Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 743: Đoan Ngọ Sum Vầy, Dự Định Về Văn Phòng Mới
Cập nhật lúc: 2026-02-24 17:24:10
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Thiều ép giá đối phương cũng từ bỏ, bày tỏ nguyện ý thêm sáu món đồ nữa để đổi lấy ba ngàn đô la.
Bùi Việt mời vị lão giám định qua, khi xác định đều là đồ thật liền dùng giá ba ngàn đô la mua mười hai món đồ cũ .
Lúc Điền Thiều về đến nhà, thấy bức chữ cho là do hoàng đế Ung Chính . Cô giám định chữ, nhưng bức chữ hoa quý hào phóng, nét b.út trầm , quả thực là chữ hiếm .
Bùi Việt gật đầu : “Vị họ Nguyên xem qua , bức chữ là đồ thật, mười một món đồ cũng đều là đồ thật. Tiểu Thiều, đồng ý với Nguyên sẽ quyên góp bức tranh cho đơn vị của họ.”
Cũng vì giám định những thứ đều là thật, vị Nguyên mới mở miệng bảo Bùi Việt mua chúng. Đều là vật của hoàng gia, giá trị cao.
Điền Thiều gật đầu. Là đồ thật thì ba ngàn đô la mua về cũng thiệt. Chỉ là bán những thứ , qua vài năm nữa chắc chắn ruột gan đều hối hận đến xanh mét.
Bùi Việt : “Tiên sinh Nguyên , trong tay vị đồng chí già còn ít đồ , nếu họ còn bán, sẽ thông báo cho chúng đầu tiên.”
Tim Điền Thiều đập thịch một cái, hỏi: “Ông phận của chúng ?”
Bùi Việt xoa đầu cô, : “Đương nhiên , để một bạn đáng tin cậy tiếp xúc với ông . Vị lão vẫn luôn đau lòng vì văn vật quốc gia thất thoát lượng lớn, bạn đảm bảo với ông tuyệt đối sẽ để một món đồ nào chảy nước ngoài, ông mới truy hỏi nữa.”
Nghe Điền Thiều yên tâm .
Qua vài ngày, Thẩm Tư Quân tiếc nuối : “Đồng chí Điền, đồ của bạn tớ mua mất .”
Điền Thiều để ý : “Tớ là thích đồ cổ tranh chữ, nhưng đồ đời nhiều tớ thể mua hết . Lần mua , chỉ thể rõ những thứ đó duyên với tớ.”
Thẩm Tư Quân khâm phục sự khoáng đạt của cô, : “Cậu cũng đúng, chuyện cũng xem duyên phận.”
“Chị Tư Quân, nếu bán đồ tổ tiên truyền mà nhiều yêu cầu như , hy vọng chị thể cho em .”
Thẩm Tư Quân gật đầu : “Yên tâm, chắc chắn sẽ cho đầu tiên.”
Một tuần Tết Đoan Ngọ, Tề Lỗi tuyên bố trong lớp, Đoan Ngọ sẽ tổ chức hội lớp, bảo hăng hái đăng ký biểu diễn tiết mục. Chuyện vẫn tích cực, đăng ký ngâm thơ, diễn thuyết, thơ ca, còn ca hát nhảy múa kể tướng thanh (tấu hài), vô cùng náo nhiệt.
Buổi tối Bào Ức Thu hỏi Điền Thiều: “Tiểu Thiều, Đoan Ngọ ở trường tham gia hội, là về nhà ăn tết?”
“Về nhà.”
Bào Ức Thu ôm lấy cô : “Tiểu Thiều, sang năm chúng nghiệp , cùng đón Trung Thu cũng khó, cứ ở trường đón tết cùng bọn tớ !”
Mục Ngưng Trân cũng hy vọng Điền Thiều ở , hùa theo khuyên: “Sang năm chúng thể sẽ đến đơn vị báo danh thời hạn, đến lúc đó cùng đón Đoan Ngọ cũng nữa. Tiểu Thiều, cứ ở cùng !”
Điền Thiều lắc đầu : “Trong nhà hai già, tớ thể bỏ mặc họ lo. Hơn nữa họ tuổi tác cao, lễ tết chỉ mong trong nhà náo nhiệt.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tống Minh Dương nước ngoài, Hồ lão gia t.ử liền đưa Tam Khôi Đông Bắc. Vốn tưởng ở đến tháng Mười, ngờ tuần về . Theo cách của ông thì lễ tết ở cùng nhà, lạnh lẽo vắng vẻ chẳng ý nghĩa gì.
Hai ngày về nhà, Hồ lão gia t.ử còn bàn với cô bánh chưng dùng nhân gì nữa cơ! Người già mong chờ đón Đoan Ngọ như thế, Điền Thiều thể ở trường đón tết !
