Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 174
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy chơi khác hợp lực trói Lâm Phi Trần , tạm ngăn gãi, tự bản .
Trên trán Diêu Dung Dung đổ một lớp mồ hôi lạnh, ngẩng đầu về phía chơi đang xem tầng hai: “Là ai đ.á.n.h lén?”
“ á.” Ngân Tô trực tiếp vẫy tay, như là sợ Diêu Dung Dung chú ý tới , cô còn cao giọng : “Những gì tối qua dường như bạn trai cô thèm để trong lòng thì , chỉ để bạn trai cô trổ tài biểu diễn thôi.”
Âm cuối của cô gái mang theo ý nhưng lộ vẻ nguy hiểm.
Những chơi còn : “…” Cô điên thật ! Đánh lén lưng thì thôi , còn sợ khác nữa!! Diêu Dung Dung nghẹn họng, bên tai vô thức vang lên giọng của cô gái.
—— Lần gặp nhớ đường vòng đó, cũng lúc nào tâm trạng , ngăn mấy , cho mấy biểu diễn chút ít tài nghệ.
Cái mà cũng coi là gặp ?
Sao cô lý lẽ như !!
Diêu Dung Dung hình, thể là do cô rõ Ngân Tô dễ chọc nên dù lúc khuôn mặt cô đỏ lên, trong lòng thầm hận thì cũng tranh cãi ầm ĩ.
***
***
Lâm Phi Trần nhanh ch.óng đám Diêu Dung Dung khiêng , mà chơi cũ cũng những chơi khác vây quanh, ngăn cản cho ông gãi lung tung, cào c.h.ế.t bản .
chơi cũ vẫn chút chuyển biến nào mà ngược càng ngày càng nghiêm trọng.
“Cái … Tô tiểu thư, cô… cô t.h.u.ố.c giải ?” Có hỏi Ngân Tô đang tầng hai.
Ngân Tô: “Không .”
Có chơi tin, điều gì đó, chơi bên cạnh giữ c.h.ặ.t, dùng sức trừng mắt đối phương.
Trêu chọc cô gì…
Hơn nữa, nếu do cô đột nhiên chen ngang thì bây giờ Lâm Phi Trần gi ết c.h.ế.t lão Chu .
“Lão Chu kích động quá…”
“Là đám Lâm Phi Trần cố ý mở miệng khiêu khích nhục nhã , cộng thêm tính tình chú Chu kích động nóng nảy nên thành như .” Người chơi thở dài.
“Chú Chu thật sự chứ?”
“Không đồ điên cho bọn họ dùng t.h.u.ố.c gì nữa. Với cô hạ t.h.u.ố.c xuống bên bằng cách nào?”
Lúc đó tất cả chơi đều tầng hai, cô ở một chỗ trống trải, chỉ một chơi nữ đeo balo bên cạnh. Lúc những chơi khác đều dồn lực chú ý trận đấu bên nên ai để ý cô tay kiểu gì, nhưng bọn họ chắc chắn là cô hề rời khỏi lầu hai.
Vậy cô hạ t.h.u.ố.c như nào với cách xa như ?
***
***
Ly Khương những đang suy nghĩ vấn đề cao thâm gì, nếu như cô thì chắc cô cũng chỉ im lặng, bởi vì Ngân Tô… là đơn giản và tự nhiên, cứ thể đổ thẳng t.h.u.ố.c xuống thôi, thậm chí cô còn di chuyển một bước nào.
Ly Khương cũng hỏi cô nếu hiệu quả thì .
Cô trả lời bằng giọng điệu vô cùng tùy ý: “Cờ bạc tổn thất, thắng thua quan trọng.”
Sau khi check in buổi tối xong, lượng chơi giảm xuống còn 86 .
Tối nay bộ chơi đều đạt trạng thái bình thường.
Ngân Tô quan sát, cô phát hiện một chơi dùng m.á.u của chính bản để thành lượng dịch dinh dưỡng cần thiết, nhưng những miếng thịt viên thật sự hiệu quả, trông bọn họ hề dấu hiệu suy yếu nào… Cũng thể là do bọn họ chỉ lấy một chút m.á.u.
Đây mới chỉ là ngày thứ hai… Cứ tiếp tục như , lẽ ngày mai lượng chơi còn sống chỉ còn tới một nửa.
Nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t nữa bao phủ tất cả chơi, lẽ bọn họ cũng tin chắc rằng đây là phó bản t.ử vong… Ngoại trừ ít chơi thông báo cầu thì một ai vượt qua phó bản t.ử vong.
Ý thức sự nguy hiểm của phó bản, nhóm chơi cũ cũng do dự nữa, vội vàng tìm chơi hợp mắt liên minh, bọn họ còn nhét thêm một chơi mới nhóm của .
