Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn họ đồng thời về phía phát âm thanh, chỉ thấy cạnh tường một đầu thò .

 

Đối phương bịt khẩu trang nhưng vẫn thể thấy nét vui vẻ giữa hai đầu lông mày, đôi mắt đen lóe lên ánh sáng nhạt thậm chí còn thể thấy niềm vui đang tràn khỏi đôi mắt đó.

 

Nhân lúc bọn họ đang ngây , cái đầu tường vọt tới.

 

Ngân Tô xông trong đám NPC c.h.é.m g.i.ế.c lung tung. Tuy những NPC chút sức chiến đấu nhưng nhiều lắm, so với đám quái vật cây thì dễ đối phó hơn nhiều.

 

Giang Kỳ lên giúp nhưng thấy Ngân Tô g.i.ế.c đến hăng say như thì yên lặng kéo một t.h.i t.h.ể đến bên cạnh, lấy chai bắt đầu lấy m.á.u.

 

Đầu bên hành lang bắt đầu truyền đến nhiều tiếng bước chân. Ngân Tô ném NPC cuối cùng , trong góc tường liếc về phía bên đó xoay chạy thẳng lên .

 

Nghe thấy vô tiếng bước chân đang chạy qua bên , Giang Kỳ nhanh ch.óng cất cái chai đựng dịch dinh dưỡng đuổi theo Ngân Tô cùng rời .

 

Những con đường nối liền với , bọn họ đuổi tới tận chỗ nào, cảnh tượng xung quanh vô cùng lạ lẫm, tìm thấy thang máy lên.

 

“Bọn chúng ở bên đó!”

 

“Bắt bọn chúng , để bọn chúng chạy thoát.”

 

“Nhanh lên!!”

 

Ngân Tô với Giang Kỳ chặn một hành lang, cô thử mở cánh cửa đằng nhưng cánh cửa đó chút xê dịch, thể mở nổi.

 

lúc Ngân Tô thấy cánh cửa một cái máy giống máy quẹt thẻ.

 

Đám NPC chặn bọn họ lộ vẻ mặt dữ tợn, nhếch miệng điên cuồng, dường như chúng đang : Để tao xem chúng mày trốn thế nào! “Ting!”

 

Ngân Tô cầm cánh tay đứt vẫy vẫy với đám NPC, đó ánh mắt khiếp sợ của đám NPC, cô mở cánh cửa .

 

“Đừng để bọn chúng !!” Đột nhiên đám NPC phát điên la hét nhanh ch.óng lao về phía họ.

 

Meo

Ngân Tô nghiêng trong, Giang Kỳ cũng theo sát đằng , dùng sức đóng cánh cửa .

 

“Ầm!”

 

Đám NPC lao tới chặn khe cửa , với tay trong qua khe cửa.

 

Ngón tay của chúng đồng loạt đập gãy, hòa lẫn với m.á.u rơi xuống đất, tất cả âm thanh đều ngăn cách bên ngoài cửa.

 

Ngân Tô giơ tay lau sạch vết m.á.u dính trán, vẻ mặt bình tĩnh lui vài bước. Cánh cửa còn chút động tĩnh nào, rõ ràng là bọn chúng thể mở cánh cửa nên tạm thời bọn họ an .

 

“Cánh tay nãy cô để thế?” Câu đầu tiên Giang Kỳ hỏi là một vấn đề quan trọng.

 

Anh đoán lẽ cô gian, nhưng chắc chắn rằng cô lấy cánh tay từ trong gian .

 

Ngân Tô thị phạm ngay tại chỗ cho xem. Cô kéo khóa áo khoác xuống, cất cánh tay cái túi cực lớn bên trong áo khoác, tuy chút lắc lư nhưng vẫn đến mức rơi mất.

 

“…” Có bình thường nào cất cánh tay trong n.g.ự.c !!

 

Giang Kỳ một lời khó hết dời ánh mắt qua chỗ khác, quan sát xung quanh.

 

Nơi vẫn là một hành lang, hai bên đều là kính thủy tinh, một bên là căn phòng giống phòng thí nghiệm còn bên là một thiếu niên đang đất.

 

Nửa của thiếu niên dị hóa thành rễ và cây, phủ kín cả căn phòng.

 

Nửa là của con , chỉ chỗ tai là mọc một chùm lá cây nho nhỏ màu vàng giống như đang đeo một đôi bông tai , nó còn nổi bật lên gò má trắng nõn của thiếu niên, giúp càng trở nên xinh hơn.

 

Thiếu niên phát hiện bên ngoài , nghiêng đầu qua, đôi đồng t.ử màu vàng kim rực rỡ như ánh mắt trời, trong veo sáng ngời.

 

nửa bên mặt còn của khắc đầy những hoa văn màu vàng kim. Những hoa văn đó lộ vẻ dữ tợn tăng thêm cảm giác kh ủng bố cho nửa gương mặt .

 

Một bên thì tựa thiên sứ, bên thì hết như ác quỷ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-185.html.]

