Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 183
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi truyền thụ hết kinh nghiệm lãnh đạo cho trưởng phòng Vạn, Ngân Tô định về phòng dùng cánh tay đứt của trưởng phòng tiền nhiệm thử mở thang máy xem . Ai ngờ mới khỏi thang máy cô thấy Giang Kỳ cửa phòng.
“Giang ?” Ngân Tô nhướng mày.
Giang Kỳ lịch sự gật đầu: “Cô định thử mở thang máy bằng cánh tay đúng ?”
“…”
Ngân Tô một lúc, cuối cùng mở cửa xách cánh tay thang máy với Giang Kỳ.
Cô ấn cánh tay đứt lên nút ấn thang máy. Tuy vẫn bất kỳ phản ứng tiếng động nào nhưng cửa thang máy vẫn từ từ đóng . Sau đó, thang máy bắt đầu xuống dù họ còn ấn nút thang máy.
Hai ai gì, yên tĩnh trong thang máy. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Suốt dọc đường xuống, thang máy dừng một nào, đến tận khi đến nơi, cửa thang máy mới mở .
Bên ngoài là căn phòng giống mà là một cái hành lang. Trên hành lang một chiếc đèn tường ở đằng xa phát ánh sáng yếu hơn cả ánh sáng của đèn ngủ, trong khí còn một mùi hôi thối khó ngửi.
Dọc theo ánh sáng truyền từ trong thang máy, thể thấy mặt đất bên ngoài nhiều vết m.á.u, mới cũ…Trộn lẫn hết với .
Khắp hành lang nơi nào cũng u ám âm trầm còn thêm chút quỷ dị khiến lòng sợ hãi.
Ngân Tô khỏi thang máy. Trước tiên cô lấy đèn pin , năng lượng trong đèn pin còn nhiều nên đủ sáng, cô theo thói quen vỗ vỗ cái đèn pin khiến nó sáng lên ít.
Không chỉ mặt đất m.á.u mà cả hai bên tường cũng đủ các loại vết m.á.u.
“Kinh khủng thật đấy.” Ngân Tô chậc một tiếng, trong giọng của cô chút sợ hãi nào.
Cô cầm đèn pin soi xung quanh, bên trái thang máy là bức tường lấp kín, chỉ thể bên .
Hành lang trống trải, phát hiện bất kỳ vật gì ở những nơi ánh sáng thể chiếu đến.
Hai một một hành lang, tiếng bước chân vang vọng trong bóng đêm, mùi hôi thối lạnh lẽo tản quanh bọn họ.
“Giá trị ô nhiễm ở nơi cao.” Giang Kỳ đột nhiên lên tiếng: “Tô tiểu thư, cô cẩn thận đừng để ô nhiễm.”
Ngân Tô đầu Giang Kỳ, một chùm tia sáng chiếu lên tay .
Là một thứ gì đó giống la bàn.
“Đạo cụ?”
“ .”
Ngân Tô đột nhiên hỏi: “Mấy xác định ai là chơi trong thế giới hiện thực như thế nào? Dựa đạo cụ ?”
Cô nhớ lúc đó công cụ nhân viên điều tra sử dụng cái nhưng quả thực nhắc tới giá trị ô nhiễm, đó khẳng định cô là chơi.
Giang Kỳ tại Ngân Tô đột nhiên hỏi chuyện nhưng đây cũng bí mật gì nên luôn: “Là sử dụng thiết cải trang thành đạo cụ , chơi từng tiến phó bản đều một lượng giá trị ô nhiễm nhất định.”
Lượng giá trị ô nhiễm vẫn đủ để ảnh hưởng tới chơi.
vẫn thể phân biệt chơi với bình thường từ giá trị ô nhiễm đó.
“Vậy .” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Ngân Tô hỏi thêm gì nữa, hai tiếp tục lên , mãi cho tới cuối hành lang thì trông thấy một cánh cửa.
Ngân Tô dùng hết sức đẩy cửa , bên trong cánh cửa sáng hơn bên ngoài một chút, ít nhất là cần dùng đèn pin soi vẫn thể thấy rõ bộ cảnh tượng hành lang.
Cuối hành lang vẫn là một cánh cửa.
hai bên hành lang nhiều thực vật hình , chúng im bên trong chiếc chậu hoa màu xám, giữa đống cành lá xum xuê là những bông hoa nhỏ tên.
Ngân Tô quanh một cái cây hình , sờ cằm hỏi Giang Kỳ: “Anh xem liệu mấy thứ do con biến thành ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-183.html.]
Giang Kỳ thể xác định nhưng cảm thấy Ngân Tô quá gần nó, nguy hiểm: “Tô tiểu thư, là cô cứ cách nó xa xa một chút .”
Giang Kỳ dứt lời, cánh cửa cuối hành lang đột nhiên mở , một NPC mặc áo blouse trắng đó, thấy , đồng t.ử co rụt , đó đột nhiên kinh sợ kêu lên: “Mấy là ai?”
