Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đầu Ngân Tô chỉ định xem tình hình ở tầng một thôi, ngờ thấy hầu hết thực vật ở tầng c.h.ế.t héo. Vì đám thực vật ở tầng còn xum xuê tươi nên rõ tình hình của tầng .
điều kỳ lạ là những bồn hoa ở đại sảnh vẫn sống .
Dùng kỹ năng để giám định thì cho kết quả như cũ – gì bất thường, chỉ là hoa cỏ bình thường… Ngân Tô bỗng linh cảm nên cô liền đập hết mấy chậu hoa.
Trong mấy chậu hoa đập nát, Ngân Tô tìm thấy ba mảnh giấy ăn mòn nghiêm trọng, may là còn chữ đó.
Giang Kỳ cầm mảnh giấy, suy tư giây lát lệnh cho họ hành động.
Thời gian bảo quản của bình đựng dịch dinh dưỡng là 12 giờ là dịch dinh dưỡng thể giữ đến 7 giờ sáng mai, đúng thời gian bón cho hạt giống.
Chỉ cần lượng dịch dinh dưỡng đủ cho ban ngày, buổi chiều và buổi tối thể dùng m.á.u của bản .
Nghiêm Nguyên Thanh dùng đạo cụ mở kết giới, một nhóm cùng việc, nhanh ch.óng đổ đầy dung dịch dinh dưỡng các bình lớn nhỏ. Họ cần bao nhiêu cho ngày mai nên họ đổ càng nhiều càng , tăng theo lượng dùng đó.
…
…
tám giờ.
Đầu của những NPC kịp vắt kiệt giọt dinh dưỡng cuối cùng, đột nhiên nổ tung.
Mọi vô thức Giang Kỳ.
Giang Kỳ – kỹ năng headshot★: “Không .”
★ kỹ năng b.ắ.n xuyên đầu
Ngân Tô đầu , cây đại thụ ở giữa sảnh dần dần khô héo, những lá cây héo úa rơi như mưa xuống đất.
Lộ những dây leo màu vàng nhạt đang trườn từ đất lên, quấn quanh cây. Một lát , những cành cây khô héo mọc những chiếc lá vàng óng.
Khi Ngân Tô tới cửa, những rễ cây sàn nhà mất màu sắc vốn , chớp mắt nứt lớp vỏ , mọc lên những rễ cây màu vàng nhạt thế.
Đám thực vật khô héo từ từ sống , toát lên sức sống, bao phủ bộ tòa phế tích bằng sắc vàng óng.
“Chúc mừng 16 chơi may mắn lọt vòng cuối cùng, các vị đều xuất sắc. Tuy nhiên, chỉ thể thực hiện ước mộng của 8 vị may mắn nhất… Thật sự đáng tiếc. Được , hãy tiếp tục cố gắng để ‘gặt hái thành quả’ từ hạt giống mộng tưởng nhé, sẽ biến ước mộng của thành hiện thực.”
Giọng phát từ nơi nào, vang vọng cả tòa phế tích. Một giọng trong trẻo, ngân nga như thanh âm đ ến từ thiên đường.
nội dung của nó thì dễ chịu như .
“Tại đây tất cả nguy hiểm từ bên ngoài đều sẽ giải trừ, cứ yên tâm mà cạnh tranh lành mạnh, mong đợi phần thể hiện tuyệt vời của , hẹn gặp tối mai.”
Loại bỏ hết nguy hiểm đồng nghĩa chơi buộc tự tàn sát lẫn .
Cái trò chơi hỏng hóc kinh tởm quá…
Ngân Tô nhận giọng là của thiếu niên bán hàng đa cấp mặt đất, cái gì mà thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào. Vậy đ.á.n.h thắng đám thực vật đó .
Để ăn cái bánh lớn (món hời) trò chơi vẽ thì chơi dốc hết sức, liều mạng góp từng điểm tích lũy, thì , đợi vài ngày là ăn? Ngân Tô cảm thấy trò chơi cần sửa chữa vài chỗ.
Cậu xong hai câu thì chẳng còn động tĩnh nào, xung quanh khôi phục vẻ yên tĩnh vốn , phẳng lặng như tờ.
“Chỉ 8 vị trí, tiếp theo là cuộc tàn sát giữa những sống sót .” Trong đôi mắt lạnh lùng của Độ Hạ lóe lên sự chán ghét.
Dù cho họ động thủ với khác thì cũng sẽ chơi hạ thủ với họ.
Nếu đoạt một trong 8 vị trí, chơi sẽ đào thải như những NPC lúc nãy, lập tức nổ c.h.ế.t.
