Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một nhóm săn NPC bằng dây xích ch.ó những chơi còn bối rối.

 

Tuy nhiên, một thời gian bối rối ngắn ngủi, họ nhanh ch.óng nhận những đang bắt giữ NPC để gì.

 

Cộng thêm hôm nay, vẫn còn ba ngày, vì liều lượng dịch dinh dưỡng cụ thể, để chắc chắn, bọn họ cần ít nhất ba NPC, trực tiếp mỗi ngày “dùng” hết một .

 

NPC dị hóa chỉ là ít, đủ chia.

 

Người chơi cũng rảnh xem náo nhiệt, nhao nhao gia nhập hành động lùng bắt NPC.

 

Trước NPC đuổi chơi chạy, bây giờ chơi đuổi NPC chạy.

 

 

 

Tại một góc trong bóng tối, Ngư Hàm Tú sức gãi cánh tay, da cánh tay trở nên cứng, sờ giống da bình thường.

Meo

 

Dường như bên tai thể thấy một giọng đang kêu gọi cô , lúc ý thức của cô ngẩn ngơ thì sẽ cảm thấy giọng đó vô cùng êm tai.

 

Trong lòng Ngư Hàm Tú hoang mang ngừng, nhưng cũng dám cho Khương Dư Tuyết.

 

Phía ánh sáng lay động, Ngư Hàm Tú liền thấy bóng dáng của Khương Dư Tuyết, cô lập tức kéo tay áo xuống, che sự biến hóa cánh tay.

 

Lúc bọn họ ở nơi nào, lúc đó Khương Dư Tuyết dùng một đạo cụ thể truyền tống, đó thì đến con đường chật hẹp mọc đầy rễ cây .

 

Đám rễ cây chốc chốc chuyển động, con đường sẽ biến hóa bất cứ lúc nào, bọn họ cứ giống như hai con kiến nhỏ, buộc di chuyển theo, nếu khả năng sẽ rễ cây thắt c.h.ế.t ở đây, trở thành chất dinh dưỡng của chúng nó.

 

bọn họ cũng phát hiện một bộ phận rễ cây đang c.h.ế.t khô, tuy là nguyên nhân gì gây , nhưng mỗi phát hiện rễ cây c.h.ế.t khô, bọn họ thể tìm thấy lối mới.

 

Thậm chí bọn họ còn gặp NPC cũng nhốt ở đây, NPC g.i.ế.c bọn họ, nhưng Khương Dư Tuyết g.i.ế.c .

 

G.i.ế.c NPC xong, Khương Dư Tuyết còn thể bình tĩnh nghĩ về việc dùng m.á.u của NPC ‘tưới’ hạt giống mộng tưởng, thành nhiệm vụ nuôi trồng.

 

Tiếc rằng rễ cây ngửi thấy mùi m.á.u tanh là xuất hiện hệt như ch.ó săn, bọn họ giành bao nhiêu chất dinh dưỡng.

 

Ngư Hàm Tú thời gian trôi qua bao lâu, nhưng cô phát hiện hạt giống mộng tưởng tưới kịp thời đang khô héo… Hẳn là thời gian trôi qua lâu .

 

“Tiểu Hàm.” Khương Dư Tuyết nhanh về phía , chút phấn khởi : “Phía ánh sáng, lẽ lúc rễ cây di chuyển hình thành lối , chúng thôi.”

 

Ngư Hàm Tú thờ ơ về phía theo Khương Dư Tuyết, lưng cô vẫn đau, buộc bám rễ cây đường mới thể bước về phía .

 

Mỗi tiếp xúc với đám rễ cây, cô một loại cảm giác quen thuộc và thiết tuôn từ bên trong cơ thể, chúng nó đang kêu gọi cô hòa một với chúng nó.

 

Trước mắt Ngư Hàm Tú chút mơ hồ, ngay cả bóng dáng của Khương Dư Tuyết cũng biến thành một bóng dáng hư ảo.

 

“Cô chính là sự tồn tại như vầng trăng sáng ở trường học, còn cô thì ? Cô chính là hạt bụi trong khí, ai từng thấy cô? Dựa mà cô sở hữu tất cả?”

 

“Bất kể cô gì cũng thuận buồm xuôi gió, ngay cả bây giờ, vẫn đang tìm cô , nhưng cô thì ? Ai nhớ tới cô?”

 

“G.i.ế.c cô … G.i.ế.c cô , để cô trở thành chất dinh dưỡng cho chúng , cô sẽ trở thành sự tồn tại vĩnh hằng hơn cả cô .”

 

“G.i.ế.c cô …”m

 

“G.i.ế.c cô ! G.i.ế.c cô ! Đi g.i.ế.c cô !!”

 

giọng hội tụ thành cùng một giọng , ồn ào tới mức Ngư Hàm Tú đau đầu, cô những giọng đó dừng , nhưng nhịn nghĩ về lời của chúng nó.

 

Ngư Hàm Tú ngẩng đầu cô gái mặt, trong đôi mắt hèn yếu đẫm nước mắt ánh lên vô hung ác cam lòng.

 

lúc ánh mắt Ngư Hàm Tú rơi bàn tay Khương Dư Tuyết kéo, đồng t.ử bỗng nhiên co , từ lúc nào mu bàn tay cô thêm một thứ giống vỏ cây.