Ngân Tô chút hoang mang qua, ung dung bình tĩnh quát lớn đối phương: “Anh hét to như gì? La hét trong thời gian việc, còn cái thể thống gì nữa hả?”
Hình như NPC nhớ tới gì đó, đột nhiên che miệng nhỏ nhưng trong giọng vẫn mang theo vẻ chất vấn: “Hai là ai? Xuống đây thế nào?”
Meo
“ là trưởng phòng mới nhậm chức.” Ngân Tô bừa, vẻ như cô thực sự là trưởng phòng mới nhậm chức, bày tỏ sự hài lòng cực lớn với hành vi của : “Không ngờ quản lý ở đây lỏng lẻo như , thấy là la hét, trưởng phòng Tôn cái gì nữa!!”
Giang Kỳ: “??”
Rõ ràng NPC khí thế của Ngân Tô áp xuống, một hồi lâu mới thì thào một tiếng: “Đổi trưởng phòng?”
“Vừa đổi hôm nay, nhận tin gì ?” Dưới cái lắc đầu của NPC, Ngân Tô tỏ đây là chuyện đương nhiên, trong giọng còn lộ vẻ khinh miệt: “Anh cũng đúng thôi, cấp bậc thấp mà.”
NPC: “…”
NPC n.g.ự.c cô, vẻ như là xem bảng tên để xác định phận của cô.
“Nhìn cái gì mà ?” Ngân Tô sợ hãi chút nào, ngược còn âm trầm : “Không cần mắt nữa đúng ?”
NPC khẽ run rẩy, rõ ràng thái độ cũng khiêm tốn hơn ít, thăm dò hỏi: “Không giờ cô xuống đây gì, tới thị sát ?”
Ngân Tô lạnh: “Nếu thì ? Xuống la hét ?”
“…”
***
***
Giang Kỳ Ngân Tô đang chắp tay lưng đằng cùng với NPC bên cạnh dám ngẩng đầu lên, vẻ mặt chút hoảng hốt.
Sao bọn họ là quang minh chính đại dạo đây ? Có vẻ như NPC đây từng lên nên Ngân Tô, thậm chí còn cả quản lý Vạn.
Ngân Tô cô họ Vạn, NPC lập tức chạy xác nhận quả thực đổi trưởng phòng, hơn nữa trưởng phòng mới còn họ Vạn liền lập tức tin lời bịa đặt của cô.
Lúc bọn họ đang ở một nơi khá sáng sủa hành lang, hơn nữa hành lang biến thành thủy tinh trong suốt.
Đằng tấm kính là một đống cây cối, đủ các loại máy móc khác , trông hệt như một phòng thí nghiệm, bên trong còn cả những bóng khoác áo blouse trắng đang bận rộn việc.
Thậm chí Giang Kỳ còn thấy cả một vài NPC khá quen mắt, mới đầu còn lo bọn họ thấy nhưng đó nhanh ch.óng phát hiện những tấm kính thủy tinh là thủy tinh một chiều, bên trong thể thấy bên ngoài.
“Thế là thế nào?” Ngân Tô một tấm kính thủy tinh, một mảng lớn cây cối khô héo, cau mày bày tư thế hỏi tội.
Trên gương mặt của NPC lộ vẻ sợ hãi, vội vàng : “Cái … Chúng vẫn đang điều tra nguyên nhân. Cô yên tâm, nội trong ngày hôm nay chắc chắn chúng sẽ báo cáo kết quả cho cô.”
Ngân Tô liếc mắt một cái, lạnh giọng mắng: “Phế vật.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
“…” NPC dám tranh luận, ngoan ngoãn dẫn đường: “Trưởng phòng Vạn, mời cô bên .”
Càng lên , cảnh tượng đằng tấm kính càng trở nên buồn nôn, đó là những con quái vật kết hợp từ m.á.u thịt của con với cây cối trông vô cùng ghê tởm.
Ngân Tô thấy trong một căn phòng thủy tinh một vô rễ cây quấn quanh, từ tứ chi, lồ ng n.g.ự.c đến đỉnh đầu đều mọc vô cành cây.
Điều khiến con tê dại hết cả da đầu đó là rõ ràng còn sống, n.g.ự.c vẫn đang phập phồng hít thở.
NPC bên cạnh tỏ vẻ si mê: “Ước mơ chính là chất dinh dưỡng nhất, cô xem nó bao! Đây là tác phẩm gần như đạt đến mức mỹ nhất… Nó sẽ nhanh ch.óng trưởng thành, thật …”
“Cái mà hả?” Ngân Tô c.h.ặ.t đứt cơn mê của NPC: “Nếu mấy còn cho xem cái thứ thế , thấy mấy cũng cần sống nữa .”
NPC sợ tới mức thể mơ mộng nữa, run rẩy : “Trưởng phòng Vạn, nó… nó thực sự gần tới mức mỹ.”
Ngân Tô chằm chằm thứ bên trong, âm u thốt bốn chữ: “Rất gần mà thôi.”