Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:17
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự náo loạn ban đêm dẫn đến phần lớn chơi đều nghỉ ngơi đủ, đặc biệt là chơi mới, ai cũng quầng thâm mắt.

 

Kết quả xuống tầng thì phát hiện một cái hố lớn đào, cùng với cái cây đại thụ c.h.ặ.t hạ, những chiếc lá cây rậm rạp xanh tươi đó giờ ngả sang màu vàng khô.

 

“!!!”

 

Là do quái vật tối qua ? Những vết cắt gọn gàng rõ ràng thực hiện bằng máy, trông giống như tạo bởi một con quái vật.

 

Vấn đề là, ai rảnh c.h.ặ.t cây ?

 

… Sẽ xảy chuyện gì chứ?

 

Một đêm trôi qua, trừ việc quái vật đột nhiên xuất hiện tấn công chơi, thì cũng hề xảy chuyện gì kì quái, hình như đây chỉ là một cái cây cảnh bình thường, sẽ tạo bất kỳ ảnh hưởng nào.

 

Ngân Tô cũng cảm thấy kì lạ, cho đến nay giám định vạn vật từng xảy sai sót.

 

Thế dấu hỏi chấm hiện vô nghĩa ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

Ngân Tô ăn sáng xong ngoài thì gặp Ly Khương, cô che mắt, dáng vẻ còn luyến tiếc điều gì, trông thấy Ngân Tô thì vội vàng theo: “Tô tiểu thư, tối qua cô xuống cứu ?”

 

“Không .”

 

“…”

 

Lý đại ca tối qua chơi cô cứu mà.

 

Ly Khương là ai đang dối, nhưng cũng truy hỏi nữa, mà về chuyện chơi tấn công tối qua.

 

Tối qua ai cũng tấn công, chỉ một chơi , giống Ly Khương là tấn công.

 

chơi tấn công đặc điểm chung đó, chơi mới, cũng chơi lâu năm; thông qua kiểm nghiệm đ.á.n.h giá, cũng thông qua; NPC ở trong phòng, cũng còn NPC ở trong phòng.

 

Dường như quái vật chỉ gây án ngẫu nhiên.

 

“Hẳn là do ô nhiễm.” Ly Khương khịt mũi, giọng buồn rầu.

 

Hôm qua nhiều chơi đều thuộc trạng thái ô nhiễm, giống như một xui xẻo thì càng dễ gặp thứ dơ bẩn, quái vật sẽ ưu tiên tấn công chơi ô nhiễm nặng.

 

Ngân Tô: “Cô ô nhiễm?”

 

Ly Khương lắc lắc đầu, trung thực : “ một đạo cụ, thể ngăn chặn ô nhiễm.”

 

Ngân Tô thành tiếng: “Cô cho như , sợ cướp của cô?”

 

Ly Khương ‘a’ một tiếng: “Cướp nổi, đó là đạo cụ ràng buộc, c.h.ế.t cũng sẽ rớt .”

 

Ngân Tô: “…”

 

Đa đạo cụ đều cách ràng buộc, chơi thể chuyển nhượng, cướp đoạt lẫn .

 

đạo cụ ràng buộc thì khác, trừ khi ràng buộc t.ử vong nếu sẽ thể giải trừ ràng buộc với đạo cụ. một vấn đề khác là khi ràng buộc t.ử vong, đạo cụ sẽ lập tức trò chơi thu hồi, chơi hôi của .

 

Mà đạo cụ ràng buộc thường nghĩa là giới hạn , giới hạn phó bản.

 

Bởi cho dù cấp bậc của đạo cụ ràng buộc cao cũng vẫn ưa chuộng.

 

“Sao sáng nay thịt viên.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

“Buổi trưa đến sớm chút, xem thể cướp .”

 

Mấy chơi kết thành nhóm qua bọn họ, thảo luận về thịt viên nhà ăn cung cấp.

 

“Thịt viên đó ăn ngon thật…” Nhắc đến thịt viên, dường như bọn họ nhớ mùi thơm hấp dẫn , khoang miệng bắt đầu điên cuồng tiết nước miếng: “Hơn nữa ăn thịt viên thể trực tiếp lấy m.á.u của , cần lo việc mất m.á.u quá nhiều.”

 

Mới đầu chơi cho rằng thịt viên chỉ thể thanh trừ ô nhiễm, nhưng khi một chơi mới từng ăn thịt viên ép lấy m.á.u, quá hai ba tiếng, sắc mặt khôi phục bình thường.

 

bây giờ bọn họ hiểu rõ một ngày cần cụ thể bao nhiêu ml dịch dinh dưỡng.

 

Ly Khương chằm chằm hình bóng mấy chơi : “Tô tiểu thư, cô cảm thấy thịt viên thật sự vấn đề ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-182.html.]

 

Thần sắc Ngân Tô thản nhiên: “Dù cũng ăn.”

