Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:27
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngân Tô: “…” Sao đột nhiên phát điên?! “Chạy !” Độ Hạ thét một tiếng, tóm Nghiêm Nguyên Thanh chạy lên tầng .

 

Ly Khương cũng kéo Ngân Tô, xông lên nhanh như một mũi tên rời khỏi cung, Ngân Tô gió tạt mặt, chút đau…

 

thể tự chạy.

 

Thực vật ở sân giữa dâng lên như nước, bọn họ chạy một tầng, ‘mặt nước’ liền cao thêm một tầng. Rễ cây cứng cáp phá hỏng tường của tòa nhà, cả tòa nhà đều đang sụp đổ.

 

“Thứ gì thế!”

 

“TMD!!”

 

Giọng của chơi chốc chốc vang lên, thỉnh thoảng còn thể thấy ánh sáng lóe lên.

 

 

 

“Khụ khụ…” Ngư Hàm Tú đẩy hòn đá lớn lắm đè , lưng đau đến mức cô lập tức hít mạnh một , đầu óc cũng mê man, đầu động đậy liền hoa mắt ch.óng mặt nôn, cô dừng một lúc mới mò trong bóng tối: “Dư Dư? Dư Dư…”

 

“Tớ ở đây.”

 

Ngư Hàm Tú thấy giọng của Khương Dư Tuyết, lập tức di chuyển về bên đó, hai nắm lấy tay trong bóng tối, nhiệt độ tương đồng khiến bọn họ cảm nhận một chút yên tâm trong bóng tối.

 

Ngư Hàm Tú run giọng hỏi: “Dư Dư, chứ?”

 

“Không .” Khương Dư Tuyết chuyện gì lớn, cô nhanh ch.óng kiểm tra chảy m.á.u , mò mãi vẫn mò thấy cảm giác nhớp nháp, thở phào một , hỏi Ngư Hàm Tú: “Cậu thương ? Chảy m.á.u ?”

 

“Cơ thể chút đau, nhưng hẳn là chảy m.á.u.” Ngư Hàm Tú chỉ nhớ thời điểm rơi xuống, thứ đầu tiên cảm nhận cơ thể là xúc cảm mềm mại, đó mới rơi lên vật c ứng, bởi vì như mới chảy m.á.u.

 

Ngư Hàm Tú phỏng đoán là Khương Dư Tuyết dùng đạo cụ gì đó, mấy Giang cho Khương Dư Tuyết một đạo cụ bảo vệ mạng sống.

 

Khương Dư Tuyết di chuyển thể, cuối cùng cũng tới bên cạnh Ngư Hàm Tú.

 

Khương Dư Tuyết kéo cái cặp mới rơi xuống cùng cô , lấy một cái đèn pin từ bên trong.

 

Đèn pin sáng lên, xua đuổi bóng tối, cũng giúp bọn họ rõ vị trí của .

 

Những rễ cây rậm rạp quấn lên những trụ bê tông cốt thép, ở đây hình thành một gian an nho nhỏ, nhưng đỉnh đầu vẫn tiếng đá rơi, thỉnh thoảng còn thể cảm thấy mặt đất đang chấn động, cũng ở đây tiếp tục sụp xuống .

 

Lúc bọn họ chỉ thể đó, cách thẳng lên.

 

Lúc

 

Mặt đất bỗng dưng rung chuyển, hai tỉnh , Khương Dư Tuyết cảm thấy chấn động bất thường, dứt khoát cầm ba lô lên nhanh ch.óng ngoài với Ngư Hàm Tú.

 

Bọn họ khỏi cửa thấy đám thực vật phát triển nhanh ch.óng ở giữa sân và đống rễ cây đang tiếp tục phá hỏng những bức tường.

 

Ngư Hàm Tú dường như dọa, sững sờ cái cây lớn nhất ở giữa sân, tán cây xanh tươi sắp cao bằng tầng .

 

“Chạy mau.” Khương Dư Tuyết kéo Ngư Hàm Tú chạy về hướng cầu thang.

 

“A!”

 

Ngư Hàm Tú thực vật hình từ trong phòng bổ nhào , đụng lan can, con quái vật mở mồm c.ắ.n Ngư Hàm Tú.

 

Hai tay Ngư Hàm Tú quái vật bắt lấy, ngay cả phản kháng cũng nổi, chỉ thể hoảng sợ nhắm mắt. nỗi sợ trong dự tính hề tới, chỉ những chất nhầy kèm theo mùi hôi tanh đang rớt lên mặt, cổ cô .

 

mở mắt liền thấy Khương Dư Tuyết cầm d.a.o gọt hoa quả, đối mặt với quái vật, cô cũng lộ sợ hãi, chỉ sự kiên định mặt.

 

Bất cứ lúc nào, cô vẫn luôn bình tĩnh lạnh nhạt như

 

Giây tiếp theo, quái vật đè Khương Dư Tuyết hất , cô Khương Dư Tuyết kéo dậy.

 

“Đi.” Khương Dư Tuyết nhặt cặp đất lên, chạy về hướng cầu thang nữa.

