Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 877: Của Hồi Môn Của Ông Cụ, Bí Mật Nhà Họ Mục

Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:25:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàm lão gia t.ử hỏi về chuyện hôn sự của Bùi Việt và Điền Thiều, khi nào bọn họ kết hôn.

 

Đàm Hưng Quốc cũng đang định với ông chuyện : “Lão Tam định đợi khi Điền Thiều nghiệp sẽ cùng về quê xin ngày cưới, con với chú , để Sơ Dung cùng, đây cũng là sự coi trọng đối với Điền Thiều.”

 

Đàm lão gia t.ử chỉ tay lên bàn, : “Tiền trong tay nó đều mua nhà hết , kết hôn thể dùng tiền của Điền Thiều , đây là chuẩn cho nó.”

 

Chi phí kết hôn của lão Đại, lão Nhị và lão Tứ đều là ông chi, đến lượt lão Tam cũng sẽ ngoại lệ. Đợi lão Ngũ cũng kết hôn xong, trách nhiệm của ông coi như thành.

 

Đàm Hưng Quốc im lặng một lát : “Cha, chuyện con đề cập với Lão Tam, nhưng Lão Tam cần tiền của cha. Còn nếu cha cứ khăng khăng đưa, chú sẽ lấy danh nghĩa của quyên góp hết?”

 

Đàm lão gia t.ử sa sầm mặt : “Không cần tiền của , chẳng lẽ dùng tiền của Điền Thiều thì vinh quang lắm ? Chuyện mà để ngoài , còn mắng nó là thằng hèn bám váy vợ ?”

 

Đàm Hưng Quốc tiếp lời .

 

Đàm lão gia t.ử phẩy tay : “Con đưa tiền cho nó, ba đứa các con kết hôn đều cho một khoản tiền. Còn về tiền là để tự kết hôn dùng là quyên góp, đều tùy nó, quản.”

 

“Con tính toán , Lão Tam kết hôn ước chừng cần ba ngàn.”

 

Đàm lão gia t.ử ừ một tiếng : “Trong đúng ba ngàn.”

 

Bàn xong việc , Đàm lão gia t.ử chuyện công việc với .

 

Đàm Hưng Quốc sớm là một đại lão một phương, chuyện công việc cần dạy bảo nữa, ông cụ chủ yếu là phân tích cục diện hiện tại với .

 

Nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, Đàm Hưng Quốc thấy ông lộ vẻ mệt mỏi: “Cha, cha nghỉ ngơi một lát !”

 

Đàm lão gia t.ử cảm thán : “Người già , thì vô dụng thôi.”

 

Nhớ hồi xưa đ.á.n.h giặc, ba ngày ba đêm ngủ vẫn tinh thần phấn chấn. Không giống bây giờ, chút chuyện cảm thấy mệt mỏi. Có điều ông cũng sợ c.h.ế.t, c.h.ế.t thể gặp các chiến hữu ngày xưa.

 

Bạch Sơ Dung đang gấp quần áo trong phòng, thấy cầm một túi hồ sơ bèn hỏi: “Cha đưa gì cho thế?”

 

“Tiền.”

 

Bạch Sơ Dung kinh ngạc thôi: “Cha đưa tiền cho á?”

 

Từ khi hai kết hôn, ông cụ từng đưa tiền cho vợ chồng họ nữa. Có điều bọn họ biếu tiền, ông cụ cũng bao giờ nhận, ông chỗ nào cần dùng tiền. Lời cũng sai, gạo mì các thứ cấp biếu hai ăn hết, tiền t.h.u.ố.c men cũng thanh toán bộ, phụ cấp của ông dùng hết đều tiết kiệm .

 

Đàm Hưng Quốc dáng vẻ của cô là hiểu lầm, giải thích: “Không cho , là cho Lão Tam kết hôn dùng. Túi hồ sơ sờ thấy khá dày, trông vẻ ít.”

 

Bạch Sơ Dung đổ tiền trong túi hồ sơ đếm thử, phát hiện tới ba ngàn đồng. Cầm tiền , cô do dự một hồi lâu mới hỏi: “Hưng Quốc, mười năm sức khỏe cha tệ, dì Khúc thật sự thể qua mặt ông? Chuyện em càng nghĩ càng thấy đúng.”

 

Đàm Hưng Quốc lắc đầu : “Bất kể là nguyên nhân gì, quyết định năm đó của ông đối với Lão Tam mà đều tàn nhẫn. Hiện giờ Lão Tam chịu đổi về họ Đàm, chuyện quá khứ cần thiết đào bới đến cùng nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-ca-phao-hoi-dan-dat-cac-em-gai-phan-cong/chuong-877-cua-hoi-mon-cua-ong-cu-bi-mat-nha-ho-muc.html.]

Cho dù nỗi khổ tâm, tổn thương gây một hai câu là thể bù đắp, thậm chí cả đời cũng thể bù đắp. Cũng vì quá thấu đáo, cho nên mới truy hỏi.

 

Bạch Sơ Dung gật đầu, hỏi thăm khi nào thì huyện Vĩnh Ninh.

 

Bùi Việt và Điền Thiều chốt thời gian, Đàm Hưng Quốc càng : “Lão Tam về sẽ báo cho chúng . Anh và Lão Tam hẹn , Chủ nhật cả nhà thăm , chuẩn đồ đạc một chút.”

