Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 813: Món Ngon Vỉa Hè & Lời Khuyên Thay Đổi Số Phận

Cập nhật lúc: 2026-02-25 16:00:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Thiều đến Dương Thành, đến làng chài nhỏ đó mua hải sản. Lần khoa trương như chỉ mua ba bao tải hàng tươi sống, vì ba vệ sĩ đều cao to lực lưỡng sức lực nên gọi xe.

 

Trên tàu hỏa, bác gái hành khách đối diện Điền Thiều hỏi: “Cô bé, cháu mua hải sản cũng nhiều quá.”

 

Điền Thiều chút ngại ngùng hỏi: “Bác gái, mùi nặng quá khiến bác thoải mái ạ.”

 

Bác gái xua tay, : “Không , bác từ nhỏ lớn lên ở bờ biển, quen với mùi . Cô bé, cháu đây là thế? Sao mang nhiều hải sản thế ?”

 

Điền Thiều : “Về nhà ạ. Chỗ hải sản thì nhiều, nhưng chia cho bạn bè thích một chút cũng chẳng còn bao nhiêu.”

 

Bác gái cảm thấy cô thực sự quá hào phóng . Những đồ khô như rong biển đắt, nhưng sò điệp khô, hải sâm và bào ngư khô giá cả vẫn rẻ.

 

Dương Thành và Giang tỉnh là hai tỉnh giáp ranh, một ngày là thể đến nơi. Điền Thiều ngoại trừ thời gian ngủ và vệ sinh cá nhân, suốt dọc đường đều trò chuyện với vị bác gái , chuyện mãi cho đến khi đến trạm xuống xe.

 

Viên Cẩm cũng thấy lạ, tàu hỏa với Điền Thiều nhiều như , đây là đầu tiên phát hiện cô nhiều như thế.

 

chuyện quá nhiều, khi xuống tàu hỏa Điền Thiều cảm thấy cổ họng thoải mái.

 

Viên Cẩm mua cho cô viên ngậm nhuận họng, đó hỏi: “Đồng chí Điền, bác gái chỗ nào đặc biệt ? Cô chuyện với bác lâu như .”

 

Theo quan sát của , Điền Thiều vốn nhiệt tình.

 

Điền Thiều ồ một tiếng : “Bác kể với chuyện thú vị khi biển bắt hải sản, còn một phong tục tập quán của làng chài nhỏ, đều thú vị. Lát nữa đến nhà khách, ghi những cái , vẽ một bộ truyện tranh lấy bối cảnh làng chài nhỏ.”

 

Viên Cẩm: …

 

Anh chỉ cảm thấy vị bác gái quá giỏi chuyện, nhưng Điền Thiều thể tìm thấy cảm hứng từ đó. Được , quả nhiên là phàm tục.

 

Đến tỉnh thành Điền Thiều tịnh lập tức trở về, mà ở nhà khách . Sáng sớm hôm ăn sáng, cô liền cảm nhận sự khác biệt. Trước đây ven đường chỉ bộ, nhưng bây giờ ven đường mấy sạp bán đồ ăn sáng nhỏ, sạp bán b.ún trộn sạp bán bánh củ cải.

 

Điền Thiều thực thích đến tiệm cơm quốc doanh, mùi vị ngon nhân viên phục vụ còn hống hách. Trước đây là cách nào chỉ tiệm cơm quốc doanh mới cái ăn, bây giờ sự lựa chọn tự nhiên sẽ nữa. Cô tự mua một bát b.ún trộn và một ly sữa đậu nành, bọn Võ Cương thì mua mỗi thứ một ít. Vì là quán vỉa hè, mấy hoặc xổm hoặc ăn.

 

Võ Cương ăn một miếng b.ún trộn, gật đầu khen ngợi: “Ừm, ngon.”

 

Điền Thiều cũng cảm thấy mùi vị ngon, cô : “Chủ yếu là nước sốt ngon, điều dùng là đậu phụ khô, mùi vị vẫn kém chút, nếu dùng thịt lát thì càng ngon hơn.”

 

Bây giờ thịt chủ yếu vẫn dựa cung cấp, ở quê còn đỡ hơn chút, trong thành phố tương đối mà vẫn khá khan hiếm. Có điều hơn nhiều , bây giờ mua gà vịt cá chợ tự do là , cũng cần phiếu.

 

Cao Hữu Lương nhịn : “Đồng chí Điền, bất kể món gì, bỏ thịt đều ngon mà!”

 

Điền Thiều thể phản bác. Đời cô đều ăn thịt lợn, nhưng thịt lợn lúc đó và bây giờ thể so sánh. Thịt lợn bây giờ, mùi vị thực sự là ngon a!

 

Ăn sáng xong, Điền Thiều với Cao Hữu Lương: “Anh đến xưởng may giúp ngóng một tên là Trang Diệc Bằng. đó sống như ý, chỉ là cụ thể như ý thế nào còn rõ.”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Lúc đầu cô mở xưởng may, ứng cử viên xưởng trưởng hiện lên trong đầu chính là Trang Diệc Bằng. Mặc dù từng gặp mặt, nhưng bốn năm thể tự ứng tiền mua bản thiết kế của cô, chỉ to gan mà còn ý tưởng. Năm ngoái cô nhờ giúp ngóng , phát hiện ở xưởng may những coi trọng, ngược còn chèn ép bài xích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-813-mon-ngon-via-he-loi-khuyen-thay-doi-so-phan.html.]