 

Ngư Hàm Tú chạy theo Khương Dư Tuyết, cô cảm thấy cơ thể đang trở nên tê dại, chỗ nãy chất nhầy rơi ngứa, cô thò tay gãi gãi, sờ thấy gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-192.html.]

 

Cơ thể cô bắt đầu ngứa ngáy cách đây từ hai ngày , cô cảm thấy trong cơ thể thứ gì đó đang sinh trưởng, nhưng cô thấy gì hết.

 

“Chị Hạ!!”

 

Giọng của Khương Dư Tuyết kéo suy nghĩ của Ngư Hàm Tú , cô về phía , mấy Độ Hạ và Giang Kỳ từ phía cầu thang, đang qua chỗ bọn họ.

 

Mắt thấy bọn họ sắp tụ họp, rễ cây to như cái thùng đột nhiên nhô lên ngay giữa bọn họ, lật tung cả hành lang.

 

Cả một tòa nhà chia thành hai, Khương Dư Tuyết cảm thấy mặt đất đang xiêu vẹo, giây tiếp theo bọn họ liền ngã nhào xuống đất, trượt xuống .

 

“A ——”

 

Ngư Hàm Tú rơi trong tiếng hét ch.ói tai, cô thấy ánh sáng hướng về bên , nhưng phần lớn là những mảnh tường vỡ rơi xuống.

 

Trong hỗn loạn, cô thấy Khương Dư Tuyết cũng đang rơi xuống.

 

Khương Dư Tuyết giống cô , cô thử bắt lấy thứ xung quanh, tiếc là đều uổng công, cuối cùng Khương Dư Tuyết nắm lấy tay cô … Ánh sáng mặt ngày càng yếu, cho đến khi cô chìm bóng tối.

 

 

 

Tỉnh nữa chính là hiện tại.

 

“Giang bọn họ sẽ tới cứu chúng ?” Cơ thể Ngư Hàm Tú đau, giọng cũng đang run rẩy, còn thể sống sót , tràn ngập nỗi sợ đối với thứ .

 

Khương Dư Tuyết xác định hai chậu hoa đều , đó kiểm kê đồ trong ba lô, lắc lắc đầu với Ngư Hàm Tú: “Không chúng rơi xuống chỗ nào, chắc bọn họ thể tìm thấy chúng , hơn nữa còn bên ngoài xảy chuyện gì, chúng cần dựa bản .”

 

Ngư Hàm Tú thử đẩy tảng bê tông bốn phía, thử mấy phút, nhưng tảng bê tông nhúc nhích tí nào.

 

“Dư Dư, đẩy nổi, dựa bản chúng ngoài .” Ngư Hàm Tú khẽ .

 

Khương Dư Tuyết: “Dù cũng thử một chút.”

 

Ngư Hàm Tú Khương Dư Tuyết đang cúi đầu thu xếp đồ đạc, ánh sáng đèn pin chiếu lên hai má cô gái chút trắng lạnh, mặt dính tro bụi, tuy bụi bẩn giống cô , nhưng ảnh hưởng khí chất điềm tĩnh ung dung chút nào.

 

vĩnh viễn đều đang phát sáng.

 

Giống như vầng trăng sáng cách nào chạm tới, nhưng trăng sáng sắp rơi xuống .

 

Ngư Hàm Tú rủ lông mi xuống, che cảm xúc phức tạp khó hiểu trong mắt, nước mắt yên lặng từ khóe mắt rơi xuống. (Haizz kẻ đáng thương luôn điểm đáng trách. Quả sai chút nào)

 

 

Ngân Tô trèo từ trong đống cành cây, một tay ôm chậu hoa, lúc hạt giống mộng tưởng gần 30cm, giày vò một phen như , nó vẫn kiên cường thẳng tắp.

 

Ngân Tô nắm lấy lan can trèo hành lang, phủi bụi đất áo gió.

 

Cả tòa nhà một phần sụp xuống, nhưng vì đám rễ cây chống đỡ, tòa nhà hề sụp đổ .

 

Bê tông cốt thép và rễ cây, lá xanh đan xen, giống một tòa nhà bỏ hoang mấy trăm năm, thực vật xâm chiếm, biến thành chỗ vui chơi của thực vật.

 

“Tô tiểu thư.” Giọng của Ly Khương từ phía truyền tới.

Meo

 

Ngân Tô gạt lá cây tươi , kéo Ly Khương ở phía lên, Ly Khương đầy bụi đất, trông còn t.h.ả.m hại hơn cả Ngân Tô, nước mắt tựa như hạt ngọc, ngừng rơi xuống.

 

Ngân Tô quen với nước mắt của bé mít ướt: “Những khác ?”

 

“Không thấy.” Giọng Ly Khương bình tĩnh: “Hẳn là nãy tách .”

 

Ngân Tô thở dài, chuyện học đừng thất bại nữa.

 

“Đám cây …” Ly Khương ngẩng đầu tán cây cành lá xum xuê phía , cảm thấy kỳ quái: “Sao đột nhiên phát điên? Còn ba ngày… Ba ngày vượt qua thế nào?”

 

Nhiệm vụ tập thể d.ụ.c và nhiệm vụ dịch dinh dưỡng mỗi ngày còn ? Không liệu trừng phạt vì nghiêm túc việc ?

 

 

Loading...