Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:14
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Kỳ đặt tay lên tay nắm cửa dùng sức vặn xuống, cánh cửa cạch một tiếng mở , cũng đúng lúc đụng mặt với bên trong.
Ngân Tô một tay cầm chậu hoa một tay cầm cánh tay c.h.ặ.t đứt: “…”
Giang Kỳ: “…”
Hai bên gặp trong tình trạng hiểu khiến bầu khí trở nên vô cùng hổ, một ai lên tiếng.
“ thấy bên trong động tĩnh.” Giang Kỳ lùi một bước , bình tĩnh lịch sự giải thích một câu: “Không là cô.”
Ngân Tô cũng thèm để ý, tùy tiện “Ừ” một tiếng cầm cánh tay bỏ chạy.
“…”
Giang Kỳ yên lặng, lựa chọn theo cô.
Ngân Tô nhấn mở thang máy, áp cánh tay c.h.ặ.t đứt lên phím ấn thang máy nhưng thang máy vẫn phản ứng gì hết.
Ngân Tô suy tư một hồi, thử đổi qua thang máy khác nhưng tiếc là đều phản ứng gì cả.
“… Không lẽ cần đồ tươi sống?”
“Tô tiểu thư, cô đang gì ?” Giang Kỳ bên ngoài thang máy, Ngân Tô ung dung bình tĩnh giữa đám thực vật, đống dây leo đang nhanh ch.óng kéo chân cô.
Nhìn cô chẳng vẻ gì là lo lắng, xung quanh đám cây cối xanh tươi um tùm bao vây, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu lên mặt cô khiến khuôn mặt cô cũng nhiễm xanh, trông vô cùng âm trầm quỷ dị.
Nếu như tận mắt thấy cô thì lẽ Giang Kỳ sẽ cảm thấy đó là một con quái vật…
Hôm qua lúc thêm giờ, trường phòng Tôn dùng thang máy điện đưa bọn họ đến một nơi khác, Giang Kỳ cũng hiểu trong công ty vẫn còn gian khác nên đêm nay cố ý tìm thử.
Không ngờ đụng Ngân Tô.
“Đây là tay của trưởng phòng Tôn?”
“Ừ.”
Giang Kỳ trầm mặc liếc cánh tay , vẻ mặt đổi hỏi, “Không tác dụng ?”
Ngân Tô cánh tay trong tay , nhún vai: “Không rõ ràng . Tất cả là do trưởng phòng Tôn chịu phối hợp, nếu thì cần c.h.é.m đứt tay cô .”
“Trưởng phòng Tôn ?”
“…”
Ngân Tô im lặng một cách kỳ lạ khiến đáy lòng Giang Kỳ đưa một suy đoán cho lắm. Chắc là cô g.i.ế.c trưởng phòng Tôn nhỉ? “Để ban ngày thử xem .” Dù thì Giang Kỳ cũng là chơi trải qua đủ loại sóng to gió lớn, bình tĩnh đưa đề nghị: “Có lẽ là thời gian quy định.”
Ngân Tô cũng nghĩ đến khả năng , dù thì đêm hôm khuya khoắt thế cũng giờ việc.
cánh tay thì bây giờ?
Ném cung điện?
Con quỷ c.h.ế.t đói kiểu gì cũng ăn sạch nhả xương.
Ngân Tô sầu muộn trừng mắt cánh tay, cúi đầu ủ rũ một hồi lâu cầm theo cánh tay về phía cây đại thụ .
“???”
Giang Kỳ yên tại chỗ do dự mất nửa phút, cuối cùng vẫn lựa chọn đuổi theo Ngân Tô.
“Tô tiểu thư, cô phó bản là phó bản t.ử vong ?”
“Người chơi truyền khắp nơi như , nếu điếc thì chắc chắn sẽ .” Ngân Tô nhảy lên bồn cây, từ cao xuống Giang Kỳ, là hạn hán lời với câu hỏi của .
Giang Kỳ ngửa đầu lên, ánh sáng yếu ớt lờ mờ phác họa lên hình dáng của đàn ông, đôi mắt sâu thẳm chăm chú cô gái bên , “Có vẻ như Tô tiểu thư lo lắng gì hết nhỉ.”
“Lo lắng thì gì? Có thể giúp rời khỏi phó bản là giúp bảo vệ tính mạng?”
Giang Kỳ quan sát cô thật kỹ, “Tâm thái của cô .”
Ngân Tô hạ giọng nhẹ nhàng , “Anh cũng tệ.”
Tâm thái từng hủy xây vô , kiên cường thì mà ?
Ngân Tô ném cánh tay c.h.ặ.t đứt xuống bên chân, lấy một cái cưa điện .
Giang Kỳ chớp mắt, cô đạo cụ gian?
Một giây , Giang Kỳ đột nhiên cao giọng hỏi, “Cô gì đó?”
“ cảm thấy cái cây phong thủy , ảnh hưởng tới sự phát triển của công ty.” Ngân Tô mở chốt cưa điện. Trong tiếng ong ong của cưa điện, cô : “ c.h.ặ.t nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-179.html.]