Cao Hữu Lương hỏi nhiều, gật đầu : “Được.”

 

Điền Thiều đưa một danh sách cho Viên Cẩm, : “Anh đến Bách hóa Đại lầu, mua sắm đầy đủ những thứ . Cái nào nặng tiện mang theo, thì gửi bưu điện về.”

 

Viên Cẩm nhận lấy xem qua, phát hiện đồ tuy chủng loại nhiều, nhưng trọng lượng lớn: “Không cần gửi bưu điện, ba chúng thể xách .”

 

Điền Thiều một cái, : “ tỉnh thành năm sáu ngày, xong việc mới về nhà. Đến lúc đó, và Cao Hữu Lương cũng đều về nhà ăn Tết !”

 

Viên Cẩm liền từ chối.

 

Điền Thiều cũng đuổi bọn họ , mà cảm thấy Tết nhất nên đoàn tụ với gia đình. Viên Cẩm tuy con nhưng kết hôn , còn Cao Hữu Lương trong nhà còn hai đứa con. Còn về Võ Cương, cẩu độc quan hệ với cha cũng xa cách, thì đưa về cùng.

 

Cao Hữu Lương lắc đầu : “Không , bọn trẻ ông bà nội chăm sóc.”

 

Điền Thiều thấy lời , nhíu mày : “Ông bà nội thể so với cha , hai chị em nó chắc chắn là mong ngóng về. Còn nữa, chuyện của và vợ cũ trong thôn chắc chắn sẽ nhiều lời tiếng , trẻ con thời gian dài ở trong môi trường như bất lợi cho thể xác và tinh thần. Lúc , càng cần cha như quan tâm và yêu thương.”

 

Ở thời đại chuyện giày rách (ngoại tình) là coi thường phỉ nhổ nhất, ngay cả nhà đẻ cũng sẽ liên lụy, càng đừng nhắc đến con cái của cô , đó là hại trực tiếp nhất.

 

Cao Hữu Lương ngẩn .

 

Viên Cẩm liền : “Đồng chí Điền, con gái Cao thích chuyện chỉ cắm đầu việc.”

 

Điền Thiều Cao Hữu Lương, : “Con gái đây cũng thích chuyện ?”

 

Cao Hữu Lương lắc đầu : “Không , con bé Ni T.ử đây hoạt bát, trong nhà xảy biến cố xong mới ngày càng trầm mặc. Còn thằng Hổ T.ử nhà , đây đáng yêu lời, bây giờ thường xuyên đ.á.n.h với .”

 

Điền Thiều cũng giảng đạo lý gì, chỉ với Cao Hữu Lương: “Anh nếu thật lòng thương yêu hai đứa trẻ, sang năm hãy đưa chúng đến Tứ Cửu Thành, tránh xa thị phi trong nhà bọn trẻ sẽ từ từ lên. Tiếp tục ở trong nhà, hai đứa trẻ sẽ hỏng mất.”

 

Viên Cẩm giật nảy : “Nghiêm trọng ?”

 

Điền Thiều : “Người lớn còn chịu nổi lời tiếng , huống hồ là đứa trẻ nhỏ như . Cao Hữu Lương, đưa hai đứa trẻ đến Tứ Cửu Thành chắc chắn sẽ nhiều khó khăn, nhưng so với cả đời của hai đứa trẻ, những khó khăn đều thể khắc phục.”

 

Võ Cương , lập tức vỗ vai Cao Hữu Lương : “Anh Cao, đồng chí Điền kiến thức rộng rãi, cô chắc chắn là đúng. Nếu phương diện tiền nong tiện, tiền lương của thể cho mượn dùng .”

 

Điền Thiều nhướng mày, ngờ to con tin phục như . Ừm, cảm giác tồi.

 

Viên Cẩm cũng tỏ ý, nếu lo lắng chăm sóc hai đứa trẻ, thể để vợ giúp trông nom . Dù vợ chồng bọn họ hiện tại con, trong nhà cũng khá rộng rãi.

 

Cao Hữu Lương nghĩ đến sự đổi của con gái, gật đầu : “Được, qua Tết sẽ đưa chúng đến Tứ Cửu Thành. Đồng chí Điền, đến lúc đó thể ở nhờ nhà cô . cô yên tâm, đợi tìm nhà sẽ lập tức chuyển ngoài.”

 

Thực con cái đến Tứ Cửu Thành vấn đề lớn nhất là chăm sóc, con gái Ni T.ử qua Tết mới chín tuổi, con trai mới bảy tuổi. Có điều đúng như Điền Thiều , cái gì cũng quan trọng bằng cả đời của con cái, khó khăn đến lúc đó nghĩ cách khắc phục là .

 

Đây chỉ là chuyện nhỏ, Điền Thiều nhận lời ngay: “Sau rằm tháng Giêng, hẵng đưa con nhé!”

 

Cao Hữu Lương cảm kích: “Cảm ơn đồng chí Điền.”

 

 

Loading...