Lư Túc nghiến c.h.ặ.t răng hàm, lập tức chắp tay: “Vi thần tuân chỉ.”
…
Lần đầu tiên trong đời, liên tục hơn mười ngày Vân Quỳ gặp thái t.ử.
Cả ngày Sùng Minh Điện đều quan nghị sự, nàng cũng mơ hồ gần đây ít quan tịch thu gia sản, trong đó cả Phủ Ninh Đức Hầu, chắc là liên quan đến Thế t.ử Ninh Đức Hầu.
những chuyện triều chính lớn lao liên quan gì đến nàng, nàng quý trọng cái mạng nhỏ, cũng dám tùy tiện tiết lộ điều gì.
Thái t.ử gặp nàng, lẽ là vì bận rộn chính sự, lẽ là mới, lẽ cho rằng nàng tâm cao ngút trời chủ, cho nàng một bài học nên mới lạnh nhạt vài ngày. Hoặc cũng thể là sắp chọn Thái t.ử phi, thể để thấy đêm đêm sủng hạnh một cung nữ thị tẩm mà sinh lòng hiềm khích.
Vân Quỳ nghĩ thoáng, nàng hầu hạ mà vẫn bổng lộc, đời gì chuyện như !
Chỉ là hôm đó qua hành lang, thấy cung nữ xì xào bàn tán lưng, nàng mới đắc ý mấy ngày thất sủng, trong lòng Vân Quỳ mới cảm thấy chút trống trải.
Trống trải ở nhỉ, là phú quý vinh hoa thoáng chốc thành mây khói ư? Hình như cũng .
Nàng vốn đủ, chẳng bao giờ mơ tưởng những thứ thuộc về , một thỏi vàng cũng đủ khiến nàng vui vẻ lâu .
Đến đêm khuya, chăn đơn gối chiếc, một run rẩy cuộn tròn trong chăn, nàng chợt nhận cảm giác trống trải từ mà đến——
Người đàn ông cho nàng hưởng thụ nhan sắc suốt hai tháng trời còn nữa.
Nửa đêm tỉnh giấc sờ thấy cơ bụng săn chắc rõ ràng, vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp thì bên cạnh trống . Cánh tay rắn chắc thể dễ dàng khống chế cơ thể nàng, còn thể gối cho nàng cũng còn nữa, chỉ còn chiếc gối cứng đơ…
Đổi là ai, trong lòng cũng sẽ một cảm giác hụt hẫng lớn lao ?
Nhớ đêm giao thừa, thực cũng là chút vui vẻ nào.
Có vài khoảnh khắc sâu sắc khiến da đầu nàng tê dại, đầu óc trống rỗng, thực nàng cũng… khá nhớ.
Thực nàng cũng chẳng gì, vốn dĩ là hầu hạ thị tẩm, thị tẩm là phận sự của nàng, kết quả hỏng việc. Nàng những tự kiểm điểm, mà còn trách móc chủ nhân… một cung nữ như , chủ nhân nào còn dùng nữa?
Nếu cơ hội nữa, nàng nhất định sẽ tỉnh táo tinh thần, hầu hạ cho , tận tâm tận lực vì Thái t.ử điện hạ!
Chớp mắt đến rằm tháng giêng.
Thái t.ử nhiều ngày từng triệu kiến Vân Quỳ khiến Tào Nguyên Lộc khỏi sốt ruột.
Theo lý thuyết, đàn ông nếm mùi vị ngọt ngào thì dù đêm đêm triệu hạnh cũng là chuyện thường tình. Huống chi điện hạ nhà tuổi trẻ khí thịnh, gần nữ sắc mới là bình thường.
「Chẳng lẽ nếm mùi vị gì ?」
「 Vân Quỳ thể giúp điện hạ giảm bớt chứng đau đầu, dù sủng hạnh, giữ trong phòng hầu hạ cũng mà.」
「Hay là thể điện hạ vấn đề gì? Không đối diện nữa…」
Thái t.ử án thư xem văn kiện, thấy tiếng lòng của ông , khỏi nhíu c.h.ặ.t lông mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-125.html.]
Nha đầu vô tâm vô phế , thà khỏi cung chứ chịu ở Đông Cung. Hắn đường đường là Thái t.ử, chẳng lẽ mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh một nha đầu cung nữ nhỏ bé?
Tào Nguyên Lộc cẩn thận : “Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, điện hạ vẫn chịu triệu hạnh Vân Quỳ cô nương ?”
Hóa qua nửa tháng .
Thái t.ử xoa xoa thái dương.
Tào Nguyên Lộc lập tức : “Điện hạ đau đầu ? Nô tài lập tức mời Vân Quỳ cô nương !”
Thái t.ử còn kịp ngăn cản, Tào Nguyên Lộc vội vã rời khỏi đại điện.
Một lát , nha đầu b.úi tóc tai thỏ, mặc áo váy bông màu đỏ bạc hải đường, rõ ràng là trang điểm kỹ lưỡng, cúi đầu chậm rãi bước điện, khom hành lễ với : “Nô tỳ thỉnh an điện hạ.”
Thái t.ử thấy rõ tiếng mài d.a.o sắc nhọn trong lòng nàng.
「Ta chuẩn xong ! Bất cứ lúc nào cũng thể nữa!」
Nghe thấy tiếng nàng, khóe mắt Thái t.ử khỏi giật giật.
Câu “ nữa” trong lòng nàng, là ý nghĩ ?
Hắn triệu kiến vài ngày, nàng cũng yên tâm thoải mái ở lì trong phòng của , nửa tháng qua hề bước chân Thừa Quang Điện một bước.
Không nàng với Tào Nguyên Lộc ? Vậy mà từng nghĩ đến việc nhiều lời hỏi một câu nguyên do, mỗi ngày vẫn cứ ăn ngủ như thường.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Thái t.ử khỏi lạnh lẽo, sang Tào Nguyên Lộc : “Ngươi gọi nàng đến gì?”
Tào Nguyên Lộc vội vàng kiếm cớ: “Đức Thuận nô tài phái Phủ Nội Vụ , Thừa Quang Điện thiếu , nô tài sợ hầu hạ chu đáo nên mới tự chủ mời Vân Quỳ cô nương đến.”
「Nô tài mời , ngài ngăn cản câu nào !」
Vân Quỳ buồn bã cúi đầu.
「Hóa điện hạ căn bản hề nghĩ đến việc gọi hầu hạ, uổng công mừng hụt một phen.」
Ánh mắt Thái t.ử khẽ lóe lên.
Vui mừng ư?
Hắn khẽ nhếch môi, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi thể gì?”
Vân Quỳ: “Nô tỳ…”
「Ta thể thị tẩm mà!」
Ánh mắt Thái t.ử khẽ tối , l.ồ.ng n.g.ự.c tựa như bàn tay nhỏ bé mềm mại cào nhẹ một cái. Một cơn ngứa ran tinh tế xuất hiện lan tỏa trong huyết mạch, thậm chí còn cảm nhận nơi nào đó cơ thể âm ỉ nóng lên, gần như thể kiềm chế.