Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 199
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:39:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngân Tô hàn huyên với Khương Dư Tuyết hai ba câu nghỉ ngơi. Sau nửa đêm thì vài tiếng động nhỏ, chắc là những chơi còn sống sót đ.á.n.h lén . âm thanh chẳng kéo dài bao lâu, nhanh thứ chìm yên tĩnh.
Sáng sớm ngày thứ hai, Ngân Tô đ.á.n.h thức bởi tiếng c.h.ử.i rủa. Dưới hai tầng lầu, đối diện hành lang, hai đang giao lưu võ thuật buổi sáng.
Thực lực của chơi đang mắng nhiếc đó rõ ràng bằng còn , chỉ thể mắng thật to để thể hiện sự phẫn nộ và nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng vẫn đối phương đẩy xuống lầu, rơi trong đám thực vật màu vàng, lập tức nhấn chìm, chẳng động tĩnh gì nữa.
Người chơi giành phần thắng trong cuộc giao lưu liếc tầng góc khuất.
16 chơi tranh 8 vị trí…
Bốn đội Giang Kỳ, Ngân Tô, Ly Khương và đồ trang sức tặng kèm – Nhiếp Văn Thạch, tổng cộng hết bảy . Dù những chơi còn hợp tác cũng dám tấn công bọn họ.
Nên đám đó chỉ còn cách cố gắng đoạt vị trí cuối cùng.
…
…
Từng phút từng giây trôi qua, Ngân Tô hề chút hứng thú nào với trận chiến của những chơi khác, cô luôn ru rú trong cái ổ của .
Đóa hoa trong chậu của Ngân Tô mới nở tối qua mà giờ héo tàn, nó mọc lên một quả lớn bằng ngón tay cái, đến chạng vạng thì to chừng nắm tay của lớn.
quả dấu hiệu chín.
Hai tay Ngân Tô nâng nó lên, định dùng sức mạnh của ngôn từ để thuyết phục nó: “Mày cố gắng nỗ lực thêm một chút nữa nhé. Mày xem tao 99 mét , còn 1 mét cuối cùng thì mày cũng nên góp sức chứ?”
Hạt giống mộng tưởng: “…”
Hạt giống mộng tưởng mọc nhiều rễ màu trắng đục, quấy lấy ngón tay Ngân Tô, mò mẫm ngón tay cô như hút m.á.u.
Ngân Tô mấy cái rễ đó, nhíu mày, chẳng vui vẻ nổi: “Mày thể tự cố gắng ?”
Hạt giống mộng tưởng: “…” Không chất dinh dưỡng thì sẽ c.h.ế.t khô, nó cố hết sức cũng ích gì? “Rốt cuộc vẫn trông cậy tao, đúng là thứ vô dụng.” Ngân Tô mắng nó một câu, cô rạch một đường bàn tay, đưa bàn tay đang chảy m.á.u chậu hoa, lấy một đ ĩa thịt viên, hồi cấp, m.á.u như nước biển chảy ào ào trong chậu hoa.
Nhiếp Văn Thạch phát hiện việc Ngân Tô đang , kinh ngạc đến há hốc mồm: “Cô Tô, những viên thịt đó…”
“Cậu ăn hả?”
Nhiếp Văn Thạch run rẩy đôi chút, hiểu suy nghĩ của đại lão: “Ăn mấy viên thịt đó sẽ biến đổi đó.”
“Thì , phó bản sắp kết thúc .” Ngân Tô nhét thêm một viên thịt miệng, phồng má: “Sau khi rời khỏi phó bản thì tình trạng cơ thể sẽ trở như cũ, mấy cái ăn phút ch.ót mới hiệu quả.”
Đạo cụ trong phó bản hữu dụng còn phụ thuộc cách sử dụng á.
… May là cái cung điện quỷ đói đầu t.h.a.i thích thứ đồ chơi , thì giờ cô cũng chẳng để mà ăn.
Nhiếp Văn Thạch: “…”
Thời gian hoạt động của thịt viên hạn, ngược tốc độ hồi m.á.u nhanh.
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Nhiếp Văn Thạch thấy cô lý nên cũng ăn thịt viên với Ngân Tô.
Ngân Tô những rủ Ly Khương ăn mà còn tặng cô một đ ĩa. Chờ đến lúc Ngân Tô, Ly Khương và Nhiếp Văn Thạch ăn xong thì quả mộng tưởng cũng dần dần đổi màu.
Ngay lúc Ngân Tô định tiếp tục thì cô đột nhiên dậy, nắm tay Ly Khương lôi , nhấc chân đá Nhiếp Văn Thạch xa.