Thứ tự nổ đầu chắc là dựa theo bảng xếp hạng bồi dưỡng hạt giống nên họ cố gắng chăm sóc hạt giống mộng tưởng cho .
Tác phong của nhóm Giang Kỳ rõ ràng, chỉ cần khác tự tìm phiền phức, họ sẽ tấn công chơi nên ai cũng yên tại vị trí của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-198.html.]
“Hai câu mâu thuẫn với . Cái cầu nguyện với … tờ giấy bảo hãy cầu nguyện với .” Nghiêm Nguyên Thanh nghiên cứu mấy tờ giấy: “Cái phó bản nhấn mạnh về ước mơ, nhưng cho bất kỳ manh mối nào về nội dung ước mơ. Vậy mơ ước sự liên quan mật thiết với chúng , khi tiến phó bản, mục đích duy nhất là rời khỏi phó bản… Đây hẳn là nguyện vọng của chúng .”
Độ Hạ chỉ chữ ‘ ’ tờ giấy: “Nếu giọng là của chúng cầu nguyện với ai?”
Giang Kỳ: “Hạt giống mộng tưởng.”
Ngân Tô: “Đương nhiên là hạt giống mộng tưởng của cô.”
Hai đồng thanh, Giang Kỳ giơ tay hiệu Ngân Tô .
Ngân Tô chậm rãi nhỏ: “Đừng ước mộng của cho bất kỳ ai, cầu nguyện với đám quái vật tương đương với việc ước mộng của với khác. hạt giống mộng tưởng con .”
Nên thể .
“Vả , trong ngày đầu tiên trưởng phòng Tôn ‘Mong bồi dưỡng hạt giống mộng tưởng hảo và thành ước mộng của ’. Đây lời chúc, đây chính là đáp án.”
Có lẽ ngay từ đầu trò chơi đưa chìa khóa cho bọn họ , cũng cho bọn họ đáp án chính xác ngày đầu tiên.
Hiển nhiên là NPC cảm thấy cho họ đáp án chính xác cũng thành vấn đề, dù thì chơi cũng vượt qua hết quá trình chăm sóc hạt giống, một ngày cũng thể thiếu.
Mà nhiều ngày như đủ gi ết c.h.ế.t bộ chơi .
Tiếc là trưởng phòng Tôn ngờ trong đám thực tập sinh gai mắt như Ngân Tô, chỉ cô log out sớm mà còn đào cây của công ty, thả thiếu niên nhốt, dẫn đến ‘trận đại chiến’ giữa hai bên.
Gốc cổ thụ công ty trồng trong đại sảnh là để khắc chế thiếu niên đó, dù là NPC cũng thể kiểm soát .
Hai bên đều thoát khỏi quỹ đạo vốn , cây đại thụ sinh trưởng mạnh mẽ để đối kháng với thiếu niên, xong hấp thụ lực lượng.
Trong góc khuất của tòa phế tích xảy một trận tranh đoạt và thiếu niên là chiến thắng cuối cùng.
Ly Khương nhỏ giọng hỏi: “Hạt giống mộng tưởng hảo? Nếu hảo thì ?”
Ngân Tô im lặng đưa một câu trả lời vô nghĩa: “ nghĩ cái của là hảo.”
Ly Khương: “…”
Giang Kỳ: “Chắc chỉ cần cấp đủ lượng dịch dinh dưỡng thì sẽ thỏa mãn điều kiện.”
Ngân Tô gật đầu đồng tình: “ cảm thấy Giang đây đúng.”
Mọi : “…”
…
…
Đêm khuya, sự tĩnh mịch bao trùm cả tòa phế tích, Khương Dư Tuyết ở hành lang, cây đại thụ đang tỏa ánh sáng vàng nhạt trong bóng tối.
“Không ngủ ?”
Khương Dư Tuyết , thấy rõ đang tới, cô lúng túng gọi: “Chị.”
Ngân Tô bụng nhắc nhở: “Đêm hôm khuya khoắt đừng đây, coi chừng ăn như bữa khuya đấy.”
Mọi : “…”
Khương Dư Tuyết lời qua chỗ Ngân Tô: “Chị nghĩ là một ngày nào đó trò chơi sẽ kết thúc ?”
Giọng điệu Ngân Tô thản nhiên: “Có lẽ , hoặc . mà trò chơi nào cũng ngày ngừng hoạt động, chúng thể mong chờ một chút.”
“Chị phản kháng ?”
Meo
“Phản kháng ích …” Ngân Tô thành tiếng, sự u ám lóe lên trong ánh mắt, bình thản : “Lý tưởng mà, trẻ ai cũng nên . Hành sự tại nhân, khi một ngày nào đó lật đổ trò chơi thật.”