Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sột soạt sột soạt…”

 

Trong bóng tối yên tĩnh, chỉ tiếng rễ cây vặn vẹo di chuyển cùng cùng với tiếng nghẹn ngào của Ngư Hàm Tú vang lên giống như giải tỏa sự thống khổ, giống như lên sự tuyệt vọng bất lực.

 

Rễ cây xung quanh ngăn bọn họ , Khương Dư Tuyết thể đến gần cô hơn.

 

Ngư Hàm Tú dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Dư Tuyết, giống như nắm lấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

 

Khương Dư Tuyết giơ tay ôm lấy cô , sờ thấy vô rễ lưng cô nối liền với rễ cây, cô bèn nghiêng khẽ : “Đừng sợ.”

 

Ngư Hàm Tú dựa bả vai Khương Dư Tuyết, cảm nhận sự ấm áp , giọng khe khẽ lẩm bẩm: “Dư Dư…”

 

Thắt lưng Khương Dư Tuyết bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, theo bản năng cô xuống thắt lưng, nhưng Ngư Hàm Tú ấn , tay chân cuốn c.h.ặ.t cùng lúc.

 

“… Cậu nên sống tiếp.”

 

Cơ thể Khương Dư Tuyết đột nhiên bay lên, một cái lỗ rễ cây phía đầu cô x.é to.ạc bởi một lực mạnh cùng với một tia sét, ánh sáng từ khe hở tràn xuống và rơi xuống Khương Dư Tuyết.

 

“Kẻ phản bội! Cô là kẻ phản bội!!” Không tiếng la hét ch.ói tai quái dị từ nơi nào truyền tới, vang lên khắp bốn phương tám hướng, nơi chỗ.

 

Trong tiếng la hét, Khương Dư Tuyết ném lên trung.

 

“Dư Dư!!” Giọng của Độ Hạ xuyên qua tiếng la hét, Khương Dư Tuyết đỡ lấy.

 

cúi đầu xuống , rễ cây đang khép . Dây mây mềm mại sinh trưởng Ngư Hàm Tú rơi xuống, rễ cây bổ nhào thắt đứt.

 

Cơ thể dị hóa một nửa rễ cây quấn lấy.

 

Ngư Hàm Tú ngẩng đầu , dường như khắc dáng vẻ của cô trong lòng, lúc rễ cây leo lên cổ cô , cô chậm rãi nở một nụ .

 

Trăng sáng nên rơi xuống vực thẳm.

 

 

 

Tất cả chẳng qua cũng chỉ ngắn ngủi trong thời gian mấy giây, rễ cây một lực thô bạo xé khép nữa.

 

Độ Hạ thả Khương Dư Tuyết lên mặt đất, Khương Dư Tuyết đờ đẫn đám rễ cây đan xen , rằng.

 

“Chị Hạ, em đủ nỗ lực ?”

 

Ngân Tô và Giang Kỳ qua thì thấy câu của Khương Dư Tuyết, thiếu nữ mười bảy tuổi còn non nớt, bình tĩnh hỏi câu , giống như chỗ thiếu sót của cuộc chiến, chỉ hốc mắt ửng đỏ chứng tỏ sự yếu đuối của cô .

 

“Dư Dư…” Nội tâm Độ Hạ bối rối lo lắng, nên lúc mới , may mà cô thấy Nghiêm Nguyên Thanh và Giang Kỳ, lập tức hiệu bọn họ mau tới tiếp tay giúp cô .

 

Giang Kỳ trầm mặc tiến lên, ôm thiếu nữ trong lòng: “Muốn thì .”

 

 

 

Ngân Tô ở vị trí xa một chút, dựa rễ cây , Ly Khương và Nhiếp Văn Thạch lượt ở hai bên của cô.

 

Còn mấy NPC buộc xích chồm hổm đất.

 

Không tại mà Ly Khương cũng rơi nước mắt ào ào: “Nhìn quen c.h.ế.t mặt là chuyện tàn nhẫn.”

 

Ngân Tô trải nghiệm : “…”

 

Nhiếp Văn Thạch thận trọng đáp lời: “ chỉ cần tiến trò chơi, mỗi đều trải qua cửa ải , đau muộn bằng đau sớm, trải qua càng sớm càng thể hiểu rõ sự tàn nhẫn của trò chơi, thể tiếp tục sống hơn.”

 

Ly Khương đồng tình với lời của Nhiếp Văn Thạch, gật gật đầu: “Hẳn là cô thể chống đỡ… Lúc thấy cô dường như cũng khá điềm đạm.”

 

Ngân Tô kinh nghiệm thể giao lưu, cảm thấy lạc quẻ với bọn họ, ôm chậu hoa duy trì trầm mặc.

 

Khương Dư Tuyết hề chìm đắm trong cảm xúc của , nhanh liền vùng khỏi vòng tay Giang Kỳ.

 

Độ Hạ bảo Khương Dư Tuyết kiểm tra hạt giống mộng tưởng của cô , Khương Dư Tuyết lấy chậu hoa từ trong cặp .

 

Hạt giống mộng tưởng cô nuôi trồng trông giống dâu tây, lúc ủ rũ bò trong chậu hoa, một bông hoa nhỏ trong đó cũng cúi đầu.

 

Mà thực vật trong một chậu hoa khác trong cặp c.h.ế.t héo… Vì nuôi trồng nó c.h.ế.t .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-197.html.]