Giang Kỳ: “???”
Không tâm thái cô là mà điên thì !!
Giang Kỳ kịp ngăn cản. Không cưa điện là đạo cụ cấp gì mà cô mới chạm cây một cái cưa mất nửa cái cây. Một giây , cây đại thụ đổ ầm xuống trong tiếng cửa điện.
Giang Kỳ: “…”
Khắp Giang Kỳ vang lên tiếng chuông cảnh báo, cảnh giác ngóng động tĩnh xung quanh.
xung quanh vô cùng yên tĩnh, xảy chuyện gì hết.
Ngân Tô nhíu mày, cái cây vấn đề?
Vậy thì…
Ngân Tô cúi đầu đống bùn đất giẫm chân.
Trước nay nhịp tim Giang Kỳ luôn định mà giờ phút cũng chút kiểm soát nổi. còn đợi hồn , Ngân Tô lấy một cái cuốc bắt đầu đào rễ cây.
“…”
***
***
Tuy rằng xung quanh vô cùng yên tĩnh nhưng Giang Kỳ vẫn dám buông lỏng cảnh giác. Ngân Tô đào càng sâu, lông nhíu càng c.h.ặ.t.
Người chơi …
Không hiểu Giang Kỳ nhớ tới phó bản t.ử vong đó, trong những cái tên Vu Uẩn đưa một chơi tên là Tô Thiện.
Trong cả nước, tên như nhiều. Sau khi bọn họ tiến hành điều tra, thậm chí còn tìm một chơi trùng tên trùng họ nhưng nhanh ch.óng hệ thống tình báo của Cục điều tra loại bỏ bởi vì khi so sánh họ thấy đó phù hợp nên xác định cái tên đó là tên giả.
Phó bản đầu tiên… Hiện tại bọn họ cũng tìm hai chơi khác cũng vượt qua là ai bởi vì phó bản đầu tiên gần như manh mối gì hết.
Meo
Tô Thiện, Mẫn Nhân… Đều là xuất hiện trong phó bản t.ử vong cộng thêm dáng vẻ thành thạo của cô khi đối mặt với phó bản t.ử vong khỏi khiến liên tưởng tới hai cái tên chút liên quan tới cô.
Ánh mắt Giang Kỳ đặt lên cô gái đang đeo khẩu trang, cuối cùng đè nghi hoặc trong lòng xuống, “Có phát hiện gì ?”
“Không.” Ngân Tô gần như đào tới tận đáy nhưng vẫn phát hiện gì, cô cầm một nắm đất giơ lên, “Có mỗi đất thôi.”
Ngân Tô đào sạch rễ cây lên mới chịu thôi. Cô nhảy khỏi cái hố đào, lên cái bồn cây vẫn còn sụp xuống, phủi sạch đống bùn đất tay.
Giang Kỳ nhịn hỏi: “Sao cô c.h.ặ.t nó?”
“Ai bảo nó to hơn hạt giống mộng tưởng của gì.”
“???”
Sau thời gian khiếp sợ ngắn ngủi, nhanh ch.óng nghĩ đến khả năng thể là do Ngân Tô nên bịa bừa một cái lý do để qua loa.
Người qua loa đến mức để cho là đang qua loa lấy lệ nghĩa là đang cho nên Giang Kỳ thức thời hỏi nữa.
“Aaaa ——”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết đột ngột vang lên từ tầng, Ngân Tô với Giang Kỳ đồng thời ngẩng đầu lên nhưng ngoại trừ hành lang thì hai họ thấy bất cứ một thứ gì khác, thể xác định vị trí của tiếng hét đó.
Sau tiếng hét t.h.ả.m thiết , tất cả các tầng lầu đều vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếng mở cửa… Tiếng bước chân chạy trốn, cảnh yên tĩnh lập tức trở nên ồn ào.
“Aaaa!!”
“Cứu mạng!!”
“Cút ngay… Cứu !!”
Giang Kỳ quan tâm tới Ngân Tô nữa, cất bước lên cầu thang.
Ngân Tô quơ lấy chậu hoa với cánh tay mặt đất, theo Giang Kỳ lên tầng.
Tầng hai, ba, bốn đều vấn đề gì nhưng lên tới tầng thứ năm thì họ phát hiện vết m.á.u mặt đất, còn cả dây leo rơi trong vũng m.á.u.
“Đừng… Aaa!” Có lăn từ cầu thang xuống, Giang Kỳ thuận tay ngăn đối phương , kéo cô .
Bên cầu thang, quái vật nửa nửa thực vật quơ dây leo đuổi theo.
Ngân Tô thấy Giang Kỳ tay, chỉ nó một cái, đột nhiên con quái vật giống như là đóng băng, đó “Bùm’ một tiếng đầu nó nổ tung.
Ngân Tô: “!!!”
Ngân Tô bắt đầu ghét bỏ cái kỹ năng thiên phú chút lực công kích nào của .