Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Kỳ dừng mà tiếp tục lên các tầng . Thỉnh thoảng hành lang sẽ xuất hiện chơi vội vã bỏ chạy về hướng bọn họ hoặc quái vật đuổi theo, Giang Kỳ gặp sẽ tiện tay giải quyết bọn chúng.

 

Ngân Tô theo Giang Kỳ, nổ tung não quái vật cả chặng đường… Nhân tiện nhặt chút đồ ăn cho quỷ c.h.ế.t đói.

 

Giang Kỳ thẳng lên tầng 13, hành lang một con quái vật đang bổ nhào c.ắ.n xé một chơi, rễ cây mọc quái vật bao phủ kín bộ hành lang.

 

Giang Kỳ về phía 1306, cũng quái vật đó, lúc đến gần quái vật, đầu con quái vật liền nổ tung tại chỗ.

 

 

 

1306.

 

Khương Dư Tuyết dùng con d.a.o trong tay đ.â.m tim của quái vật, những chiếc rễ của con quái vật quấn quanh cổ cô , vô những đoạn rễ đang siết c.h.ặ.t mũi và miệng cô , cho cô ngạt thở mà c.h.ế.t.

 

Cả gương mặt Khương Dư Tuyết nghẹt thở đỏ bừng, dùng sức đ.â.m mấy nhát.

 

“Rầm ——”

 

Khương Dư Tuyết thấy tiếng cửa đá, là thứ gì xông .

 

cảm thấy sức mạnh của đoạn rễ quấn miệng và cổ đang biến mất, cuối cùng cô dùng sức đ.â.m một nhát, con d.a.o xuyên nơi sâu nhất trong cơ thể quái vật, quái vật tắt thở, ngã lên .

 

Ngay lúc , trọng lượng đè cô chợt nhẹ , Khương Dư Tuyết vung d.a.o đ.â.m qua đó theo bản năng.

 

Cổ tay bắt lấy ấn mặt đất bên cạnh, gương mặt Giang Kỳ xuất hiện trong tầm mắt đỏ của cô .

 

“…”

 

Nhìn rõ là ai, Khương Dư Tuyết thả lỏng như mất sức lực.

 

Khương Dư Tuyết lau chất lỏng dinh dính mặt, cảm thấy buồn nôn chịu nổi, cô bật dậy, tháo đoạn rễ còn quấn cổ , hít thở ngụm lớn khí trong lành.

 

Giang Kỳ đỡ cô vỗ vỗ lưng: “Bị thương ?”

 

Cổ họng Khương Dư Tuyết đau, cô chỉ lắc lắc đầu, khóe mắt vương một ít nước mắt, do đau là sợ hãi, nhưng nhanh cô nén .

 

Giang Kỳ kéo cô dậy: “Bạn cùng phòng của em ?”

 

Giọng Khương Dư Tuyết khàn khàn: “Không , lúc em tấn công thấy.”

 

Quái vật đất chỉ đột biến tứ chi, đầu và thể vẫn duy trì dáng dấp của con , bạn cùng phòng của cô .

 

Lúc Giang Kỳ thời gian quan sát tỉ mỉ quái vật đất, nhận quái vật đất là ai: “Bọn họ là những chơi hôm đầu tiên thành thủ tục đăng ký.”

 

Khương Dư Tuyết cúi đầu , chút ấn tượng mơ hồ: “Bọn họ lên tầng 14… tầng 14 hình như tồn tại. Vậy mấy ngày nay bọn họ ở ? Tại tối nay đột nhiên tấn công chúng ? Vì chu kỳ thứ hai bắt đầu, độ khó tăng lên ?”

 

Sau khi chơi c.h.ế.t sẽ đột biến thành thực vật hình lẽ, do bọn họ hạt giống mộng tưởng nên đột biến? …

 

 

Giang Kỳ dẫn Khương Dư Tuyết ngoài, chuẩn tìm Độ Hạ và Nghiêm Nguyên Thanh, đến cửa thì thấy một con quái vật y như bạch tuộc điên cuồng chạy qua.

 

Bọn họ còn tưởng rằng quái vật đang đuổi theo ai đó, nhưng ai ngờ, ngoài cửa một bóng khác chạy qua nhanh như một cơn gió giọng xa xa truyền tới: “Mi đợi với! Đừng chạy, đừng chạy! Ta ác ý!”

 

Khương Dư Tuyết: “???”

 

Giang Kỳ: “???”

 

Khương Dư Tuyết nhịn cơn đau trong cổ họng mà cố nuốt nước bọt, lên tiếng hỏi trai nhà : “Chị … đang đuổi theo quái vật ạ?”

 

Giang Kỳ: “…”

 

Nếu thị lực của bọn họ đều vấn đề, thì… đúng .

 

Người chơi quái vật đuổi đến mức chạy trốn khắp nơi, đến lượt cô thì … Đuổi quái vật chạy khắp trốn.

 

Sự kinh ngạc đáy mắt Khương Dư Tuyết cách nào tiêu tan, lẩm bẩm một tiếng: “Xem vẫn còn nhiều thứ vẫn học.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-180.html.]

Giang Kỳ: “…” Em học cái gì? Học cô đuổi quái vật chạy trốn??