 

chằm chằm bóng đen đó, dường như trừng một cái lỗ, nỗi sợ bất tận trỗi dậy từ đáy lòng, cơ thể mê mệt càng lạnh buốt.

 

“G.i.ế.c cô …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-196.html.]

“Đi g.i.ế.c cô , đó ở cùng với chúng , chúng vĩnh viễn sẽ chê bai cô.”

 

“G.i.ế.c cô … Đi g.i.ế.c cô … Đi !”

 

Ngư Hàm Tú lấy một que gỗ từ trong quần áo , một đầu vô cùng sắc nhọn, chỉ cần đ.â.m que gỗ tay cô , hoặc chọc thủng da cô , để cô chảy m.á.u là

 

Rất đơn giản.

 

Ngư Hàm Tú cầm que gỗ tới sát tay Khương Dư Tuyết, cô cảm thấy dường như bước chân Khương Dư Tuyết dừng một lát, đó giọng của cô vang lên: “Tiểu Hàm, thấy ?”

 

Nghe thấy giọng của cô , Ngư Hàm Tú đột ngột thu tay , tim đập ‘thình thịch’ ngừng.

 

Ngư Hàm Tú dám Khương Dư Tuyết, ngước mắt về mặt, bên đó ánh sáng yếu ớt chiếu qua đây.

 

“… Ừm.”

 

Chút ánh sáng yếu ớt đó ch.ói lóa đến mức Ngư Hàm Tú đau mắt, nhịn ch ảy nước mắt.

 

“Hẳn là ở gần đây…”

 

Giọng mơ hồ truyền tới từ phía , là giọng của Độ Hạ.

 

“Đào một chút từ đây xem thử…”

 

Nghe thấy giọng bên ngoài, gương mặt mệt mỏi của Khương Dư Tuyết lộ vẻ kinh ngạc vui mừng: “Tiểu Hàm, thấy ? Bọn họ ở bên ngoài!!”

 

“Chị Hạ…”

 

Lời của Khương Dư Tuyết còn kêu lên, đột nhiên khác bịt miệng, cô kéo lùi về mấy bước, đó ngã xuống đất cùng đằng .

 

Hiển nhiên Ngư Hàm Tú cảm thấy cơ thể Khương Dư Tuyết sững , là bản năng cảnh giác khi tiếp xúc với cô .

 

cũng thấy mấy rễ cây mặt, lặng lẽ xuyên qua chỗ bọn họ mới , tốc độ và lực lượng đó thể đ.â.m xuyên qua bọn họ.

 

Rễ cây nhanh ch.óng sinh trưởng, nhưng chốc lát bịt kín chút ánh sáng nãy, cũng ngăn cách giọng bên ngoài.

 

Con đường biến hóa nữa, con đường vốn chật hẹp đang trở nên hẹp hơn…

 

Khương Dư Tuyết nhanh ch.óng bò dậy, Ngư Hàm Tú thấy Khương Dư Tuyết do dự, nhưng cuối cùng vẫn kéo cô dậy, chạy về một hướng.

 

Tiếc rằng bọn họ chạy bao xa, lối phía chặn kín, con đường phía cũng đang biến mất.

 

Bọn họ nhốt .

 

Dường như Ngư Hàm Tú mất tất cả sức lực, cũng còn sức vùng vẫy nữa, trượt xuống đất, lưng dựa đám rễ cây: “Dư Dư, tớ mệt lắm .”

 

Có lẽ Khương Dư Tuyết cũng bó tay , im lặng bóng tối, chuyện.

 

Không gian càng ngày càng nhỏ, nhanh bọn họ sẽ c.h.ế.t ở đây.

 

“Dư Dư, tớ ngưỡng mộ .”

 

“Ngưỡng mộ tớ cái gì?” Khương Dư Tuyết lên tiếng.

 

Ngư Hàm Tú khẽ : “Gia cảnh , thông minh xinh , trai và bạn bè lợi hại, cứ như trăng sáng giữa đêm đen, bất kể ở nơi cũng sẽ phát sáng, thu hút ánh của khác, khiến thể rời mắt.”

 

“Tiểu Hàm, mỗi đều đặc biệt, cũng ưu điểm của .” Khương Dư Tuyết xổm xuống, nắm lấy tay Ngư Hàm Tú.

 

“Cậu phát hiện nhỉ?” Bàn tay Ngư Hàm Tú mất độ ấm, chỉ còn sự lạnh giá: “Tớ ngưỡng mộ , cũng ghen tị với , nãy tớ g.i.ế.c . Tại vẫn đưa tớ cùng?”

 

“Quan hệ của chúng đây cũng như thì ? Trước khi phó bản, thậm chí chúng còn mấy câu, thể vứt bỏ tớ… Tại vứt bỏ tớ? Như tớ thể chút gánh nặng tâm lý mà hại .”

 

Ngư Hàm Tú chuyện luôn nhẹ nhàng, nhưng lúc chút sắc bén, chứa sự phẫn nộ và cam lòng.

 

Khương Dư Tuyết trầm mặc một lúc, giọng điệu gần như bình tĩnh : “Tớ thấy quen c.h.ế.t mặt tớ.”

 

 

Loading...