 

Ly Khương gật đầu phụ họa: “Ừm, cũng cảm thấy thể ăn. đối với một chơi mà , bọn họ thể cưỡng sự cám dỗ của thịt viên, hơn nữa nếu ăn… ô nhiễm dần nặng thêm, lẽ c.h.ế.t càng nhanh.”

 

Ly Khương thở dài, nước mắt rơi xuống theo thở đó, cả đều lộ kiểu mỏng manh dễ vỡ.

 

Ngân Tô kìm nén một lúc, vẫn là nhịn nổi: “Lúc cô đ.á.n.h quái vật cũng như ?”

 

Tưởng tượng mà xem một cô gái trông ngoan ngoãn, đ.á.n.h quái vật rơi nước mắt, cảnh tượng đó… khó mà miêu tả.

 

“Hả?” Hiển nhiên Ly Khương cũng phiền não với vấn đề : “Đôi lúc đang đ.á.n.h thì sẽ rơi nước mắt, khống chế . Hơn nữa nước mắt sẽ mờ tầm , ảnh hưởng tới sự phán đoán của , xém chút quái vật đ.á.n.h c.h.ế.t mấy liền…”

 

“Ở thế giới hiện thực cô cũng thế ?”

 

“Không nghiêm trọng như .” Ly Khương vò đầu: “Có lẽ do tác dụng phụ của kỹ năng thiên phú của , tiến phó bản thì tình trạng sẽ nặng thêm.”

 

“…” Ngân Tô cũng tiện ngóng kỹ năng thiên phú của cô là gì, bỏ qua chủ đề .

 

 

 

Sau khi tạm biệt Ly Khương, Ngân Tô lên tầng ba tập thể d.ụ.c.

 

Cô phát hiện độ khó của hạng mục rèn luyện nâng cao .

 

Hạng mục cô từng , độ khó thấp, nhưng hiển nhiên hôm nay giống .

 

Hơn nữa nhiều chơi đều ảo não chán chường khỏi phòng, rõ ràng cũng giày vò nhẹ, nhưng vẫn ai trực tiếp t.ử vong.

 

Xem độ khó nâng cao theo mỗi chu kì, hẳn là độ khó của nhiệm vụ lấy dịch dinh dưỡng ở tầng bốn cũng sẽ nâng cao.

 

như dự đoán, độ khó của nhiệm vụ tầng bốn đều nâng cao phần nào, bí kíp từng nhiệm vụ hai ngày , chỉ còn ý nghĩa tham khảo, theo sẽ chỉ con đường c.h.ế.t.

 

Hôm nay Ngân Tô thấy quản lý Vạn, hỏi NPC phát nhiệm vụ, cũng .

 

Ngân Tô tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy quản lý Vạn ở tầng một.

 

Quản lý Vạn thấy cô liền chạy, Ngân Tô mấy bước là đuổi kịp, chặn đường của : “Quản lý Vạn thấy thì chạy cái gì?”

 

Ánh mắt Ngân Tô rơi bảng tên , con mắt sáng lên, mừng rỡ : “Trưởng phòng Vạn? Wow! Cậu thăng chức , chúc mừng chúc mừng nha!!”

 

Trưởng phòng Vạn: “…”

 

Thăng chức vẫn đối mặt với cô!

 

“Cậu xị mặt gì? Thăng chức vui mừng ? Cười một cái , tục ngữ câu, một nụ bằng mười thang t.h.u.ố.c bổ.”

Meo

 

Cơ mặt trưởng phòng Vạn giật giật, cuối cùng khóe miệng vẫn chậm rãi nhếch lên, kéo một nụ cứng nhắc trông khó coi hơn cả : “Cô chuyện gì ?”

 

“Không chuyện gì, thấy , còn tưởng rằng c.h.ế.t cơ.” Ngân Tô thành tiếng: “Cậu coi lo cho sự an nguy của bao.”

 

Trưởng phòng Vạn: “…” Cô lo c.h.ế.t kịp tới đ.â.m thêm một nhát đúng ?

 

Ngân Tô cảm thán : “Nếu giúp thủ tiêu trưởng phòng Tôn, hôm nay thăng chức lên trưởng phòng . Trưởng phòng Vạn, nên cảm ơn ?”

 

“…” cảm ơn cả nhà cô! Vì cái gai là Ngân Tô, trưởng phòng Vạn thăng chức một chút nào, c.h.ử.i mát trong lòng, ngoài miệng lịch sự: “Cảm ơn.”

 

Nếu mặt và trong mắt thần sắc hung dữ thì đây cũng là lời cảm ơn chân thành.

 

Ngân Tô rộng lượng khoát tay: “Khách sáo, đều là đồng nghiệp.”

 

“… Cho nên, cô chuyện gì?”

 

“Không chuyện gì cũng thể tìm chuyện ? Thăng chức , xứng chuyện với nữa ư? Làm lãnh đạo sự hòa nhã, như mới thể khiến cho nhân viên phối hợp thành công việc hơn… cho , vẻ mặt kiểu gì đấy?”

 

“…”

 

 

Loading...