Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngân Tô thoáng qua bên đó, thấy là Giang Kỳ và Độ Hạ nên cũng để tâm, thản nhiên lấy cánh tay đứt lìa trong tay chơi về, tùy tiện xua đuổi bọn họ: “Được , đừng theo nữa, trở về ngủ .”

 

“Không , Tô tiểu thư, thế ai ngủ cho nổi?” Người chơi nước mắt, tối nay đột nhiên xảy chuyện như , ai còn tâm trạng ngủ!!

 

Bọn họ nên thảo luận chuyện tối nay là xảy chuyện gì ?

 

Ngân Tô hành lang đồng nghiệp và quái vật bẩn, chân thành đề nghị: “Nếu thì lau dọn các tầng?”

 

“…” Thế còn bằng trở về ngủ.

 

Mấy chơi một bước ngoảnh đầu ba , nào lên tầng thì lên tầng, nào về phòng thì về phòng, nhanh liền biến mất.

 

Giang Kỳ qua bên đó.

 

“Anh Giang?” Độ Hạ kinh ngạc, cô do dự ở tại chỗ theo, giao lưu với khác, càng giao lưu với chơi điên, sợ hãm hại.

 

“Tô tiểu thư, cô chứ?”

 

Một ngọn đèn yếu phát sáng đỉnh đầu, ánh đèn ảm đạm chiếu bóng dáng cô gái lên bức tường bên cạnh, mơ hồ thành một bóng đen.

 

Chủ thể của bóng đen chậm rãi mở miệng: “Không .”

 

Có lẽ Giang Kỳ cũng quả thực cô cả, bèn thuận theo hỏi: “Tô tiểu thư thấy t.h.i t.h.ể quái vật ?”

 

“Được bạn nhiệt tình của mời khách .”

 

Hiển nhiên Giang Kỳ sững một lát, vốn ôm hy vọng gì, ai cô thế mà trả lời.

 

mà… Người bạn nhiệt tình là ám chỉ cái gì? Kỹ năng thiên phú là đạo cụ nào đó? Bất kể là cái gì… Đưa nhiều t.h.i t.h.ể như cũng kỳ quái!

 

“Hẳn là Tô tiểu thư phát hiện những quái vật nãy là những chơi thành đăng ký hôm đầu tiên nhỉ?”

 

“Ừ.”

 

“Thế Tô tiểu thư hỏi ?”

 

Nhắc tới cái Ngân Tô rầu rĩ, những chơi thực vật biến dị còn vô dụng hơn cả NPC bình thường, gì cả.

 

Giang Kỳ cũng phát hiện của , trong trái tim của đám quái vật thực vật biến dị đó một thứ giống như hạt giống.

 

Cách dễ nhất để g iết c.h.ế.t những quái vật là đ.â.m tim bọn nó.

 

Đương nhiên trực tiếp nổ đầu giống như cũng .

 

Cuối cùng, Giang Kỳ giơ tay , thần thái trang nghiêm: “Chính thức quen một chút, là tổng đội trưởng Cục điều tra cấm kỵ, Giang Kỳ.”

 

“???” Sao đột nhiên trực tiếp tiết lộ phận ? Ngân Tô quan sát hai giây: “Tổng đội trưởng?” Tổng đội trưởng là nhân viên cấp bậc gì đây?

 

“…” Giang Kỳ cảm thấy danh tiếng của cũng khá lớn, nhưng hình như cô qua . “ .”

 

Ngân Tô mãi mới giơ tay bắt với , hỏi vấn đề cô sớm : “Tại các phó bản ?”

 

Giang Kỳ lược bớt một phần thông tin, sơ lược: “Chung cư Trúc Mộng chút dị thường, lúc chúng đến kiểm tra, bất ngờ kéo phó bản.”

 

Ngân Tô nghĩ chuyện thằng khốn nạn cánh tay kim loại Cục điều tra cấm kỵ truy bắt lúc , còn đồng bọn, chắc chắn là rơi tay Cục điều tra .

 

Hẳn là khi bọn họ manh mối thì đến chung cư Trúc Mộng .

 

Sau đó phó bản đột nhiên khởi động…

 

Ngân tô tò mò: “Thế Cục điều tra mấy gặp qua trường hợp phó bản trộn lẫn chơi mới và lâu năm như thế ?”

 

Giang Kỳ: “Chưa bao giờ trường hợp như thế .”

 

Ít nhất trong hệ thống ghi chép tình báo của bọn họ trường hợp liên quan.

 

Ngân Tô: “Ồ.”

 

Bầu khí đột nhiên trầm lặng.

 

Qua một lát, Giang Kỳ đột nhiên mở miệng: “Tô tiểu thư từng nghĩ tới việc hợp tác ?”

 

“Hợp tác?” Ngân tô lắc đầu khéo léo từ chối: “Không cần .”

 

“Tô tiểu thư thể suy xét một lát, độ khó của phó bản t.ử vong quá cao, hợp tác sẽ nâng cao tỉ lệ sống sót. Đương nhiên, nếu Tô tiểu thư yêu cầu khác thì cũng thể đưa .”

Meo

 

Ngân Tô vốn dĩ hứng thú lắm hiển nhiên chút hứng thú : “Yêu cầu khác?”

 

, chỉ cần là chuyện chúng thể .” Giang Kỳ cách nào thấy biểu cảm gương mặt cô, chỉ thể phán đoán từ mắt cô, gia tăng càng nhiều điều kiện lợi thể rung động cô: “Yêu cầu trong thế giới hiện thực cũng thể, chỉ cần chúng thể .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-181.html.]

