Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1349: Chăm Con Không Dễ (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-26 17:20:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, …”

 

Tiếng của Mẫn Du đủ điếc tai , thêm cả Mẫn Tễ, Đàm Việt tìm bông gòn nhét tai . ý nghĩ cũng chỉ thoáng qua, vẫn nhanh ch.óng kiên nhẫn dỗ dành.

 

Mãi mới dỗ hai đứa trẻ tìm khắp nơi nữa, Mẫn Du quần. Chị Phương bế con bé ngoài dọn dẹp, chị La phòng dọn vệ sinh.

 

Lúc Đàm Việt mới thật sự cảm nhận lợi ích của việc thuê hai chăm con. Nếu chỉ thuê một , với tình hình hiện tại thì thể nào xoay x sở ! Thực quên mất Lý Xuân, một nấu cơm thì hai chị mới thể tâm ý chăm sóc hai đứa trẻ.

 

Mẫn Du tắm xong một bộ quần áo khác, Đàm Việt lấy tã giấy mặc cho con bé, đó đặt bọn trẻ xe đẩy. Xe đẩy của hai đứa trẻ là hàng đặt , thể cạnh .

 

Theo Đàm Việt, thực bế ngoài chơi tiện hơn, dùng xe đẩy lớn thế ngược tiện. khi Điền Thiều dặn, ngoài dùng xe đẩy.

 

Điền Thiều lo hai đứa trẻ quen bế ngoài, đến lúc đó sẽ chịu xe nữa. Đàm Việt sức, chứ cô chịu mệt như . Bế hai ba phút còn , bế cả đường chắc gãy tay mất.

 

Đẩy hai đứa bé ngoài, tỷ lệ ngoái cao. vì khuôn mặt lạnh như băng của Đàm Việt, nhiều thấy hai đứa trẻ đáng yêu cũng dám gần.

 

Đến công viên bên cạnh, Đàm Việt tìm một khu đất bằng phẳng tương đối sạch sẽ bế hai chị em . Chị Phương định trải tấm lót mang theo thì Đàm Việt ngăn .

 

Đàm Việt : “Bọn trẻ bây giờ bắt đầu tập , thể ngoan ngoãn yên tấm lót , trải cũng vô dụng.”

 

Chị Phương : “Đợi chúng mệt , thể xuống ăn chút đồ ăn vặt.”

 

Đàm Việt gật đầu.

 

Chị Phương Mẫn Du lảo đảo như một chú chim cánh cụt, lấy đồ bảo hộ mà Điền Thiều chuẩn .

 

Điền Thiều chuẩn chu đáo, chỉ mua giày mềm, co giãn, thoáng khí mà còn sắm cả bao cổ tay, bao đầu gối và găng tay.

 

Đàm Việt cảm thấy Điền Thiều nuôi con quá cẩn thận, trẻ con va vấp là khó tránh khỏi. Hơn nữa va vấp nhiều , chúng mới nhớ lâu: “Không cần , cất !”

 

Sau đó, dẫn hai đứa trẻ tập . Mẫn Du tính tình nóng nảy khá nhanh, vài bước thì ngã một cái, trầy đầu gối.

 

“Oa…”

 

Đàm Việt vội vàng chạy tới bế con bé lên, vén ống quần lên xem, đầu gối trầy da, đỏ ửng một mảng. Lúc hối hận vì đeo bao đầu gối cho Mẫn Du, nếu đầu gối trầy.

 

“Mang đồ qua đây !”

 

Sau khi đeo bao đầu gối và bao cổ tay, Đàm Việt để Mẫn Du . Ngã một khiến con bé rút kinh nghiệm, lúc tiếp tục tập, ba bốn bước ngã.

 

Lần Đàm Việt tiến lên bế dỗ dành, mà xổm xuống vỗ tay : “Đại Bảo, đây, đến chỗ bố nào.”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Mẫn Du bò dậy tiếp tục , vài bước ngã, cách ba mét mà ngã bốn . May mà Đàm Việt kiên nhẫn, vẫn luôn ở đó chờ đợi, còn nhiều lời động viên.

 

Trước đây Mẫn Du ngã, chị La đều vội vàng tiến lên bế dậy, nên liền để hai họ dẫn Mẫn Tễ chơi ở bên cạnh .

 

Chị La Đàm Việt chăm con, chút cảm khái : “Không ngờ chủ nhiệm Đàm chăm con kiên nhẫn như ? Nhà ngày xưa, thấy con kiên nhẫn, mắng thì cũng hất tay bỏ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-1349-cham-con-khong-de-1.html.]

 

Chồng bà cũng chỉ là một công nhân bình thường, như chủ nhiệm Đàm là quan lớn bận rộn như . Thế mà còn cố ý xin nghỉ ở nhà chăm con. Người đàn ông như , bà là đầu gặp.

