Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới mặt đất vẫn động tĩnh gì, lẽ là do thời gian còn tới, thứ lòng đất tiến độ trò chơi hạn chế nên thể lên .

 

Có lẽ giai đoạn đầu con đại boss cũng âm thầm tích góp lực lượng, đến phút áp ch.ót mới lên sân, gây bất ngờ cho tất cả chơi.

 

rõ ràng trò chơi đoán chơi mở khóa map đại boss sớm như .

 

Ngân Tô vốn định xuống dạo, tiếc là công ty giải trừ quyền hạn của trưởng phòng Tôn. Mà trưởng phòng Vạn thì phòng cô như phòng cướp, thấy cô chạy trốn, còn nhanh hơn cả thỏ, cơ bản là bắt .

 

Không trưởng phòng quẹt thẻ, Ngân Tô thể xuống nên chỉ đành từ bỏ.

 

***

 

***

Meo

 

Buổi trưa, Ngân Tô đến bên ngoài nhà ăn, còn thì thấy mấy chơi hành lang, chỉ chỉ trỏ trỏ chân tường.

 

“Đó là thứ gì …”

 

“Vết m.á.u ?”

 

“Không , trông giống nấm mốc gì đó hơn.”

 

Trên vách tường ngoài nhà ăn xuất hiện nhiều thứ giống nấm mốc, phía đông một cụm, phía tây một cụm.

 

Hôm qua Ngân Tô cũng phát hiện một ít thứ giống trong một góc tầng một, điều hôm nay tầng hai cũng , hơn nữa vẻ còn nhiều hơn.

 

Người chơi nhanh ch.óng nhận chỉ nhà ăn tầng hai mà tầng một và tầng ba đều xuất hiện mấy thứ , tầng bốn tạm thời vẫn phát hiện.

 

“Chắc là bẫy t.ử vong gì đó chứ?” Có chơi cẩn thận che mũi với miệng , mắng to: “Mẹ nó, độc nữa?”

 

Rõ ràng lời ít chơi tán thành, họ nhao nhao tránh xa khỏi đám nấm mốc , sợ nó là v.ũ k.h.í sinh hóa gì đó.

 

những đốm nấm mốc là v.ũ k.h.í sinh hóa gì mà chúng là dây leo… Tuy khó tin nhưng chúng thực sự sinh từ đám nấm mốc , đó lớn lên vươn tứ phía.

 

Ngày hôm , phát hiện dây leo trải dài ở khắp nơi từ tầng một đến tầng ba, những nhánh dây leo tính công kích nhưng chúng nó lớn lên nhanh như thể uống t.h.u.ố.c tăng trưởng.

 

Quỷ dị nhất chính là những cành cây mọc đám dây leo cùng một chủng loại thực vật.

 

Phân biệt như thế nào ư? Cây cối sẽ biến thành thực vật họ dương xỉ chứ?

 

Mà những thực vật cho dù là c.h.é.m đứt, lửa thiêu… đều sẽ nhanh ch.óng mọc .

 

Ngân Tô xuống tầng một, tầng một còn nghiêm trọng hơn cả những tầng , chỗ nào cũng dây leo chằng chịt đan xen mặt đất, tường, ngay cả một vài cửa phòng cũng dây leo quấn lấy, các loại thực vật mạnh mẽ sinh sôi nảy nở.

 

Trong đại sảnh, cái cây đại thụ cô c.h.é.m đứt khô héo, lá cây héo úa rơi đầy đất. Dây leo quấn quanh lấy những cành khô của cây đại thụ, gần như phủ kín cả cái cây.

 

Lúc , khi cây đại thụ, cô còn thấy dấu hỏi chấm to đùng nữa nhưng hiện giờ chỉ cần cô liếc mắt sang một cái là sẽ thấy vô dấu chấm hỏi hiện lên —— Bởi vì đám dây leo .

 

Đống dây leo của cái cây

 

Rất khó tin nhưng hợp lý.

 

Ngân Tô nắm lấy mấy cái dây leo đút cho hạt giống mộng tưởng, hạt giống mộng tưởng đúng là ăn nhưng rõ ràng thích lắm, ăn hai dây ngừng.

 

“Đừng kén ăn mà.” Ngân Tô giống như một bà già phiền muộn vì con: “Suốt ngày ăn mặn, thỉnh thoảng cũng ăn chay chứ đúng ? Chúng cân bằng dinh dưỡng.”

 

Hạt giống mộng tưởng cao 20cm: “…” Cái gì cũng ăn chỉ hại với cô mà thôi!

 

Hạt giống phản nghịch ăn, khép hết đống lá mới mọc trong mấy ngày nay, để ý nuôi dưỡng nó.

 

“…” Trẻ con mà chẳng lời gì hết, tức c.h.ế.t cô !

 

“A ——”

 

Một tiếng hét t.h.ả.m vang lên lầu, Ngân Tô thấy bóng dáng tháo chạy của chơi cùng với đám dây leo sinh trưởng nhanh ch.óng.

 

Ngân Tô vớ lấy chậu hoa lên lầu. Người chơi tập trung ở một đầu hành lang, đề phòng chằm chằm đám dây leo đang quấn với , bên cạnh múc một đám tùng xà xanh um tươi .