 

Lúc Khương Dư Tuyết mới hôm nay là ngày thứ chín .

 

Ngày thứ tám, chơi nhiệm vụ, tập thể d.ụ.c, cũng chấm công, nhưng cũng xuất hiện trường hợp gì ngoài ý , hiển nhiên chu kỳ thứ ba giống với hai chu kỳ nữa.

 

Độ Hạ bảo Nghiêm Nguyên Thanh dùng đạo cụ khởi động bức trướng, khi ngăn cách ‘khứu giác’ của thực vật, đưa dịch dinh dưỡng cho Khương Dư Tuyết.

 

Tưới mấy bình dịch dinh dưỡng, với tốc độ mắt thường thể thấy, chiếc lá héo dựng lên.

 

Hôm qua dịch dinh dưỡng của Khương Dư Tuyết đủ, Độ Hạ bảo cô tưới nhiều một chút, cho đến khi bùn đất trong chậu hoa dần dần ẩm ướt mới dừng .

Meo

 

Khương Dư Tuyết: “Dưới đất chút rễ cây c.h.ế.t héo , em cảm thấy đám thực vật thuộc hai luồng lực lượng, chúng nó đang tranh đoạt chất dinh dưỡng.”

 

Thế giới đất giống với thế giới tràn đầy sức sống bên , rễ cây đan xen khó gỡ thắt c.h.ế.t lẫn , rễ cây rút cạn chất dinh dưỡng, chạm một cái là tan nát.

 

Khương Dư Tuyết cảm thấy chúng nó đồng loại, là vì một rễ cây lộ một chút chút màu vàng kim, hơn nữa nhỏ hơn đám rễ cây tí là to như xô nước nhiều, nhưng lực sát thương của chúng nó lớn hơn.

 

“Hai luồng lực lượng…” Ngân Tô giơ tay vuốt v e cây bên cạnh, khi cái cây đ.á.n.h dấu hỏi chấm ở đại sảnh lúc đầu cô c.h.ặ.t, sinh trưởng thành dáng vẻ , cái còn … Hẳn là thiếu niên thấy bên .

 

Ngân Tô ngắm hạt giống mộng tưởng trong chậu hoa, chậc một tiếng, tỏ vẻ chê bai nó: “Mi đúng là đồ vô dụng, giúp mi gian lận , mi sinh trưởng còn hơn chúng nó, thật sự khiến chạnh lòng.”

 

Đỉnh hạt giống mộng tưởng treo trơ trọi một bông hoa, hôm qua còn là nụ hoa, hôm nay nở rộ.

 

Lúc thấy sự chê bai của Ngân Tô, nó tức giận khép cánh hoa ngay.

 

Ngân Tô đếm xỉa tới sự kháng nghị của nó, khẩy một tiếng: “Ngày mai nhất là mi thành thực quả cho , nếu …”

 

Hạt giống mộng tưởng: “…” Lập tức c.h.ế.t cho cô xem, tin !!

 

Ly Khương: “…”

 

Hạt giống mộng tưởng còn thể uy h.i.ế.p ? …

 

 

Mấy Giang Kỳ tìm một nơi miễn cưỡng an để nghỉ ngơi, hai ngày nay đều nghỉ ngơi đàng hoàng.

 

Khương Dư Tuyết trong góc, chằm chằm chậu hoa mặt, tâm trạng chút suy sụp.

 

Ly Khương và Nhiếp Văn Thạch đều ở đây, nhưng Ngân Tô , hỏi hai đó, động tác hai đều là lắc đầu, rằng bọn họ cũng đầu một cái thì phát hiện thấy Ngân Tô nữa.

 

Nhiếp Văn Thạch chỉ ước gì biến thành đồ trang sức, đeo Ngân Tô, chuyện chủ động tách khỏi cô.

 

Chắc chắn là Ngân Tô chủ động bỏ rơi bọn họ mà .

 

Không thấy bóng dáng Ngân Tô, đợi cô trở về bảy giờ bốn mươi phút tối.

 

khuyên g iết c.h.ế.t NPC.” Ngân Tô tiến liền câu .

 

Người khác cho sững sờ bởi câu đột nhiên nhảy của Ngân Tô, Giang Kỳ bình tĩnh hỏi: “Tô tiểu thư, cô phát hiện cái gì ?”

 

Ngân Tô ném ba nắm giấy dính đầy bùn đất ăn mòn .

 

Giang Kỳ nhặt lên mở , bên chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

“Người đào thải sẽ c.h.ế.t ngay lập tức, trốn nổi, ai cũng trốn nổi, đào thải!”

 

“Cầu nguyện, cầu nguyện!!”

 

“Đừng cầu nguyện với !!”

 

Sau khi đào thải sẽ c.h.ế.t ngay lập tức… Vậy ngày cuối cùng sẽ còn cách lợi dụng m.á.u của NPC nữa.

 

“Đây là quy tắc từ tới?” Người chơi của phó bản nhiều, quy tắc nên xuất hiện thì sớm xuất hiện .

 

“Đây quy tắc.” Ngân Tô một cách tùy tiện: “ đào thấy ở chậu hoa ở tầng một.”

 

Tầng một… Chậu hoa?

 

xuống tầng một !?

 

Mọi kinh ngạc vì sự nhận thức , đó là nghi hoặc nhiều hơn, đang yên đang lành nghĩ tới việc đào chậu hoa ở tầng một.

 

 

Loading...