Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quá trình kiểm tra giống với quá trình check in, chỉ cần đặt chậu hoa lên máy quét, máy sẽ đưa kết quả chính xác đạt yêu cầu .

 

Làm việc nhanh ch.óng, gọn gàng và mau lẹ.

 

【Nhân viên: Tô Mẫn Nhân】

 

【Trạng thái nuôi trồng hạt giống mộng tưởng: Ưu tú】

 

【Kiểm tra chu kỳ đào tạo thứ nhất: Đạt yêu cầu】

 

【Chúc mừng bạn thành kỳ đào tạo thứ nhất, hãy tiếp tục cố gắng, chúc bạn sớm ngày đạt ước mơ.】

 

Sớm ngày đạt ước mơ…

 

Ngân Tô im lặng, thế thì cô cũng ước mơ đó là cái gì chứ!

 

Dưới ánh mắt g.i.ế.c của trưởng phòng Tôn, Ngân Tô nghênh ngang rời khỏi phòng kiểm tra. Nhìn từ bước nhẹ nhàng khoan t.h.a.i như bay thì thể thấy lúc tâm trạng của cô cũng tệ lắm.

 

Ngân Tô cảm thấy nếu khâu bình xét thì chắc chắn một nhân viên cố gắng chăm chỉ việc như cô sẽ khen ngợi là nhân viên ưu tú.

 

Những chơi khác cũng lượt tiến hành kiểm tra.

 

đạt yêu cầu và đương nhiên cũng đạt.

 

Khác với chơi đạt yêu cầu, những đạt sẽ hiện thêm một dòng:【Lượng dinh dưỡng đủ: XX ml.】

 

“Ngày đầu tiên nhiều lấy đủ dịch dinh dưỡng nên chắc là thiếu dịch dinh dưỡng.”

 

“Có đạt yêu cầu sẽ đào thải ?”

 

“Dựa theo thiết lập thông thường thì… Rất thể là như . Mấy chu kỳ của hạt giống mộng tưởng chính là chu kỳ đào thải nhất.”

 

đây là phó bản t.ử vong…”

 

“Không sẽ càng c.h.ế.t nhanh hơn .”

 

“…” Chắc là do chơi thẳng thắn thành thật quá nên tất cả những khác đều gì.

 

Sau đó, một chơi cúi đầu nhỏ giọng , lộ vẻ tuyệt vọng: “Giờ mới là ngày thứ ba, chúng thật sự thể rời khỏi phó bản ? vất vả lắm mới chịu đựng đến bây giờ, ai ngờ xui xẻo kéo phó bản t.ử vong…”

 

“Cố gắng nghĩ cách thì còn cơ hội sống, chứ mà xuôi tay buông bỏ thì c.h.ế.t là cái chắc.”

 

“Nói thì thế, nhưng thật là sợ ? Phó bản t.ử vong giữ đường sống cho chơi, nó chúng c.h.ế.t hết.”

 

“…”

 

“Không qua đấy thôi…”

 

“Chúng so với ?”

 

Những chơi khác vẫn tự hiểu lấy . Bọn họ thể so sánh với chơi thử nghiệm loại mã 0101 chứ.

 

Trong khi nhóm chơi vẫn còn đang thấp thỏm bất an thì cuối cùng kiểm tra cũng kết thúc.

 

Trưởng phòng Tôn mỉm : “Chúc mừng vượt qua kiểm tra chu kỳ đào tạo thứ nhất. Những đạt yêu cầu cũng đừng nhụt chí, chỉ cần bổ sung đủ lượng dịch dinh dưỡng còn thiếu mười hai giờ hôm nay thì sẽ rời khỏi công ty.”

 

Người chơi kiểm tra kết quả đạt cũng nhiều —— Bởi vì phần lớn những đạt đều c.h.ế.t.

 

Những đạt yêu cầu cũng chỉ thiếu chút dịch dinh dưỡng, chỉ cần tìm NPC giúp một chút… Hoặc là tàn nhẫn với bản một xíu, bỏ ít m.á.u của thể bù đủ.

 

Người chơi phán định đạt đều nghĩ cách của , cuối cùng cũng buông bỏ cảm giác lo lắng.

 

Bên phía NPC cũng vài đạt yêu cầu, rõ ràng bọn họ cũng cách giải quyết nên thấy sốt ruột lắm.

 

Ngân Tô nghi ngờ công việc của những NPC dễ lấy dịch dinh dưỡng hơn, bởi vì cô thấy bọn họ g.i.ế.c hại lẫn , cũng thấy họ tay với chơi…

 

Đây còn là trò chơi thiên vị NPC thì cái gì mới là thiên vị? Ngân Tô từng thử chuyện với bọn họ nhưng tiếc là chẳng gì hết, nếu thì bắt đầu đổ ngược đó là ước mơ của cô.

 

“Công ty giúp chuẩn dịch dinh dưỡng mới cho chu kỳ thứ hai, đang đặt ở trong phòng, hãy tiếp tục cố gắng nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-178.html.]

 

Trưởng phòng Tôn cũng nhảm nhiều nên xong nhanh.

 

Có kinh nghiệm của ngày đầu tiên, chơi cũng tầm quan trọng của dịch dinh dưỡng ban đầu nên khi trưởng phòng Tôn giải tán, tất cả đều chạy lên tầng.