“Rầm rầm——”
Vụ nổ dữ dội nổ tung cả sàn nhà của tầng , nơi Ngân Tô cũng thoát , cô rơi tự do trong khói bụi cuồn cuộn.
Ngân Tô đáp xuống một cái bục, giữa khói bụi mịt mù, cô chẳng thấy ai cả.
Ngân Tô cau mày lên , vụ nổ xuyên tạc mấy tầng lầu, những rễ cây vàng nhạt mọc khắp chung quanh.
Một rễ cây nổ bay, chảy xuống chất lỏng màu vàng nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-199.html.]
Ngân Tô tránh thứ chất lỏng đó và leo lên, nhưng ngay lập tức dừng , gì đó đúng… Nơi giống như nơi lúc nãy nhưng chỗ hợp lí.
“Cô thật sự thông minh.”
Ngân Tô đầu , thiếu niên mang nửa khuôn mặt biến dị cách đó xa, mỉm cô. Tuy nửa gương mặt đó hung dữ nhưng ánh mắt sạch sẽ, trong sáng, khí chất dịu dàng, ôn hòa. Làm cho cảm thấy quá đáng sợ.
“Không bảo sẽ loại bỏ hết nguy hiểm bên ngoài ? Chuyện là thế nào?” Ngân Tô lập tức chất vấn.
“Không liên quan tới .” Thiếu niên : “Là đồng loại của cô .”
Ngân Tô quan sát xung quanh.
Chắc chơi định liều mạng một phen nên dùng loại đạo cụ cao cấp nào đó, mở một gian mới, mặc dù thứ đều giống nhưng là tòa phế tích cũ.
Cận kề cái c.h.ế.t, cho dù đạo cụ lợi hại đến thì giữ cũng vô dụng.
Tách mỗi họ một ngả, đối phương thể lựa chơi thực lực thấp hơn để g.i.ế.c.
Thiếu niên: “ còn cảm ơn việc cô thả .”
Ngân Tô thản nhiên đáp: “Không gì, là mà.”
Thiếu niên bước từng bước về phía Ngân Tô, rễ cây từ từ biến thành chân, trai dáng cao lớn, khuôn mặt như hoa như ngọc, mỹ như một vị hoàng t.ử trong truyện cổ tích.
khi nửa gương mặt còn của , cho cảm thấy ớn lạnh, ngần ngại và nhụt chí.
“Có đáng sợ ?” Chàng trai đưa tay lên vuốt v e nửa khuôn mặt gớm ghiếc đó.
“Rất .” Ngân Tô tròn xoe mắt mò: “Độc nhất vô nhị.”
Chàng trai như cô chọc : “Bọn họ giam cầm đó bao lâu , luôn cho rằng thể đoạt năng lực thực hiện ước nguyện từ , nhưng họ chỉ là trần xác th1t mà thôi…”
Meo
Là một con chỉnh, Ngân Tô cảm thấy xúc phạm, bất mãn hỏi: “Cậu coi thường con hả? Cậu là thần là tiên ?”
“…” Chàng trai cúi đầu, chầm chậm lên, giọng trong trẻo: “ chẳng là gì hết.”
“Vậy xem thường loài thế?”
“…” Chàng trai im lặng, vấn đề vô nghĩa với Ngân Tô: “Sao cô c.h.ặ.t cây đại thụ đó?”
“Muốn c.h.ặ.t thì c.h.ặ.t thôi, cần lý do ?”
“Sự tồn tại của nó là để cách nào thoát khỏi nơi tối tăm , cảm ơn cô c.h.ặ.t nó.” Thiếu niên quan tâm đ ến câu trả lời của Ngân Tô, như chỉ tìm một cái cớ để chuyện, tự nhủ: “Bản nó hình thành từ lực lượng của , là họ cưỡng chế lấy từ thể , nhưng nó năng lực của , còn thoát khỏi …”
“Cậu đang kể chuyện xưa của với ?” Muốn đ.á.n.h thì tranh thủ thời gian chút , lằng nhà lằng nhằng cái gì?
Chàng trai khẽ chớp mắt, dịu dàng: “Cô định ước nguyện với thật ? thật sự thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào của cô.”
Ngân Tô thuyết phục: “ nghĩ dựa chính là nhất.”
Cậu khuyên bảo Ngân Tô nữa: “Vậy , thật mong cơ hội gặp .”
Nói , cơ thể dần dần biến thành rễ cây, hòa cùng một thể với những rễ cây xung quanh, rõ là cái nào, hết thảy tất cả đều là .
Ngân Tô: “…”
Sao khó hiểu chứ? Nói đến thì đến, thì ?
Vậy mục đích của là kể cho về thế bi thương của hả?
Ai mà khổ chứ?
Lại còn bộ đáng thương với !
Đồ đáng ghét!