Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 725: Phong Thủy Luân Chuyển (1) - Thâu Tóm Nhà Máy, Trao Quyền Quản Lý
Cập nhật lúc: 2026-02-24 17:24:01
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù cả Bao Hoa Mậu và Trương Kiến Hòa đều Điện gia dụng Trường Phúc đáng mua, nhưng Điền Thiều vẫn cùng Bùi Việt đến nhà máy xem xét. Cô bên trong mà chỉ dạo một vòng bên ngoài.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đi dạo xong, cô liền quyết định mua. Chưa đến đống máy móc thiết , chỉ riêng mảnh đất rộng lớn trị giá bảy, tám triệu . Giá đất ở đây mỗi ngày một khác, ước tính đến cuối năm thể tăng lên hai mươi triệu. Trong lòng nghĩ như , nhưng khi đàm phán với Lưu Trường Phúc, thái độ của cô khác.
Điền Thiều với Lưu Trường Phúc: “ xem qua nhà máy , nhà xưởng cũ nát, thiết hai bộ hỏng hóc mà ai sửa chữa. Nhiều nhất là một ngàn hai, nhiều hơn thì thôi.”
Lưu Trường Phúc tuy ép giá, nhưng ép thê t.h.ả.m như ba . Trong năm đó, trả giá cao nhất cũng chỉ một ngàn vạn (mười triệu).
Lưu Trường Phúc : “Hình tiểu thư, máy móc của lúc mua đều là loại nhất, thiết của dây chuyền sản xuất mới tháng mới lắp đặt xong. Còn ba dây chuyền sản xuất cùng với mảnh đất , cô mua với giá hai ngàn vạn (hai mươi triệu) tuyệt đối là lời to.”
Nếu ép đến đường cùng, ông nỡ bán nhà máy , đây chính là tâm huyết cả đời của ông !
Điền Thiều suy tư một chút : “Nhiều nhất là một ngàn ba, nếu ông vẫn nỡ bán thì thôi .”
“Một ngàn chín, một ngàn chín thì bán cho cô.”
Bao Hoa Mậu lắc đầu : “Lưu ông chủ, một ngàn chín là thể nào. Những máy móc thiết của ông lúc mua về thì đắt thật, nhưng sang tay bán năm phần giá trị là khá lắm . Lưu ông chủ, ông cứ đưa một cái giá thực tế, thì mua, thì thôi.”
Nếu mua kèm cả đất, chỉ riêng đống máy móc thiết kịch trần cũng chỉ năm triệu.
Lưu Trường Phúc c.ắ.n răng : “Một ngàn tám, đây là giá thấp nhất , thấp hơn giá sẽ bán.”
Thấp hơn giá , ông sẽ cách nào trả hết nợ cho công ty tài chính và ngân hàng.
Điền Thiều vẫn cảm thấy quá nhiều.
Lưu Trường Phúc : “Bây giờ đất đai ngày càng đắt đỏ, đến năm mảnh đất thể bán hai, ba mươi triệu .”
Bao Hoa Mậu : “Mỗi bên lùi một bước, một ngàn năm.”
Điền Thiều thấy chốt giá, bèn gật đầu biểu thị đồng ý.
Thấy vẻ mặt Lưu Trường Phúc đầy vẻ giằng co, Bao Hoa Mậu : “Bên phía công ty tài chính thể giúp ông đ.á.n.h tiếng, phần còn thiếu đó sẽ cho ông thêm nửa tháng thời gian. Lưu Trường Phúc, ông nên , chúng là trả giá cao nhất .”
Nghe thấy lời , Lưu Trường Phúc còn do dự nữa, lập tức đồng ý.
Luật sư đều mời sẵn, khi thương lượng giá cả xong, Bao Hoa Mậu liền gọi luật sư ký hợp đồng. Hợp đồng ký xong, Điền Thiều cùng Bao Hoa Mậu chuyển tiền cho Lưu Trường Phúc.
Thực Bao Hoa Mậu vốn định đầu tư nhà máy điện gia dụng, là Điền Thiều sợ kẻ phá đám, bỏ tiền thì đến lúc đó mặt sẽ danh chính ngôn thuận hơn. Tuy nhiên Bao Hoa Mậu chỉ chịu đầu tư mười phần trăm, chứ hai mươi phần trăm như Điền Thiều đó.
Buổi tối, Điền Thiều với Trương Kiến Hòa ngày mai tiếp quản Điện gia dụng Trường Phúc, đó cho hai mươi phần trăm cổ phần. Điền Thiều : “Kiến Hòa, trai thể kinh doanh, tinh lực chủ yếu của cũng đặt ở công ty truyện tranh, nhà máy giao cho đấy.”
Trương Kiến Hòa vội vàng từ chối, : “Chị dâu, chị cho em chức phó tổng giám đốc là quá đủ , còn dám nhận cổ phần nhà máy nữa. Chị dâu, chị đừng khó em.”
Điền Thiều : “Không còn gửi hơn bốn mươi vạn ở chỗ ? Số tiền coi như là góp vốn.”
Trương Kiến Hòa liền : “Vậy cũng , hai mươi phần trăm cổ phần đó là ba triệu, em mà nhận chẳng là đang chiếm hời của chị .”