 

Không bao lâu thì Ngân Tô trở về, tay trái ôm chậu hoa, tay xách cánh tay đứt, từ đầu hành lang sải bước tới, ống tay áo phấp phới, dường như bóng đen xung quanh như sống dậy, nền của cô.

 

“Chị gái, chị lợi hại quá!” Khương Dư Tuyết trông thấy Ngân Tô hai mắt đều đang sáng lên: “ chị đuổi nó ?”

 

hỏi xem nó việc ở .” Ngân Tô thở dài: “Tiếc rằng nó thiện cho lắm, để ý tới tình hữu nghị giữa đồng nghiệp chút nào.”

 

Khương Dư Tuyết chớp mắt, bên tai thấy ở đang kêu t.h.ả.m, cô thăm dò mở miệng: “Tại chị thử hỏi thử những đồng nghiệp khác, lẽ bọn họ sẽ thiện hơn chút thì ?”

 

Ngân Tô để bụng chút tâm tư của Khương Dư Tuyết, trái giống như một nhân tài, giơ tay vỗ vai cô : “Cô đúng.” Sau đó chạy .

 

Giang Kỳ nhíu mày , khóe mắt liếc Khương Dư Tuyết.

 

Khương Dư Tuyết chỉ cảm thấy bả vai lạnh giá tới mức cứng nhắc, cô gian nan hỏi Giang Kỳ: “Thứ chị vỗ em… là tay của ai?”

 

“Trưởng phòng Tôn.”

 

“…”

 

Tay của trưởng phòng Tôn…

 

Cô xách tay của trưởng phòng Tôn chạy khắp nơi…

 

Nhất thời Khương Dư Tuyết chuyện nào vô lý hơn.

 

Giang Kỳ cảm thấy cái tay đứt của NPC vỗ một cái chuyện gì lớn, trái càng để ý một chuyện khác: “Em mới lợi dụng cô ?”

 

Khương Dư Tuyết: “…”

 

Sau khi Khương Dư Tuyết nhất thời trầm mặc, khẽ : “Bên nhiều chơi như … Chị gái bắt quái vật, em chỉ đưa đề nghị… Có lẽ bọn họ cơ hội sống sót.”

 

Giang Kỳ nắm bả vai Khương Dư Tuyết xoay cô hướng về phía , cúi xuống, trong giọng lạnh lẽo tràn ngập ý cảnh cáo: “Cô đám học sinh trong trường, thể tùy tiện mấy câu của em chi phối, đừng tự cho là thông minh tùy ý lợi dụng cô , cẩn thận tự ăn trái đắng.”

 

Kiểu chơi bình thường như Tô Mẫn Nhân, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, ai cũng hiểu thấu bọn họ đang nghĩ gì.

 

Đôi môi tái nhợt của Khương Dư Tuyết run rẩy nhẹ, mấy mấp máy, nhưng cuối cùng gì.

 

Giang Kỳ bảo Khương Dư Tuyết xem bạn cô , se giải quyết quái vật đang bò từ lối hành lang.

 

Trong phòng Ngư Hàm Tú hề quái vật xuất hiện, vì tiếng động lớn, cô sớm tỉnh dậy, nhưng cũng dám ngoài kiểm tra. Cho đến khi Khương Dư Tuyết đến tìm cô , mới dám rời cùng cô .

 

 

 

Giang Kỳ dẫn hai xuống tầng, giữa đường gặp Nghiêm Nguyên Thanh và Độ Hạ, bèn giao hai cho Nghiêm Nguyên Thanh săn sóc, thì dẫn Độ Hạ nhanh ch.óng xuống tầng quét sạch.

 

Ngân Tô càn quét qua một lượt, chỉ lác đác vài con cá lọt lưới.

 

Giang Kỳ cảm thấy sự kì quái là, cả đường qua chỉ thấy vết m.á.u và chất lỏng dính sền sệt đầy đất nhưng hề thấy t.h.i t.h.ể quái vật.

 

“Sao thấy t.h.i t.h.ể quái vật nữa ?” Độ Hạ giơ tay bổ một con cá lọt lưới thành than đen, đầu hỏi Giang Kỳ: “Cũng thấy cả t.h.i t.h.ể của chơi nữa , lúc em còn từng thấy.”

 

Giang Kỳ: “…”

 

Anh cảm thấy khả năng t.h.i t.h.ể biến mất liên quan đến chơi Tô Mẫn Nhân.

 

Meo

Phỏng đoán chút vô lý, Giang Kỳ cũng : “Tiếp tục xuống .”

 

Tiếng kêu la ở tầng đang giảm bớt, xung quanh đang dần dần yên tĩnh trở .

 

Hai quét sạch một đường đến tầng năm, g.i.ế.c hai con quái vật, khi cứu mấy chơi quái vật đuổi g.i.ế.c, cuối cùng Giang Kỳ cũng thấy Ngân Tô.

 

Cô gái ở hành lang, áo gió tùy ý buông xõa, bên m.á.u tươi, cũng chất lỏng xanh lá của quái vật, cô đang dùng quần áo từ tới để lau ống thép trong tay.

 

Đằng mấy chơi nhếch nhác đang , dùng gương mặt nịnh hót cô.

 

“Tô tiểu thư, .” Người chơi nhắc nhở Ngân Tô: “Là mấy chơi chia sẻ manh mối…”

 

 

 

Loading...