Mục Ngưng Trân ngạc nhiên hỏi: “Nhà chỉ Hồ lão gia t.ử, thêm một vị nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-743-doan-ngo-sum-vay-du-dinh-ve-van-phong-moi.html.]
Điền Thiều giải thích: “Giáo sư Tống cũng đến nhà tớ đón Đoan Ngọ, đó xong .”
Thật nhà trường cũng sẽ chăm sóc những vị giáo sư già , nhưng đây là Tống Minh Dương khi đặc biệt dặn dò. Theo cách của Tống Minh Dương, lãnh đạo nhà trường quan tâm ông nội , nhưng dù cũng nhà tỉ mỉ như .
Hai xong liền khuyên nữa.
Bây giờ Đoan Ngọ nghỉ, nhà trường vẫn nhân văn, hôm nay bớt một tiết học.
Ngồi xe, Điền Thiều : “May mà bây giờ xe đưa đón tiện lợi, nếu xe buýt về đến nhà trời tối đen .”
Bùi Việt : “Đợi em nghiệp, chúng xin với cấp cấp cho em một chiếc xe.”
Điền Thiều cần suy nghĩ liền từ chối, : “Bùi Việt, em định thuê một căn nhà ở phố Trường An văn phòng, như em cần chạy chạy nữa.”
Bùi Việt ngẩn , : “ cấp định để em đến Kinh Mỹ (Học viện Mỹ thuật Bắc Kinh) mà!”
Điền Thiều : “Chuyển quan hệ của em đến Kinh Mỹ thành vấn đề, nhưng phòng việc truyện tranh của em nhất định chuyển đến gần phố Trường An. Bùi Việt, cũng mà, em thích khác quản thúc em.”
Không Kinh Mỹ , mà là cô chịu sự trói buộc. Cô mà đến đó tối đa chỉ tổ trưởng, đến lúc đó lãnh đạo cấp mười đầu ngón tay đếm hết. Đương nhiên, những cũng thể đến tìm cô gây phiền phức, nhưng Điền Thiều ngại ứng phó phiền phức.
Theo ý định ban đầu của Điền Thiều, cô ngay cả công việc phân phối cũng . Chỉ là bây giờ bắt buộc đơn vị mới thể nhập hộ khẩu, cho nên cô quyết định giải quyết chuyện hộ khẩu tính.
Bùi Việt giáo huấn, mà thuận theo ý Điền Thiều: “Đợi ngày mai báo cáo chuyện với chú Liêu. Chỉ là chuyển phòng việc truyện tranh đến phố Trường An, chuyện lớn gì cấp sẽ đồng ý thôi.”
Điền Thiều gật đầu.
Đến cửa nhà Điền Thiều ngửi thấy mùi bánh chưng thơm phức. Đẩy cửa bước , liền thấy Hồ lão gia t.ử và giáo sư Tống đang đ.á.n.h cờ, còn Tam Khôi đang nhặt rau.
Giáo sư Tống thấy Điền Thiều và Bùi Việt, : “Tam Khôi cháu nấu ăn ngon, sống c.h.ế.t cho Tam Nha động tay. Cháu mà về nữa, chúng tối nay chỉ thể ăn bánh chưng lót thôi.”
“Dì Trương đến ạ?”
Giáo sư Tống xua tay : “Bà con cháu, ngày lễ lớn chắc chắn về đoàn tụ với nhà .”
Dì Trương chịu trách nhiệm ăn uống sinh hoạt của giáo sư Tống, nhà trường còn sắp xếp thêm một sinh viên theo ông, một là học tập hai cũng là chăm sóc ông sát . Dù thì ngoài theo, ở nhà dì Trương, bên cạnh ông cụ hai mươi bốn giờ rời .
Điền Thiều đột nhiên hiểu , tại Tống Minh Dương dặn dặn lễ tết đón ông cụ đến nhà. Với tính cách của giáo sư Tống, lễ tết chắc chắn cho bên cạnh về nhà đoàn tụ , một ông ăn tết chắc chắn cô đơn.
Tam Nha thấy tiếng động, từ bên trong : “Chị, rau chuẩn xong hết , bây giờ em nhóm lửa.”
Điền Thiều hai lời liền bếp bận rộn.
Tam Khôi phát hiện ánh mắt Bùi Việt lạnh lẽo, tim đập thịch mấy cái, suy nghĩ một chút xác định tuần chuyện gì vượt quá giới hạn mới yên tâm: “Anh rể, nhà nghỉ ngơi chút ! Đợi thức ăn xào xong em gọi .”
Bùi Việt để ý đến , bếp thế vị trí của Tam Nha nhóm lửa cho Điền Thiều. Thật trong nhà bếp than, chỉ là Điền Thiều và Tam Khôi bọn họ đều cho rằng bếp than xào rau ngon, cho nên ngày thường ít dùng.