đó chơi mới c.h.ế.t quá nhiều nên tình trạng hiện tại rõ ràng là tăng thì nhiều mà thịt thì ít, chơi mới giờ trở thành miếng bánh thơm ngon, trở thành đối tượng ‘tranh giành’.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-174.html.]
Bây giờ còn cách thời gian tăng ca khá sớm, Ngân Tô dự định trở về phòng.
Cửa thang máy mở, một chơi từ bên ngoài vọt , theo đó còn mấy khác, chơi điên cuồng nhấn nút đóng thang máy, khuôn mặt vô cùng sợ hãi.
Ngân Tô trong thang máy, mấy chơi đang đuổi tới đột nhiên thắng gấp , chân định bước lập tức rụt về như giật điện, cửa thang máy như tạo một kết giới vô hình.
Ngân Tô nhíu mày, như một qua đường quan trọng, hiếu kỳ hỏi: “Còn tới phân đoạn chạy trốn c.h.é.m g.i.ế.c mà tự chơi ?”
“…” Xui xẻo!
Người chơi trong thang máy sợ hãi điên cuồng nhấn nút đóng cửa, cuối cùng cửa thang máy cũng bắt đầu đóng nhưng Ngân Tô đột nhiên đưa chân chắn ngang, giọng điệu dịu dàng mời bọn họ: “Muốn ?”
“…”
Ai dám !
Đôi bên giằng co trong chốc lát, những chơi cam lòng rời . Ngân Tô bọn họ rời đến khi còn thấy gì nữa mới thu chân, cửa thang máy nữa đóng .
Người chơi đang thất thần chằm chằm cửa thang máy vẫn còn đang mở, ngay lúc nó sắp đóng , nọ đột nhiên lao , đuổi theo Ngân Tô đến cửa phòng.
“Có việc gì?”
“…” Người chơi nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn gì đó nhưng lời còn khỏi miệng thấy phía , gần như nức nở lên tiếng: “Ly Khương tiểu thư.”
Ly Khương khỏi lối cầu thang, thấy giọng liền qua.
“Anh Lý.” Ly Khương nhận chơi , về phía Ngân Tô, cô chần chờ liếc mắt Ngân Tô, hỏi: “Sao ở chỗ ?”
“Đám chơi cũ bắt bọn .” Anh Lý như tìm cứu tinh, một một đàn ông trưởng thành òa lên thành tiếng: “Bọn căn bản đ.á.n.h thắng bọn họ, trong mắt bọn họ, việc bọn tội đoàn kết cũng chỉ như một trò thôi .”
Tối hôm qua, khi Ly Khương nhắc nhở họ, lúc đó nhóm vẫn còn gần bốn mươi mới.
hôm nay khi chơi cũ c**ng bức, dụ dỗ, lừa gạt ít , cuối cùng chỉ còn tới hai mươi chơi mới.
Hôm nay khi Lâm Phi Trần xảy chuyện, những chơi cũ đột nhiên trở nên điên cuồng, trực tiếp cướp .
Bọn họ cho rằng chỉ cần đoàn kết với là thể bện thành một sợi dây thừng chắc chắn, sẽ dễ dàng bắt nạt.
sự thật là…
Dù bọn họ đoàn kết cũng chịu nổi một đòn.
Bọn họ thể đối phó với liên minh chơi cũ, chúng chỉ cần tùy tiện sử dụng một kỹ năng thiên phú là cũng thể đập tan đội ngũ của bọn họ.
Ngân Tô dựa khung cửa cảm thán: “Đây là lý do tại trò chơi cho mới ba phó bản để tích lũy chút tài sản và kinh nghiệm, nó thấy cứ là lạ.”
Ly Khương: “…”
Lý đại ca: “…”
Không , cô đột nhiên đến trò chơi ? Hơn nữa nó chỗ nào!!
“Ly Khương tiểu thư, bây giờ?” Lý đại ca thời gian xem xét lời của Ngân Tô mà quan tâm đ ến cảnh của hơn: “ gia nhập với bọn họ, bọn họ… bọn họ thật sự đáng sợ.”
Ly Khương nắm c.h.ặ.t dây đeo ba lô, quét mắt một vòng Ngân Tô, đưa một đề nghị vô lý: “Hay quỳ xuống cầu xin cô thử?”
Lý đại ca: “…”
Meo
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô đẩy cửa , lạnh lùng vô tình vứt ba chữ: “Buổi tối gặp.”
Ly Khương tựa hồ đoán kết cục , bả vai rũ xuống, giọng kiên định nhưng nước mắt rơi xuống: “Anh Lý, đó em cũng , em đủ năng lực bảo vệ , chỉ thể cho một ít biện pháp tự vệ.”
Anh Lý vốn đang sợ nhưng thấy Ly Khương , quên hết sợ hãi, an ủi cô : “Ly… Ly Khương tiểu thư, hiểu, chỉ là bây giờ , cô đừng , cô mau nín .”
Ly Khương: “…”
Cô chỉ đơn thuần là khống chế thôi.