Giống như một xiên hồ lô đường dài, vị thì khó ăn, nhưng nếu nuốt trọn cả xiên… Vân Quỳ thật sự thể tưởng tượng sẽ khó khăn đến mức nào.
Thái t.ử khép mắt, gân xanh thái dương ẩn trong bóng tối giật giật. Nghe thấy nàng miên man suy nghĩ trong đầu, nghĩ cách “ăn” , đến cả hạ cũng mơ hồ nóng lên.
Giờ hối hận vì đưa nàng xuất cung, đúng là đang dày vò ai.
Thái t.ử vén rèm xe, tiết trời mùa xuân se se lạnh, gió đêm lạnh lẽo thổi , những ý nghĩ xao động mới từ từ tan .
Đầu Vân Quỳ gió lạnh thổi, đột nhiên rùng một cái.
「Nếu ngài mà tâm, những chuyện tình tình ái ái nãy trong lòng , thậm chí còn đến dùng miệng… chẳng đều ngài thấy !」
Vân Quỳ lập tức lo lắng bất an, cẩn thận quan sát sắc mặt .
Từ góc độ của nàng, chỉ thấy trầm mặt ngoài cửa sổ, khóe môi mím c.h.ặ.t, đường nét rõ ràng, lộ vài phần uy nghiêm lạnh lùng của bề .
Ánh mắt từ từ dời xuống, bộ áo bào màu đen thêu chỉ vàng rộng rãi cứng cáp, ẩn trong ánh nến u tối, cũng “tiểu điện hạ” gì khác thường.
Lúc Vân Quỳ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
「Ta nghĩ cách “ăn” tiểu điện hạ thế nào trong lòng, ngài cũng phản ứng gì! Cái gì mà tâm, nhất định là nghĩ nhiều !」
「Thôi , cẩn ngôn thận hành chắc chắn sai. Để phòng bất chắc, vẫn nên nghĩ lung tung thì hơn.」
「Chẳng may ngày nào đó trong lòng những lời ngông cuồng ngài thấy, chắc sẽ “” g.i.ế.c mất!」
「A a a im cái đầu ! Đừng nghĩ bậy nữa! Cẩn ngôn thận hành, cẩn ngôn thận hành…」
Thái t.ử âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y, phản ứng vất vả lắm mới dịu xuống dấu hiệu trỗi dậy, ánh mắt nàng chút kiêng dè, cứ dò xét hạ .
Sớm , đêm qua nên hé lộ nửa lời về năng lực tâm cho nàng, tránh cho nàng cứ thử thách giới hạn như .
Đôi mắt hạnh chớp chớp, lén lút liếc sang.
Hắn nghiến răng, giận dữ dần dâng lên, vươn tay một cái ôm nàng lòng, chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn to gan lớn mật của nàng, trầm giọng : “Còn dám loạn cô nữa, tự ngươi thu dọn.”
Vân Quỳ , gần như lập tức cảm nhận sự bồng bột ở nơi đó. Cả hai chân nàng tự chủ mà run rẩy, lập tức dám động đậy lung tung.
Nghĩ kỹ lời là “còn dám loạn cô”, chứ “còn dám nghĩ bậy”, chẳng lẽ chỉ cần nàng loạn , sẽ phản ứng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-145.html.]
Cái cũng quá mẫn cảm !
May mà đến đích đến.
Vân Quỳ ngờ, Thái t.ử đưa nàng đến một chốn phong nguyệt hoàng nhoáng như .
Đi từ cửa hông chỗ tối, mơ hồ thấy tiếng ồn ào náo nhiệt trong lâu. Tiếng mời rượu, tiếng hát, tiếng thêm rượu gắp thức ăn, còn tiếng tơ trúc du dương êm tai, nghĩ thôi cũng bên ngoài bức tường là cảnh tượng phú quý phồn hoa đến nhường nào.
Nàng đại khái đây là nơi nào, bởi vì lúc nhỏ khi trốn khỏi nhà , nàng mụ tú bà thanh lâu lừa đây.
Lúc đó nàng đói ba ngày ăn, đột nhiên một phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đến mặt nàng, thương tiếc nàng, thể đưa nàng về nhà, trong nhà nhiều món ngon, nàng ăn gì cũng , còn nàng xinh , nhận nàng con gái.
Nàng lẽ cũng đói đến mơ hồ nên cảm thấy phụ nữ hiền từ nhân hậu. Lúc đó nàng đầy mong đợi theo về, phát hiện đúng, chạy trốn ba mới thoát khỏi thanh lâu đó, còn suýt chút nữa đ.á.n.h gãy một chân.
Nhớ , những chạy trốn đó cũng coi như kinh hồn bạt vía, nếu trốn thoát, cả đời của nàng sẽ hủy ở đó .
Thái t.ử im lặng xong trải nghiệm của nàng, trong lòng như một bàn tay vô hình nắm c.h.ặ.t, dâng lên một loại cảm xúc khác thường mà ngay cả cũng thể giải thích .
Hắn dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y, đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấm áp mềm mại , yết hầu khẽ động: “Theo cô.”
Vân Quỳ sự đụng chạm đột ngột gián đoạn dòng suy nghĩ, lòng bàn tay ấm áp của đàn ông nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, cảm giác tê dại từ đầu ngón tay lan đến tận tim.
Đi dọc theo con đường nhỏ giống như mật đạo bên trong, nàng ngước lên xuống, nhịn hỏi: “Vì điện hạ đưa đến đây?”
Thái t.ử : “Đến sẽ .”
Vân Quỳ thầm nghĩ, đưa nữ t.ử đến những nơi như thanh lâu , thể mục đích gì?
「Chẳng lẽ đưa đến xem hành sự thế nào ?」
「Nghĩ đến kỹ nữ thanh lâu am hiểu đạo , đây là điện hạ chê , đưa đến học hỏi kinh nghiệm ?」
Thái t.ử: “…”
Thái t.ử nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, xuyên qua mật đạo, cuối cùng tiến một cánh cửa bí mật, một gian phòng trang nhã từ từ hiện mắt.
Tào Nguyên Lộc và Tần Qua canh giữ ngoài cửa, trong phòng chỉ còn nàng và Thái t.ử. Vân Quỳ về phía chiếc giường gỗ thông tấm bình phong, chăn nệm đó xếp ngay ngắn. Nàng nhịn nghĩ, chẳng lẽ điện hai đưa nàng đến đây ngủ ?