửa hàng đó, chỉ tốn 1000 điểm tích lũy thôi.”
Ly Khương hít một thật sâu, cô cảm thấy việc cô dùng 1000 điểm tích lũy để mua bột ngứa lãng phí, vô lý nhưng hai trong cuộc đang lăn lộn đất… Nó cũng đáng giá đấy.
Tố chất thể của chơi tăng lên nên một đạo cụ cấp thấp sẽ còn tác dụng với họ, cho dù hiệu quả thì cũng cực kỳ nhỏ.
Theo lý thuyết, bột phấn là sản phẩm bán trong Cửa hàng nên cơ bản là sẽ quá hiệu quả đối với chơi như Lâm Phi Trần… Được , đạo cụ bán với giá một nghìn thì kiểu gì cũng lý do nên mới giá đó.
***
***
Trong đại sảnh, trưởng phòng Tôn khoan t.h.a.i tới muộn đống bừa bộn bầy khắp đại sảnh, ánh mắt dừng cây đại thụ một lát, đó đầy u ám: “Không ngờ sắp tan mà còn nhiệt tình như , nếu thế thì đêm nay ở tăng ca .”
—— Công ty ghét việc nhân viên thêm giờ.
Quy tắc gần như đồng thời hiện lên trong lòng chơi.
Vậy mà bây giờ trưởng phòng Tôn bắt bọn họ tăng ca…
“Tối nay đúng 23:00 tập hợp ở đại sảnh.” Cô ngẩng đầu lên, cho phép bàn cãi : “Tất cả ai phép muộn hoặc vắng mặt.”
Người chơi đang xem trò vui: “…” Liên quan gì tới bọn họ!! Trừng phạt nhân viên đ.á.n.h là mà, liên quan cả bọn họ nữa? Không thể vô lý như chứ!
Ngân Tô ngờ cô hóng hớt thôi cũng bắt tăng ca. Cô xung quanh, phát hiện bộ đều là chơi, ngay cả một NPC xem trò vui cũng , NPC đều thích xem đồng nghiệp mặt như ?
Ngân Tô mất hứng giơ tay hỏi: “Vậy thể xin nghỉ ?”
Trưởng phòng Tôn thấy giọng của Ngân Tô liền cảm thấy buồn nôn, hung dữ lên tiếng: “Đương nhiên… thể .”
Có lẽ trưởng phòng Tôn sợ Ngân Tô tiếp tục dây dưa, xong câu đó liền rời .
Trường phòng Tôn rời , bạn gái của Lâm Phi Trần là Diêu Dung Dung lập tức từ bên chạy tới, đỡ Lâm Phi Trần dậy, cho ăn thứ gì đó, vô cùng gấp gáp hỏi: “A Trần? A Trần ?”
Lâm Phi Trần vẫn cảm thấy ngứa, da rộ ngoài gãi đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, cảm thấy đầu lưỡi, yết hầu đến cả hàm răng đều ngứa.
Diêu Dung Dung phát hiện Lâm Phi Trần đang c.ắ.n đầu lưỡi, ngay lập tức nhét thứ gì đó chặn miệng .
Cô dùng sức đè tay Lâm Phi Trần , với chơi đang chạy tới đằng : “Thuốc tác dụng… Trói , đừng để gãi nữa.”