Song nàng thực sự ngờ, phản ứng của điện hạ lớn đến .
Trong phòng truyền tiếng đổ vỡ ầm ầm, giống như chén bàn quét mạnh xuống đất.
Lòng Vân Quỳ hoảng hốt, ruột gan như lửa đốt: “Tào công công, cách nào giảm bớt… cần về mời quân y ? Hay là t.h.u.ố.c gì…”
Tào Nguyên Lộc thở dài một tiếng: “Bệnh đau đầu của điện hạ, đừng là đại phu dân gian, ngay cả Hà quân y, thái y trong cung cũng bó tay, chỉ một cách…”
Vân Quỳ lập tức hỏi: “Cách gì?”
Điện hạ dặn tiết lộ ngoài, nhưng mắt cũng cách nào hơn, Tào Nguyên Lộc chỉ thể : “Thực cô nương một mùi hương đặc biệt, thể dịu bệnh đau đầu của điện hạ.”
Vân Quỳ ngơ ngác há miệng: “Mùi hương… ?”
Nàng quả thực một mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt, nhưng rõ ràng, đến mức thể trêu hoa ghẹo nguyệt. Chỉ những cận với nàng mới ngửi thấy, Đan Quế thích ôm nàng ngủ, nàng thơm…
Nàng bao giờ để ý đến điều , chỉ cho rằng quần áo giặt nhiều, sẽ mùi hương mặt trời và cây cỏ.
Không ngờ thể dịu bệnh đau đầu cho Thái t.ử điện hạ.
Tào Nguyên Lộc : “Trước đây điện hạ còn mời Lương thái y ở Thái Y Viện điều chế hương liệu tương tự mùi hương cô nương. Đáng tiếc là vô dụng đối với điện hạ.”
Vân Quỳ lẩm bẩm: “Hóa điện hạ thị tẩm, là vì cái …”
Bảo Đông Cung nhiều như , hết lớp mỹ nhân đến lớp mỹ nhân khác đưa , chỉ nàng nổi bật?
Huống hồ nàng còn Hoàng hậu nương nương “giao trọng trách”, đổi là bất kỳ gián điệp nào khác, sớm đưa hình phòng thẩm vấn .
Còn những ý nghĩ dơ bẩn của nàng, với tính cách g.i.ế.c quyết đoán của điện hạ, đáng lẽ lăng trì mới đúng. Giữ nàng , cũng là vì nàng thể dịu bệnh đau đầu…
Nhất thời cảm xúc đan chéo cuộn trào trong đầu, trong lòng ngũ vị tạp trần, tràn đầy những cảm xúc khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-160.html.]
Tào Nguyên Lộc vẻ thất vọng trong mắt nàng. Ông gì đó, khỏi chút hoảng hốt: “Cô nương nghĩ ? Lúc đầu điện hạ giữ cô nương quả thực nguyên nhân . điện hạ đối với cô nương thế nào, chẳng lẽ tự cô nương cảm nhận ?”
Ông thở dài : “Lần phạt cô nương canh cửa cung , thấy Cửu hoàng t.ử bắt nạt cô nương, điện hạ lập tức nhấc chân khỏi điện, sợ chậm một bước sẽ khiến cô nương chịu ấm ức. Yến tiệc trừ tịch, thấy cô nương vui vẻ với Lý Mãnh, điện hạ nổi trận lôi đình, trong lòng vui. Về tự nhận thấy lạnh nhạt với cô nương nên đêm Nguyên Tiêu dẫn cô nương xuất cung ngắm đèn. Bị ám sát là chuyện ngoài ý , nhưng điện hạ thà thương, cũng sợ khác tổn thương cô nương. Nếu trong lòng điện hạ , chỉ coi là t.h.u.ố.c giải bệnh đau đầu thì ngài sẽ cho sơn hào hải vị ? Sẽ mua thoại bản dỗ vui vẻ ? Sẽ chủ động bênh vực ?”
Mắt Vân Quỳ cay xè, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gò má.
Hắn thật.
Nàng mơ cũng ngờ đời thể ở trong tẩm cung của Thái t.ử, cùng ăn chung mâm, ngủ chung giường, còn thể chiếm tiện nghi của , một cao cao tại thượng như sủng ái, che chở, dung túng, thứ đều thể tưởng tượng nổi.
Nàng dám tin, cho nên mới hết đến khác xác nhận. Nàng bất an, lo lo mất, sợ ân sủng sẽ một ngày biến mất, cho nên từ ngày nhận bắt đầu chờ đợi kết cục chán ghét.
Ai bảo nàng hầu hạ, là một vị trữ quân chủ am cung lục viện chứ.
Nàng là một kẻ nhát gan sợ đau, sợ c.h.ế.t, trải qua quá nhiều khổ nạn, cho nên ngay cả những ngày cũng sống trong lo sợ.
Tào Nguyên Lộc : “Ngay cả chuyện cô nương thể dịu bệnh đau đầu của điện hạ, cũng chỉ lão nô và Hà quân y . Điện hạ cho phép truyền ngoài, sợ tổn thương, sợ hiểu lầm, cho rằng chỉ vì điều điện hạ mới sủng ái .”
“Lần đưa xuất kinh tuy là đề nghị của lão nô, nhưng điện hạ đến Bình Châu vung tay quá trán, cho ăn uống vui chơi. Còn thì , mua nhà an cư lạc nghiệp ở đây…”
Không đợi ông xong, tiểu nha đầu xoay phòng.
Tào Nguyên Lộc bóng lưng nàng, thở dài một .
Vân Quỳ bước cửa ngửi thấy mùi tanh nồng của m.á.u. Nàng vội vàng bước nhanh hơn, cho đến khi thấy bóng dáng đàn ông ẩn hiện ánh nến mờ ảo giường, sắc mặt nàng trắng bệch, tim đập mạnh một nhịp.
Trán đầy mồ hôi lạnh, ngón tay thon dài trắng bệch mảnh sứ vỡ đất thương. Máu tươi rỉ từng giọt theo kẽ ngón tay, dường như chỉ chảy m.á.u mới thể giải tỏa cơn đau và sự bực bội do bệnh đau đầu mang .
Nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu, trầm giọng : “Không bảo ngươi cút ngoài , còn gì.”
Vân Quỳ dọa sợ, tiên đến rương lấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u. Sau đó nàng đến mặt , chậm rãi xổm xuống, lấy từ trong tay áo chiếc khăn sạch, giúp lau vết m.á.u mu bàn tay.