 

Mấy năm là bài trừ mê tín phong kiến, tảo mộ ngay cả hương cũng thắp. Có điều hai năm nay phong tục cũ khôi phục, bây giờ tảo mộ cúng bái đều sẽ mang theo tiền giấy hương đèn. Đàm Hưng Quốc là truyền thống, cảm thấy cúng bái tổ tiên vẫn nên theo phong tục.

 

Bạch Sơ Dung hiểu ý, gật đầu đồng ý.

 

Chiều hôm Bùi Việt tìm Điền Thiều, cho cô chuyện chuẩn đổi về họ Đàm: “Hôm qua nhờ ngóng , tên là Mục Lương, lấy họ của cả cha và ông . Ông cưới bốn vợ, tổng cộng sinh mười hai con, sống sót tám . Người lớn nhất bốn mươi ba tuổi ông nội , nhỏ nhất Mục Khang mười sáu tuổi, con thừa tự danh nghĩa cả. Anh mà đổi sang họ Mục, đến lúc đó Mục Lương chừng tưởng tranh giành tài sản đấy!”

 

Điền Thiều mê tín, nhưng chuyện của khỏi buột miệng một câu: “Cưới bốn vợ, đây là khắc vợ ?”

 

Bùi Việt lắc đầu : “Người vợ đầu tiên là đường về quê, xe ngựa mất kiểm soát mà mất; vợ thứ hai là khó sinh mà c.h.ế.t; vợ thứ ba đường gặp bạo loạn mà mất. Người vợ thứ tư nhỏ hơn ông hai mươi sáu tuổi, hiện tại đang sống cùng ông . Người thứ hai khó sinh qua đời để con cái, vợ cả để một trai một gái, vợ thứ ba để hai trai một gái.”

 

“Cả một đại gia đình như chắc chắn náo nhiệt.”

 

Bùi Việt xác nhận suy đoán của cô, lắc đầu : “Mấy năm sống nghèo khổ, cũng chỉ thỉnh thoảng cãi vã coi như bình thường. Mục Khang con thừa tự danh nghĩa cả hai căn nhà, thời gian nhà bọn họ ngày nào cũng như hát tuồng .”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Trước đó Đàm Hưng Hoa hai gian nhà, còn tưởng giống như khu nhà tập thể, chỉ là hai gian phòng diện tích lớn hơn chút. Kết quả ngóng mới , hai gian nhà thực chất là hai tòa nhà trạch viện. Trong đó tòa nhà hai gian (nhị tiến) còn lớn hơn cả căn ở ngõ Tam Nhãn Tỉnh, tòa còn nhỏ hơn chút, nhưng cũng sân nhỏ.

 

Điền Thiều cũng bất ngờ, : “Tiền bạc động lòng , bây giờ nhà ở của đều căng thẳng như , Mục Khang một hai tòa nhà lớn thế những khác chắc chắn cam lòng .”

 

Bùi Việt ừ một tiếng : “Mục Lương quyết định bán tòa nhà lớn , tiền chia cho bảy con khác. Tòa nhỏ cho Mục Khang, cũng để Mục Khang phụng dưỡng tuổi già.”

 

Việc vẻ công bằng nhưng thực chất chôn xuống mầm tai họa, bởi vì tài sản tính là thuộc về Mục Khang, Mục Lương tư cách phân chia như . Có điều đây là chuyện nhà họ Mục, liên quan đến bọn họ.

 

Điền Thiều bọn họ bán nhà, lập tức : “Nhà ở , chúng mua !”

 

Bùi Việt với Điền Thiều nhà ở bên Tam Văn Miếu, chỉ là tán thành mua căn nhà . Hắn lo lắng nhà mua xong, để đám Mục Lương , ngộ nhỡ tương lai giá trị sợ bọn họ tìm tới cửa.

 

Điền Thiều hỏi: “Anh cảm thấy ông ngoại thực sự sẽ quyên góp hết bộ tài sản, chỉ để hai tòa nhà thôi ? Đổi là em, chắc chắn để cho con cháu một khoản tiền tài, để phòng tương lai thể đông sơn tái khởi.”

 

Bùi Việt hiểu ý tứ trong lời của cô, lắc đầu : “Nhà họ Mục một phong tục, con trai kết hôn sẽ ở riêng, hai tòa nhà là ông ngoại mua cho hai và ba, cũng nhà tổ. Cho dù giấu của cải, cũng chỉ sẽ giấu ở nhà tổ thôi.”

 

“Vậy nhà tổ ?”

 

Bùi Việt lắc đầu : “Nhà tổ khi út em mất tích, em quyên góp . Căn nhà đó bây giờ dỡ đến tan hoang, nếu thật sự của cải để thì sớm phát hiện , sẽ đợi đến bây giờ .”

 

Ngừng một chút, : “Ông ngoại bệnh qua đời, nếu thật sự của cải để , khi lâm chung ông cụ chắc chắn sẽ cho . Đã , chứng tỏ để tài sản gì .”

 

Điền Thiều cũng chỉ thuận miệng , phân tích như thế cũng liền từ bỏ ý định.

 

 

Loading...