 

Thang máy những khác chiếm hết, những còn liền nhanh ch.óng chuyển qua cầu thang bộ.

 

Cảnh tượng tán loạn như thế trông đáng sợ,

 

bọn họ vẫn chậm một bước, khi đến nơi thì thấy dịch dinh dưỡng . Hai thì cả hai họ đều lấy .

 

nghi ngờ là do NPC bạn cùng phòng của bọn họ lấy mất nhưng NPC bọn họ nên thể lấy dịch dinh dưỡng . Với đám NPC cũng giống họ, c.h.ử.i bới um cả lên như thể thâm thù đại hận gì .

 

Rõ ràng ngoại trừ NPC bạn cùng phòng thì vẫn còn những thứ khác trộm dịch dinh dưỡng…

 

***

 

***

 

Đêm về khuya.

 

Ngân Tô yên lặng tiếng động qua hành lang, ngay lúc cô sắp đến gần thang máy thì thấy cửa thang máy một đang .

 

Người nọ đầu , là một gương mặt cô ấn tượng gì hết.

 

Ngân Tô dừng chân , định đợi đối phương rời thì cô sẽ qua. chờ thang máy mở xong hề mà cứ ở đó, ánh sáng màu xanh trong thang máy hắt nổi bật lên dáng vẻ của đó, mỉm : “Chào buổi tối, Tô Mẫn Nhân.”

 

Ngân Tô: “…”

 

Ngân Tô hít sâu một , nhanh ch.óng về phía . Nhìn đối phương ngày càng tươi hơn, cô duỗi tay đẩy mạnh trong thang máy đang đóng.

 

Người nọ lảo đảo ngã trong thang máy, kinh ngạc đầu cô. Cửa thang máy dần dần khép , qua khe hở nhỏ, thể thấy cô gái đang giơ tay vẫy vẫy với , giọng nhẹ nhàng xuyên qua bóng tối lọt qua khe cửa rơi trong tai .

 

“Chào buổi tối.”

 

Tất cả những hành động chỉ diễn trong vài giây. Khi nọ phản ứng kịp thì lập tức đưa tay ngăn cửa thang máy đóng nhưng đám thực vật trong thang máy nhanh ch.óng quấn lấy chân tay , kéo cách xa cánh cửa thang máy.

 

Máu tươi b.ắ.n tung tóe, cửa thang máy đóng , tia sáng xanh u ám cuối cùng cũng biến mất.

 

Ngân Tô chằm chằm cửa thang máy đóng c.h.ặ.t. Hai ngày cái kiểu lạ chào hỏi như thế … Độ khó tăng lên .

 

Nửa đêm nửa hôm lạ trong công ty, sự cố an ninh chăng?

 

Ngân Tô hào hứng tìm trường phòng Tôn, mở miệng : “Trưởng phòng Tôn ơi trưởng phòng Tôn, hồi nãy thấy lạ trong công ty đó.”

 

Trưởng phòng Tôn căm hận vô cùng, thái dương nổi đầy gân xanh, nghiến răng ken két, rít vài chữ qua kẽ răng: “… Rồi nữa?”

 

“G.i.ế.c thôi.” Ngân Tô bụm mặt quái dị, “Đêm hôm khuya khoắt đó, lạ xuất hiện trong công ty đáng sợ bao, đương nhiên trừ hại cho công ty . Bảo vệ an cho công ty chính là trách nhiệm thể chối bỏ của mỗi nhân viên!”

 

Trường phòng Tôn: “…” ĐM, cô mới là cái hại đây!!

 

Phế vật! Phế vật phế vật!! Một đám phế vật!!

 

Ngân Tô tiếp: “Đêm hôm thế lạ xuất trong công ty, năng lực quản lý của trường phòng Tôn lắm ? Sao cô lên chức trưởng phòng ? Chút việc cỏn con như mà cũng … Hơn nữa nhiều ngày như thấy bảo vệ hết ? Không bảo vệ lười biếng đó chứ? Cô phát hiện ? Cô quản lý nhân viên kiểu gì …”

Meo

 

Một đống từ ‘ ’ ‘ ’ nện lên trưởng phòng Tôn khiến trưởng phòng Tôn hỏa khí công tâm, gần như hét lên cắt ngang lời Ngân Tô: “Cô thấy nghĩa là !!”

 

Ngân Tô nhướng mày: “Hả? Bọn họ cơ? tới công ty lâu như qua chào hỏi lấy một câu, thật bất lịch sự.”

 

Trường phòng Tôn: “…”

 

Trưởng phòng Tôn lập tức tỉnh táo , lạnh lùng : “Bây giờ cô chỉ là một nhân viên thực tập, đừng hỏi mấy chuyện nên hỏi.”

 

“… Ồ, .”

 

Ngân Tô dễ chuyện như khiến ánh mắt trưởng phòng Tôn lập tức trở nên cổ quái, cảnh giác lui .

 

vẫn chậm một bước, Ngân Tô bắt , vật nhọn lạnh như băng dí sát cổ cô , giọng âm trầm vang lên: “Trưởng phòng Tôn, chút chuyện nhờ cô giúp đỡ.”

 

 

Loading...