Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1184: Phụ Nữ Phải Tự Cường, Chỗ Dựa Vững Chắc Nhất Là Chính Mình

Cập nhật lúc: 2026-02-26 17:15:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Hiểu Nhu cảm thấy, độc thì thể , nhưng con thì tự do như nữa.

 

Điền Thiều thấy nỗi lo lắng của cô , : “Đến lúc đó chị thuê hai chăm sóc con cái, bất cứ lúc nào cũng thể ngoài.”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Tiền là vạn năng, nhưng thể giải quyết chín mươi chín phần trăm vấn đề. Ngay cả cô, đến lúc đó cũng thuê chuyên trông con. Đương nhiên, thuê chỉ là hỗ trợ, con cái thì chắc chắn vợ chồng cô cùng chăm sóc và dạy dỗ.

 

Triệu Hiểu Nhu xong thấy cũng , : “Vậy em định khi nào thì con?”

 

“Dự định cuối năm sẽ con, thuận lợi thì thể sinh một bé Hổ con .”

 

Triệu Hiểu Nhu ngạc nhiên hỏi: “Tại đợi đến cuối năm mới con, thuyết pháp gì ?”

 

Điền Thiều : “Không thuyết pháp gì cả, chỉ vì em còn một việc , đợi việc thành em mới thể yên tâm ở nhà dưỡng thai. Nếu đang m.a.n.g t.h.a.i mà chạy ngược chạy xuôi, an lắm.”

 

Triệu Hiểu Nhu hỏi tiếp nữa, nhưng chuyện Điền Thiều chuẩn m.a.n.g t.h.a.i khiến cô để tâm: “Chị ở Cảng Thành cũng chẳng họ hàng thích gì, hôn lễ sẽ tổ chức ở Úc. Tiểu Thiều, nửa cuối năm khi nào em thể qua Cảng Thành, chị sẽ định ngày cưới lúc đó.”

 

Hôn lễ của cô , Tiểu Thiều nhất định thể vắng mặt.

 

Điền Thiều : “Nửa cuối năm lúc nào cũng , dù bận rộn đến em cũng sẽ sắp xếp thời gian để dự đám cưới của chị.”

 

“Vậy chị sẽ định hôn lễ tháng Chín hoặc tháng Mười.”

 

“Được.”

 

Chiều hôm đó Đái Du Anh gọi điện cho cô, mời Điền Thiều ngày mai cùng uống chiều. Vừa khéo chiều hôm việc gì gấp, nên hẹn lúc ba giờ.

 

Sau khi hai xuống, Đái Du Anh : “Kể từ khi chồng rút khỏi công ty, công ty điện ảnh cũng ăn sa sút, những bạn đây của còn cùng uống chiều nữa.”

 

Điền Thiều cũng ngạc nhiên, đời đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi dù cũng là thiểu . Đương nhiên, kẻ bỏ đá xuống giếng chỉ là một tiểu nhân, còn phần lớn vẫn là tránh mặt gặp.

 

Đái Du Anh mời Điền Thiều uống chiều là để cảm ơn cô: “Hoa Mậu là cô hứng thú với sản phẩm trẻ em, hơn nữa cảm thấy triển vọng , lúc mới buông lời để mang bản kế hoạch đến công ty đầu tư. Hình tiểu thư, cảm ơn cô bằng lòng cho cơ hội.”

 

cũng ngốc, ngay lập tức đoán Điền Thiều chắc chắn cổ phần trong công ty đầu tư, hơn nữa tỷ lệ nắm giữ thấp. Nếu Bao Hoa Mậu tuyệt đối sẽ dễ chuyện như .

 

Không Bao Hoa Mậu thấy Đường Trạch Vũ xong thì trở mặt, mà là thương trường như chiến trường. Cô từ khi nghiệp đại học kết hôn với Đường Trạch Vũ, đó chỉ quanh quẩn bên chồng con, cho nên ai tin cô thể mở xưởng .

 

Giao tiếp với thông minh đúng là thoải mái, Điền Thiều : “Chị cứ cho , chỉ cần sản phẩm thì lo kiếm tiền. Đợi đến lúc đó, gặp chị đều khách sáo gọi một tiếng bà chủ Đái.”

 

Cô cảm thấy, sự nghiệp sẽ thích bản dán nhãn của khác. Ví dụ như gặp Đái Du Anh, chỉ nhớ cô là vợ của Đường Trạch Vũ, còn cô họ gì tên gì đều quan tâm.

 

Đái Du Anh chút cảm thán : “Hình tiểu thư, nếu thể quen cô sớm mười năm thì bao!”

 

Nếu lúc đầu với cô những lời , cô sẽ nghiệp kết hôn, đó sinh con trở thành bà nội trợ. Không cầu nữ cường nhân, nhưng ít nhất cũng ở công ty lớn, sự nghiệp thuộc về , chứ sống dựa dẫm chồng.

