Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1277: Cho Đi Càng Nhiều Lại Càng Bị Oán Trách

Cập nhật lúc: 2026-02-26 17:17:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Thiều cảm thấy cô gái cũng là kẻ ngốc, khó khăn lắm mới quen đối tượng điều kiện như , nên trấn an trong nhà . Kết quả, đang trong lúc yêu đương cùng nhà mưu tính Mẫn Tễ.

 

Giống như con cái gia đình họ Đàm bồi dưỡng , lẽ sẽ nhất thời tình cảm mờ mắt, nhưng tuyệt đối sẽ là kẻ lụy tình mù quáng. Nếu là kẻ lụy tình, đoán chừng sẽ ném tới vùng sa mạc ăn cát .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Bạch Sơ Dung lắc đầu : “Cô gái cứ dây dưa dứt, Mẫn Tễ phiền chịu nổi, với bọn chị điều khỏi nơi đó. Anh cả em thấy nó đắn như , liền cho nó đến nơi gian khổ rèn luyện một chút.”

 

“Vậy xác định ?”

 

Bạch Sơ Dung : “Mẫn Tễ đứa nhỏ chịu khổ, điều nó nơi hẻo lánh chị lo lắng chịu nổi từ chức chạy về mất. Cho nên, chị và cả em bàn bạc điều nó phương Nam, cụ thể nơi nào còn định.”

 

Chuyện điều động công tác , cô giúp gì nên nghiêm túc lắng xen .

 

Nói xong chuyện con cái, Bạch Sơ Dung khỏi thở dài một : “Tiểu Thiều, mấy hôm chị chọc giận, chuyện lão Tam với em chứ?”

 

Điền Thiều gật đầu : “Đàm Việt với em , em còn định hết cữ thăm chị.”

 

Bạch Sơ Dung cũng giấu cô, : “Cha chị cho hai đứa cháu trai của chị công ty truyện tranh của em, phòng việc ở đây, là công ty ở Cảng Thành, chị từ chối . Bọn nó nếu sách hoặc hội họa chị cũng mặt dày cầu xin em , nhưng bọn nó cái gì cũng hiểu, đến đó gì, ăn nhận lương.”

 

Nhận lương gì còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ quấy rối gây thêm phiền toái cho Điền Thiều. Bà là giúp đỡ nhà đẻ, hy vọng nhà đẻ ngày càng , nhưng điều kiện tiên quyết là tổn hại lợi ích nhà chồng.

 

Sở dĩ Bạch Sơ Dung lời với Điền Thiều, là lo lắng hai cô em dâu từ bỏ ý định đ.á.n.h cờ hiệu của bà tới tìm Điền Thiều, đến lúc đó mặt mũi cũng để .

 

Điền Thiều nắm tay Bạch Sơ Dung, : “Chị dâu cả, việc nên chị đều , đừng quá tủi . Chị bây giờ cũng về hưu , nên hưởng thụ niềm vui con cháu quây quần.”

 

Có một lời tiện quá trắng . Có việc giúp đỡ một chút thì , nhưng Bạch gia những đống bùn loãng trát tường , nếu giúp quá nhiều chỉ kéo bản , thể còn sẽ liên lụy chồng con.

 

Bạch Sơ Dung cũng thổ lộ tiếng lòng với Điền Thiều: “Chị cũng quản . Chỉ là, haiz, nghĩ đến chị bây giờ bộ dạng , cha chị tuổi tác lớn thì kìm mềm lòng.”

 

Điền Thiều sớm phát hiện , giữa con cái bỏ càng nhiều ngược càng coi trọng. Cô nghĩ một chút : “Anh cả và Đàm Việt bọn họ đều phát triển , Mẫn Tài và Mẫn Hành ba đứa nhỏ cũng đều năng lực xuất chúng, hai thế hệ Bạch gia một ai xuất chúng. Dưới sự so sánh , cha chị thể tâm thái mất cân bằng, cho nên đối với chị càng hà khắc hơn.”

 

Vấn đề là trừ em Mẫn Tài , Mẫn Hành cũng xuất sắc, mà Mẫn Hành còn là do Bạch Sơ Dung bồi dưỡng . Đoán chừng như , khiến trong lòng Bạch lão gia t.ử thuận.

 

Bạch Sơ Dung một tràng thì ngẩn .

 

Điền Thiều : “Chị dâu cả, chị , nếu đổi là em sớm mặc kệ. Lúc đầu bồi dưỡng, bây giờ lắm yêu cầu, muộn .”

 

“Cái gì?”

 

Điền Thiều : “Em vẫn luôn với Đàm Việt, chị dâu cả phận nữ nhi thua đấng mày râu, nếu tham gia chính trị chắc chắn sẽ kém hơn cả. Nếu lúc đầu chị sớm gả chồng, bây giờ chắc chắn cũng là quan lớn một phương .”