 

Chị Phương gật đầu : “ , chủ nhiệm Đàm thật sự là một bố . Bây giờ chỉ mong con gái cũng tìm một chồng như chủ nhiệm Đàm.”

 

Chị La cảm thấy yêu cầu của bà quá cao: “Nếu chị cứ theo tiêu chuẩn của chủ nhiệm Đàm mà tìm con rể, thì hôn sự của con gái chị khó đấy. Đàn ông trẻ tuổi tài cao, trai còn chăm lo gia đình như chủ nhiệm Đàm, cả Tứ Cửu Thành cũng tìm thứ hai .”

 

Chị Phương : “Chị nghĩ , chỉ mong con rể tương lai của chăm lo gia đình, quan tâm khác thôi.”

 

Người như chủ nhiệm Đàm, con gái bà cũng xứng. Hơn nữa hai nhà chênh lệch quá lớn, gả cũng chịu ấm ức, nên vẫn là gả cho môn đăng hộ đối thì hơn.

 

Chị La : “Yêu cầu của chị thì cao, nhưng cũng tìm kỹ. Đàn ông mà, khi cưới một kiểu, khi cưới một kiểu khác, chúng mở to mắt để chọn lựa cho con cái.”

 

Cả hai đều con gái, chỉ là con gái của chị Phương lớn hơn một chút.

 

Đàm Việt dạy Mẫn Du tập hai mươi phút, trẻ mới tập dám để quá lâu, nên Đàm Việt để chị Phương và chị La dẫn con bé sang một bên nghỉ ngơi, chuyển sang dạy Mẫn Tễ .

 

Mẫn Tễ tính cách khác Mẫn Du, vội hoảng, từng bước một về phía Đàm Việt. Khoảng cách năm mét, ngã nào.

 

Nghĩ đến lời Điền Thiều Mẫn Tễ tính cách trầm , còn Mẫn Du nóng nảy hiếu động, Đàm Việt cảm thấy đ.á.n.h giá quá xác đáng.

 

Đàm Việt sờ mặt con trai, : “Xem tố chất nghiên cứu khoa học.”

 

Thực con cái theo con đường chính trị, con đường quá khó khăn, chỉ đấu đá mưu mô, mà còn chịu đựng nhiều cám dỗ. Đi lính hoặc nghiên cứu khoa học, môi trường tương đối đơn giản hơn.

 

Mẫn Tễ ôm cổ , la lên : “Mẹ, , con .”

 

Đàm Việt điểm trán bé, : “Yên tâm, sắp về . Được , chúng tiếp tục tập .”

 

Hai mươi phút , Mẫn Tễ vững, cần dạy. Thế là Đàm Việt chuyển sang dạy Mẫn Du, tập thêm hơn hai mươi phút nữa, cuối cùng cũng thể vững.

 

Nhìn đồng hồ, Đàm Việt : “Mười giờ rưỡi , chúng về thôi!”

 

Cũng may hôm nay trời râm, nếu nắng thì cũng ngoài. Thời tiết giữa tháng sáu nóng, mặt trời chiếu , da trẻ con sẽ lột.

 

Ở lối công viên, Đàm Việt tình cờ gặp Hồ lão gia t.ử đang chuẩn về nhà: “Sao ông về sớm ?”

 

Hồ lão gia t.ử thấy cặp Long Phượng Thai vui, xổm xuống sờ mặt hai đứa trẻ, : “Hôm nay là chủ nhật, chỉ A Chính ở nhà một yên tâm lắm, vẫn về xem .”

 

Từ khi chuyển đến nhà của Tống Minh Dương, ông thuê một chị giúp việc giặt giũ dọn dẹp, bữa trưa và bữa tối vẫn ăn ở nhà Điền Thiều. Hết cách, Hồ lão gia t.ử ăn quen miệng , ăn quen cơm do chị nấu. Không còn cách nào khác, đành tiếp tục phiền Lý Xuân.

 

Đàm Việt : “Vậy thì cùng về.”

 

Từ khi Hồ Chính ở bên cạnh Hồ lão gia t.ử, và Điền Thiều phát hiện ông cụ ngày nào cũng vui vẻ, thỉnh thoảng chuyện với họ cũng nhắc đến Hồ Chính. Lần nào nhắc cũng là khen, rõ ràng hài lòng với đứa cháu .

 

Đàm Việt và Điền Thiều thấy mừng cho ông. Từ khi ông và Hồ Chính chuyển ngoài, ai lời chua ngoa mặt ông cụ, cuộc sống thoải mái nên tinh thần ngày càng hơn.

 

 

Loading...