 

Nói thì chồng cô cũng coi như , cho dù tìm phụ nữ bên ngoài cũng là giấu cô , hơn nữa chỉ là vui chơi qua đường chứ bao giờ để tâm. Rất nhiều đàn ông tiền ở Cảng Thành công khai b.a.o n.u.ô.i nữ minh tinh, hoặc nuôi tiểu tam bên ngoài. Làm vợ chỉ thể mắt nhắm mắt mở cho qua, dù ly hôn cũng chẳng chia bao nhiêu tài sản, ngược còn hời cho hồ ly tinh bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-1184-phu-nu-phai-tu-cuong-cho-dua-vung-chac-nhat-la-chinh-minh.html.]

 

Điền Thiều : “Bây giờ cũng muộn mà! Hơn nữa bản chị là của ba đứa con, càng thể hiểu rõ nhu cầu của các bà đối với tã giấy hoặc các sản phẩm khác. Điểm , là điều mà những cô gái kết hôn thể so sánh .”

 

Lời trúng tim đen của Đái Du Anh, cô : “Hình tiểu thư, thể bạn với cô, thật may mắn.”

 

Trước đây cô từng gặp Triệu Hiểu Nhu trong các bữa tiệc, lúc đó Triệu Hiểu Nhu hành xử cục mịch lên mặt bàn, cộng thêm là chim hoàng yến nên nhiều coi thường cô .

 

ngờ, cô gái đó Học viện Thời trang Châu Âu tu nghiệp, kéo đơn hàng lớn cho mấy công ty thương mại may mặc, thu nhập hàng năm lên đến cả triệu. Lúc đó cô còn tưởng giúp đỡ Triệu Hiểu Nhu, dù xinh như đàn ông ưu ái. liên tiếp mấy năm cô đều kéo ít đơn hàng lớn, cái còn là thương hiệu nổi tiếng, cô mới dựa bản lĩnh thật sự. Sau từ chỗ Bao Hoa Mậu mới , sở dĩ Triệu Hiểu Nhu thoát t.h.a.i hoán cốt là do Điền Thiều khích lệ.

 

Điền Thiều : “Chị Anh, luôn cảm thấy dựa núi núi sẽ lở, dựa sẽ chạy. Con , dựa chính là vững chắc nhất.”

 

bản lĩnh học thì ai cũng lấy , cho dù gặp chông gai trắc trở cũng thể bước qua. nếu sống dựa dẫm khác, một khi gặp biến cố, thì chẳng khác nào trời sập.

 

Đái Du Anh gật đầu : “Hình tiểu thư, cô đúng, dựa chính mới vững chắc. Cô yên tâm, sản phẩm nhất định sẽ .”

 

Điền Thiều : “Chỉ cần sản phẩm, đầu cần lo lắng.”

 

Hiện tại trong nước thực hiện kế hoạch hóa gia đình, những gia đình điều kiện chịu chi cho con cái. Mà tã giấy, đến lúc đó sẽ các bậc cha trẻ yêu thích. Dù một đêm dậy tã bốn năm , đó là mệt bình thường !

 

Lời , cho Đái Du Anh uống một viên t.h.u.ố.c an thần.

 

Sau khi uống chiều với Đái Du Anh xong, Điền Thiều trở về. Tuy nhiên nửa đường, cô đột nhiên gì đó, về đến nhà liền chạy thẳng thư phòng.

 

Trần Tâm Thủy vốn thấy Điền Thiều về, còn định hỏi cô tối nay ăn gì, thấy cô như chút lo lắng hỏi: “Anh Phùng, ông chủ ?”

 

Phùng Nghị lắc đầu tỏ ý cũng rõ.

 

Viên Cẩm thì : “Ông chủ mỗi linh cảm đều là dáng vẻ . Tâm Thủy, cơm tối đợi Triệu tiểu thư về hẵng nấu.”

 

Trần Tâm Thủy tỏ vẻ hiểu, tại đợi Triệu Hiểu Nhu về mới nấu cơm. Gần đây Triệu Hiểu Nhu tối nào cũng tám chín giờ mới về, quá muộn.

 

Viên Cẩm giải thích, chỉ : “Sư phụ Trần, cứ theo lời . Ông chủ hỏi, cứ dặn.”

 

Ông chủ mỗi linh cảm đều quên ăn quên ngủ, chỉ Triệu tiểu thư gọi cô mới nổi giận. Những như bọn họ bất kể ai gọi, ông chủ đều thèm để ý.

 

Triệu Hiểu Nhu về, Điền Thiều vẫn ăn cơm tối liền lập tức lên gọi cô.

 

Điền Thiều đồng hồ phát hiện hơn chín giờ: “Mấy cũng thật là, đến giờ cơm mà gọi em?”

 

Triệu Hiểu Nhu : “Bọn họ gọi em, em thưa chẳng lẽ còn thể xông thư phòng? Thế thì em chẳng đuổi việc họ ? Được , mau xuống ăn cơm, ba bữa thất thường cũng sợ đau dày .”

 

Điền Thiều : “Em cũng chỉ thỉnh thoảng linh cảm đến mới quên ăn cơm, bình thường sẽ thế .”

 

Triệu Hiểu Nhu sa sầm mặt : “Cơ thể là của chính em, em yêu quý đợi bệnh dày cũng là tự chịu tội.”

 

 

Loading...