 

Có năng lực thủ đoạn cũng thiếu tâm cơ, hành xử cũng chừng mực, nếu Bạch lão gia t.ử chịu bồi dưỡng bà con đường quan chắc chắn kém hơn đàn ông. Đáng tiếc sớm gả chồng sinh con, khi kết hôn liền xoay quanh chồng con. Có điều phụ nữ thời đại chịu ảnh hưởng của cảnh, đại bộ phận đều sự nghiệp tâm.

 

Bạch Sơ Dung phì một tiếng: “Con bé còn trêu ghẹo chị thế.”

 

Điền Thiều nghiêm mặt : “Chị dâu cả, em cũng trêu chị , lời của em là phát từ nội tâm đấy.”

 

Bạch Sơ Dung một cái, bà từng nghĩ tới quan, chỉ giúp chồng dạy con. Bà đối với cuộc sống hiện tại cũng hài lòng, còn về nhà đẻ, đời thể chuyện gì cũng thuận tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-1277-cho-di-cang-nhieu-lai-cang-bi-oan-trach.html.]

Hai trò chuyện một lúc, Bạch Sơ Dung liền về.

 

Chập tối Đàm Việt trở về, Mẫn Tài điều đến Dương Thành cũng chút kinh ngạc.

 

“Anh cả với ?”

 

“Sự việc khi định thể sẽ biến cố, cả cũng bình thường.”

 

Điền Thiều ừ một tiếng, : “Anh hai hôm còn Mẫn Tài đưa con về, xem, bây giờ Mẫn Tài liền đưa Tu Viễn về .”

 

Thần sắc Đàm Việt cũng dịu , lạnh lùng : “Bây giờ hẳn là sức khỏe chị dâu cả , lúc mới đưa con tới bồi tiếp.”

 

Điền Thiều liếc một cái, nghi hoặc hỏi: “Anh cả chị dâu cả đều gì, ý kiến lớn như ?”

 

Đàm Việt nhíu mày : “Không ý kiến với bọn nó, mà là chuyện thể thống gì. Mẫn Tài là cả của thế hệ bọn nó, một tấm gương như , các em trai em gái bên học theo thì ?”

 

Điền Thiều phì một tiếng, con mới một tháng tuổi lo lắng những chuyện , cũng sợ bốn mươi tuổi bạc đầu.

 

Đàm Việt thấy tâm trạng cô tệ, với cô một chuyện: “Chú Liêu hôm nay hỏi , thật sự điều đến công an , cho câu trả lời khẳng định. Tiểu Thiều, thể bao lâu nữa điều đến công an , đến lúc đó bận rộn lên thể sẽ lo cho em và con.”

 

Một khi điều tra vụ án lớn, mười bữa nửa tháng về đều là chuyện thường.

 

Điền Thiều : “Không , cứ bận việc của , em xa thì mang theo các con.”

 

“Bọn nó nhỏ như , ?”

 

Điền Thiều : “Có gì mà , bên Dương Thành mùa đông ấm áp lắm, đến đó qua mùa đông đối với bọn trẻ còn hơn. Được , cũng phát hiện thích lo lắng như ?”

 

Thật là, cô là của các con, thể cân nhắc tình trạng sức khỏe của các con !

 

Sáng ngày hôm , Tam Nha phiền muộn với Điền Thiều một chuyện: “Tối hôm qua Chính Thanh với em, em họ của đường tới Tứ Cửu Thành . Trước đó cũng , là lên tàu hỏa mới gọi điện thoại cho .”

 

“Em nghĩ thế nào?”

 

Tam Nha chán ghét : “Em thích cô . Em hôm qua với Chính Thanh bảo thuê một căn phòng bên ngoài, nhưng Chính Thanh một cô gái lớn ở bên ngoài tiện, nhỡ xảy chuyện gì dễ ăn với trong nhà.”

 

Tam Nha buồn bực : “Nỗi lo của cũng đúng, nhưng chuyện như mở đầu họ hàng nhà họ Võ và chồng em đều học theo, ngày tháng sống thế nào?”

 

Điền Thiều : “Họ hàng nhà ai đến nương nhờ đó giải quyết. Họ hàng bên nhà họ Võ thì để giải quyết em đừng quản, nhận bài học tự nhiên sẽ ngăn cản. Em nếu cái gì cũng xử lý thỏa đáng, thể vẫn luôn .”

 

, chuyện tiền lương thế nào?”

 

Tam Nha : “Anh bây giờ mỗi tháng tự giữ hai mươi đồng tiền tiêu vặt, còn đều nộp lên.”

 

Điền Thiều ừ một tiếng : “Tiền tiêu vặt thể giữ nhiều chút, gặp lúc cần tiêu tiền mà tiền đủ cũng mất mặt, điều tiền em nhất định rõ ràng.”

 

Đàn ông trong tay tiền nhưng nhất định dùng , chỉ cần là chi tiêu cần thiết thì lớn chút cũng .

 

 

Loading...