 

Bất kể cô chơi mà suy đoán , thực lực của cô cũng bày ở đó, nếu thể mời cô gia nhập Cục điều tra thì còn gì bằng.

 

Ngân Tô: “…”

 

… Chắc hẳn Cục điều tra cấm kỵ thể giúp cô học nhỉ?

 

“Cái gì cũng thể?” Chỗ ở định , đến lúc nghĩ về vấn đề học tập.

 

“Chỉ cần là yêu cầu phù hợp quy định thì đều thể.” Có lẽ Giang Kỳ sợ Ngân Tô nêu chuyện gì trái pháp luật loạn kỷ cương, cố ý thêm một câu.

 

Quỷ xui xẻo sầu muộn vì việc học, hắng giọng: “Nếu , học ở đại học Lan Giang thì ?”

 

Gì mà khôi phục học bạ, cô nghĩ đến. Suy cho cùng tuy là bạn cùng lớp cùng khóa đều nghiệp, nhưng lỡ như thi nghiên cứu sinh, học lên tiến sĩ thì ? Cô giải thích năm năm biến mất với khác như thế nào?

 

Nói là cô bọn buôn bán lên vùng núi ở năm năm, nhốt trong trò chơi lâu như ? Cô sợ kéo giải phẫu, cho dù thì cũng sẽ chọc nhiều phiền toái.

 

Chuyện cô từng luân hồi vô hạn trong trò chơi, định để cho bất kì ai .

 

Nên Ngân Tô quyết định dùng phận khác học, cho dù nhận cũng thể một mực khẳng định đối phương nhận nhầm , hoặc bịa phận em gái họ hàng gì đó.

 

Lúc cô nhờ Khang Mại giúp cô phận khác thì nghĩ xong.

 

“???” Cái thì tính là điều kiện gì? Giang Kỳ khó hiểu, nhưng mặt biểu lộ chút nào: “Ba năm đại học Lan Giang thiết lập chuyên ngành đặc biệt, chơi gia nhập Cục điều tra cấm kỵ, nếu cần thì thể bổ túc.”

 

“… chỉ học chuyên ngành bình thường.” Ai trò chơi rách nát giống lúc đổ bộ, đột nhiên biến mất ? Vậy dù cô vẫn kỹ thuật nuôi sống bản chứ?

 

Sức mạnh, đạo cụ bây giờ bọn họ nhận đều là trò chơi cho, nó thu hồi thì ai thể gì nó?

 

Về nó phủi m.ô.n.g mất, lỡ như thu cả đạo cụ và năng lực của chơi, há chẳng cuối cùng cô sa sút thành quỷ xui xẻo cả bằng cấp? Vậy ! Chỉ tri thức và bằng cấp là của !

 

Giang Kỳ trầm mặc một lát, : “Nếu cô nhu cầu , khi ngoài sẽ nghĩ cách sắp xếp cho cô.”

 

“Làm để tin ?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

Giang Kỳ lấy một tờ giấy A4 bình thường : “Đây là đạo cụ cấp A ‘Hợp đồng’, bất kì bên nào vi phạm nội dung hợp đồng, đều sẽ trò chơi xóa bỏ.”

 

Cấp A?

 

Ngân Tô còn từng thấy đạo cụ cấp A, cô tò mò chằm chằm tờ giấy quan sát một lúc lâu: “Được thôi.”

 

hợp tác thì cần , thể bảo vệ c.h.ế.t.”

 

Giang Kỳ: “…”

 

 

 

Độ Hạ lên tầng theo Giang Kỳ, kinh ngạc và khó hiểu đầy mặt: “Anh Giang, cô thật sự đồng ý ?”

 

“Ừ.”

 

Độ Hạ tiếp tục kinh ngạc: “Chỉ đưa một yêu cầu học ở đại học Lan Giang?”

 

“Ừ.”

 

“… Chỉ vì cái còn sử dụng đạo cụ cấp A? Thứ đó dùng một tờ thì ít một tờ!!” Độ Hạ càng thể hiểu tại yêu cầu đơn giản như dùng loại đạo cụ , đó vấn đề.

 

Năm đó trò chơi đổ bộ, những chơi chút thực lực huênh hoang, lúc gia nhập Cục điều tra cấm kỵ thì đưa yêu cầu quá đáng còn vô lí, thậm chí tên trẻ non đưa yêu cầu mơ giữa ban ngày thực tế là chủ tịch thành phố.

 

Cho dù một chơi thực lực bọn họ mời cũng sẽ đưa một vài yêu cầu gia tăng thực lực hoặc thực tế hơn.

 

Ngay cả một sinh viên đại học Lan Giang, khi trở thành chơi, cũng sẽ trực tiếp bỏ bê học tập, dựa trò chơi giành lấy địa vị và tiền tài.

 

Ai rảnh đưa một điều kiện vô lý là học ở đại học Lan Giang?

 

“Không là cô … đùa giỡn chứ?” Độ Hạ nghĩ tới một khả năng đáng sợ.

 

Giọng điệu Giang Kỳ ung dung: “Cô là thật.”

 

Độ Hạ: “…”

 

Độ Hạ hiểu.

 

Độ Hạ rõ.

 

Quả nhiên giữa cô điên bức tường ngăn cách.

 

 

Loading...