“Hai là ai?” Giọng du dương mang theo sự tò mò của thiếu niên vang lên: “ từng gặp hai đây.”

 

Ngân Tô : “Chúng là nhân viên mới của công ty, từng thấy chúng cũng là điều bình thường.”

 

Có vẻ như đối phương chấp nhận cách giải thích của Ngân Tô: “Thì là nhân viên mới hả. Thế hai đến đây giờ để gì?”

 

Ngân Tô đáp mà hỏi : “Sao nhốt ở đây?”

 

Thiếu niên cũng giấu giếm giả vờ hỏi gì cũng như những NPC khác mà trả lời vấn đề khôn khéo: “Bọn họ ở đây mới sống , bọn họ đang lừa , bọn họ chỉ sức mạnh của nên mới nhốt đây mà thôi.”

 

“Sức mạnh của ?”

 

Thiếu niên gật đầu: “ thể thực hiện nguyện vọng của tất cả .”

 

Ngân Tô nhướng mày: “Cậu lợi hại như ?”

 

“Lợi hại ?” Vẻ mặt thiếu niên trầm xuống: “ thà rằng bản năng lực còn hơn. Nếu bọn họ nhốt ở đây.”

 

“Không ngờ bọn họ đáng ghét như .” Ngân Tô tỏ vẻ tức giận, bất bình : “ còn tưởng bọn họ là , ngờ họ thể loại chuyện ! Cậu thật đáng thương, gặp những đáng ghét như chứ!”

 

Dáng vẻ đầy căm phẫn của Ngân Tô khiến thiếu niên cảm thấy sửng sốt, vẻ như quên mất định gì.

 

Giang Kỳ cũng bất ngờ, vẻ như cô nhiệt tình với NPC hơn bọn họ… Nói nhiều hơn !

 

“Cảm ơn cô chuyện với .” Thiếu niên phục hồi tinh thần, tỏ vui vẻ: “Những tới đây đó ai chuyện với hết… Vì để cảm ơn cô, sẽ thực hiện một nguyện vọng của cô, cô nguyện vọng của .”

 

“…” Gì ! Lại bắt cô ước! Ngân Tô đảo mắt một vòng, nghĩ tới điều gì mà hì hì : “Có thật là nguyện vọng gì cũng thể thực hiện ?”

 

Giang Kỳ khẽ liếc mắt thoáng qua đôi mắt sáng ngời của Ngân Tô, gì nhưng chắc là cô quên quy tắc tuyệt đối với bất cứ ai về nguyện vọng của .

 

Giọng của thiếu niên vô cùng trong trẻo : “Đương nhiên.”

 

“Vậy cho tiên thế nào để rời khỏi nơi .”

 

“… Đây là nguyện vọng của cô ?”

 

“Đương nhiên , chỉ đang lịch sự hỏi đường thôi.” Ngân Tô học theo cách của , dịu dàng : “Cậu cho thế nào để ngoài, sẽ cầu nguyện với , chắc chắn nguyện vọng sẽ thích.”

 

Có vẻ như thiếu niên đang suy nghĩ gì đó, một hồi lâu mới giơ tay chỉ bức tường trắng bên cạnh: “Bên một cánh cửa, nhưng cần thẻ của trưởng phòng mới thể mở .”

 

Ngân Tô móc cánh tay đưa cho Giang Kỳ, Giang Kỳ lập tức về phía bức tường trắng thử.

 

Giang Kỳ ấn cánh tay lên bức tường trắng, một tiếng ‘Ting’ nhanh ch.óng vang lên. Anh đẩy một cái, đằng bức tường trắng xuất hiện một con đường nhỏ.

 

Anh cảnh giác đẩy một chút lui , khi chắc chắn an mới với Ngân Tô: “An .”

 

Ngân Tô vẫy vẫy tay với , Giang Kỳ ngầm hiểu, bước cánh cửa .

 

“Vậy, nguyện vọng của cô là gì?” Đôi đồng t.ử màu vàng kim rực rỡ của thiếu niên cô, giọng dịu dàng như đang mê hoặc cô: “Cầu nguyện với , sẽ thành nguyện vọng của cô.”

 

Ngân Tô rút ống thép , thiếu niên chăm chú, chậm rãi : “ là một hiền lành, thể khác chịu khổ một nên đương nhiên là giúp đáng thương như tự do .”

 

Sau đó chịu khổ chung với đám NPC!

 

Ngân Tô cảm thấy quá là bụng, ngại cực khổ cũng để cho đám NPC nạn cùng hưởng.

 

Tô – siêu cấp cảm động đến rớt nước mắt, giơ tay đập tấm kính thủy tinh.

 

“Choang ——”

 

Tấm kính thủy tinh nứt .

 

Đôi đồng t.ử của thiếu niên co rụt , đám rễ cây trải khắp mặt đất bò về phía Ngân Tô, Ngân Tô vung tay c.h.é.m đứt đám rễ cây nhanh ch.óng chạy về phía Giang Kỳ.

 

 

Loading...