 

Ngân Tô chơi xung quanh, nhắm một , dịch tới sát tường, chọc chọc bả vai Ly Khương: “Xảy chuyện gì thế?”

 

Ly Khương duỗi một ngón tay chỉ bên , nhỏ giọng : “Có chơi tấn công, đang nhốt ở bên trong.”

 

Ngân Tô nhướng mày: “Bị tấn công như thế nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-187.html.]

Ly Khương lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt: “Không , chỉ thấy đột nhiên đám dây leo tập kích.”

 

Trước đó dù chơi giày vò đám thực vật mọc từ dây leo như thế nào thì chúng nó cũng phản ứng, ai ngờ nó đột nhiên công kích chơi .

 

Nhóm chơi hình như cũng rõ nguyên nhân, nào nấy đều vô cùng mờ mịt.

 

“Là m.á.u.”

 

Ngân Tô đầu , Giang Kỳ với Độ Hạ phía cô từ lúc nào.

 

“Người chơi chảy m.á.u.” Giọng của Giang Kỳ cũng nhỏ nên hấp dẫn ánh mắt của những chơi xung quanh: “Trước mắt chỉ cần thương thì hẳn là sẽ công kích.”

 

Trước mắt…

 

Cũng nghĩa là về thể sẽ ?

 

“Thế nhưng thể thương chứ…”

 

! Nhiệm vụ tập thể d.ụ.c với thu hoạch dịch dinh dưỡng càng ngày càng khó, ai mà chút vết thương chứ?”

 

Dù là tập thể d.ụ.c nhiệm vụ đều khả năng thương, theo tốc độ tấn công của đám dây leo mà bọn họ thấy, khó để né tránh.

 

Dưới tầng trở nên nguy hiểm như , bọn họ thành nhiệm vụ bằng cách nào đây?

 

“Với tốc độ sinh trưởng của mấy thứ thì chúng sẽ nhanh ch.óng lan lên tầng thôi, đến lúc đó lẽ một tầng nào an …”

 

“Hoàn cách nào ngăn cản chúng nó, mới diệt xong lập tức ngóc đầu trở .”

 

“Ngày mai chính là ngày cuối cùng của thời kỳ lá, thể càng về độ khó sẽ càng tăng…”

 

Đám càng thảo luận thì sắc mặt càng khó coi.

 

chơi thử tìm NPC thử phản ánh về những dây leo đó, một chút manh mối, dù thể giải quyết thì ít nhất cũng thể ngăn chặn chúng nó tiếp tục sinh trưởng.

 

Thế nhưng NPC trợn mắt dối, vốn dĩ hề dây leo gì hết, còn nghiêm túc hỏi bọn họ xuất hiện ảo giác , đồng thời cảnh cáo bọn họ nếu còn tiếp tục hươu vượn nữa thì sẽ suy xét sa thải bọn họ.

 

Nếu rõ cái thói dối thành tính của NPC thì chắc lẽ chơi thật sự hoài nghi chính xuất hiện ảo giác .

 

***

 

***

 

Sáng thứ bảy, Ngân Tô phát hiện cách nào xuống tầng một.

 

Đám thực vật vẫn còn lưa thưa lác đác ngày hôm qua thành phát triển thành cả một cảnh rừng hôm nay, cây cao nhất cả hơn cả hành lang tầng hai.

 

Đa thực vật ở tầng hai cũng cao cỡ nửa , bàn ghế trong nhà ăn đều quấn lấy, dường như bọn họ đang trong một khu rừng rậm.

 

Mà tầng bốn, tầng năm cũng xuất hiện dây leo đang dấu hiệu nảy mầm.

 

Có trường hợp của ngày hôm qua, tất cả chơi đều che kín hết cả , đường cũng cẩn thận từng li từng tí một, sợ va đầu chảy m.á.u dẫn mấy thứ tới công kích.

 

“Rồi giờ xuống kiểu gì đây?”

 

Người chơi cầu thang tầng hai, nơi dây leo cùng với đám thực mọc ngổn ngang chặn kín…

 

“Nhảy xuống chứ .”

 

“Cô …” Người chơi ngừng giây lát, đồng t.ử chấn động, nghẹn hai chữ đằng : “… Cũng đúng.”

 

Ngân Tô dùng ống tay áo để kê, đè đám dây leo quấn quanh lan can, nhẹ nhàng nhảy ngoài, bắt lấy một gốc cây trong đó, trực tiếp phóng xuống, thị phạm một cách chính xác cho họ.

 

Người chơi tầng nào dám tùy tiện nhảy theo, chỉ tầng bóng dáng thực vật bao phủ.

 

Ngân Tô phát hiện lá của thực vật phía đều gai nhọn, cẩn thận sẽ đ.â.m chảy m.á.u.

 

Vì thế Tô Bồ Tát lập tức vẫy vẫy tay, chu đáo mà với chơi tầng: “Tốt nhất là mấy đừng nhảy thì hơn, bên gai đó!”

 

Mọi : “…”

 

Bọn họ cũng định nhảy.

 

Cô cho rằng ai cũng giống cô chắc, chỗ nào cũng dám lao tới, chỗ nào cũng dám nhảy hả?

 

 

Loading...