Mặc kệ Điền Thiều thế nào, Trương Kiến Hòa cũng chịu nhả , chẳng đóng góp gì mà nhận cổ phần thì thật hổ thẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-725-phong-thuy-luan-chuyen-1-thau-tom-nha-may-trao-quyen-quan-ly.html.]
“Vậy lấy tiền gửi chỗ chúng góp vốn .”
Lần Trương Kiến Hòa từ chối nữa, : “Chị dâu, em chỉ đưa hơn bốn mươi vạn một chút. Em chiếm chút hời, lấy ba phần trăm cổ phần nhé?”
Điền Thiều cũng lằng nhằng với , trực tiếp chốt hạ: “Năm phần trăm, chuyện cứ quyết định như .”
Ngày hôm Điền Thiều và Bùi Việt mặt, là A Thông cùng Trương Kiến Hòa và luật sư đến nhà máy.
Lưu Trường Phúc tâm huyết hơn hai mươi năm của trong chốc lát biến thành của khác, lòng đau như cắt. Ông giới thiệu Trương Kiến Hòa và A Thông cho Dư Gia Bình cùng các lãnh đạo cấp trung và cao cấp khác rời .
Phần lớn nhân viên quản lý của nhà máy đều Trương Kiến Hòa, thấy là đại diện cho ông chủ mới đến nhà máy, sắc mặt lập tức đổi.
Trương Kiến Hòa cũng vì một bước lên mây mà trở mặt, chào hỏi những xong liền với Dư Gia Bình: “Giám đốc Dư, chuyện với ông một chút.”
Dư Gia Bình tuy sắc mặt khó coi, nhưng vẫn văn phòng. Ông ghét Đái Chiêu Tài - em vợ của Lưu Trường Phúc, càng chán ghét đám tay sai nịnh nọt theo , chỉ là ngại phận của đối phương nên đành mắt nhắm mắt mở cho qua một chuyện.
Vào văn phòng, Dư Gia Bình đóng cửa hỏi: “Tại ông chủ mới đến?”
Trương Kiến Hòa : “Ông chủ việc rời khỏi Cảng Thành, chuyện nhà máy cô vốn định giao cho quản lý. lượng sức , để quản lý một nhà máy lớn thế là .”
A Thông tự biến thành vô hình, từ lúc đến giờ một lời.
Dư Gia Bình cảm thấy vị ông chủ cũng là một kẻ kỳ quặc, bỏ một tiền lớn như mua nhà máy, đó bản việc rời khỏi Cảng Thành, ném cho một tên tay sai trong xưởng, đây là tiền nên ngứa ngáy tay chân ! Tuy nhiên lời của Trương Kiến Hòa khiến sắc mặt ông dịu đôi chút: “Cậu lời là ý gì?”
Năm xưa lúc ông sắp nghiệp, bệnh nặng cần một khoản tiền lớn để phẫu thuật, Lưu Trường Phúc chuyện giúp ông , đó Dư Gia Bình liền ở Điện gia dụng Trường Phúc. Sau khi ông tuyển , đưa nhà máy phát triển , Lưu Trường Phúc cũng cần bận tâm nhiều nữa.
Trương Kiến Hòa đưa một bản hợp đồng cho Dư Gia Bình, : “Ông chủ chúng ông là nhân tài hiếm , bảo đưa bản hợp đồng cho ông.”
Dư Gia Bình xem xong bản hợp đồng thì ngẩn . Trên hợp đồng , bổ nhiệm ông Tổng giám đốc Điện gia dụng Trường Phúc, quản lý công việc trong nhà máy, quan trọng nhất là lương tăng hai mươi phần trăm so với , cuối năm còn một khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Không chỉ , nếu lợi nhuận nhà máy tăng trưởng, sẽ thưởng theo tỷ lệ tăng trưởng. Nếu liên tục năm năm đạt yêu cầu của ông chủ, đến lúc đó sẽ cho ông năm phần trăm cổ phần.
So với đãi ngộ đây, quả là một trời một vực.
Trương Kiến Hòa : “Giám đốc Dư, nếu ông cảm thấy , hy vọng ông thể ở tiếp tục quản lý nhà máy.”
Dư Gia Bình Trương Kiến Hòa với ánh mắt dò xét, hỏi: “Cậu và ông chủ mới quan hệ gì?”
“Lớn lên cùng từ nhỏ.”
Dư Gia Bình Trương Kiến Hòa là vượt biên từ Đại lục sang, ông vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi: “Bạn nối khố của mua nhà máy của chúng ? Nhà máy , ông chủ bán với giá một ngàn năm trăm vạn đấy.”
Trương Kiến Hòa : “Bạn nối khố của cùng Bao công t.ử mua đấy.”
Dư Gia Bình bán tín bán nghi, hỏi: “ thương vụ thành công là do Bao công t.ử móc nối, bản ý định đầu tư mà.”
Trương Kiến Hòa : “Không Bao công t.ử móc nối, là bạn cùng Bao công t.ử mua nhà máy . Còn nữa, bạn lớn lên ở Đại lục, mười mấy năm cùng gia đình nước ngoài .”
Dư Gia Bình hiểu: “Cậu cho suy nghĩ một chút.”
Trương Kiến Hòa cũng xem bản hợp đồng , điều kiện ưu đãi như , nghĩ Dư Gia Bình ngốc thì nhất định sẽ ký.