Sắc mặt Thích Thành Nghiệp trắng bệch, tim đập dữ dội, nhưng vẫn thể đoán ý đồ của .
“Hôm nay túng quẫn nên mới chặn đường để vay tiền… Nhà nuôi lớn như , bao nhiêu năm nay từng bạc đãi . Cha giờ mất, là duy nhất của , ngài… rốt cuộc thế nào?”
Hắn nghĩ ngợi một lát: “Hay là , ngài chê xuất của , cần nữa? Chuyện liên quan đến nhà ! Mẹ tư thông với khác, bọn hề …”
Thái t.ử xoa thái dương, chỉ cảm thấy ồn ào.
Hắn nhíu mày, cuối cùng hỏi: “Vậy cha nàng là ai, ngươi đúng ?”
Thích Thành Nghiệp nghẹn lời: “Ta…”
「Hóa là điều tra cha của nàng , nhưng ngay cả cha cũng , mà hỏi…」
Hắn hoảng loạn đảo mắt một vòng, lập tức nghĩ câu trả lời: “Tuy rằng bây giờ , nhưng thể cung cấp manh mối cho ngài. Ngài gì đều…”
Chưa đợi xong, thấy đàn ông khẽ , dậy từ ghế thái sư, thờ ơ : “Ngươi buôn bán bé gái, trộm cắp tài sản, sử dụng tiền giả. Dù cô g.i.ế.c ngươi, quan phủ cũng sẽ tha cho ngươi.”
Thích Thành Nghiệp lập tức ngây , chữ “cô” như một chiếc b.úa tạ giáng mạnh đỉnh đầu . Đầu óc ong ong, như rút ba hồn bảy vía.
“Ngài…” Hắn há hốc mồm, nhưng thốt một chữ nào.
Dân đen dù ngu dốt đến , cũng xưng hô đại diện cho phận tôn quý đến nhường nào.
Đó là sự tồn tại mà cả đời cũng thể ngước .
Thái t.ử dường như suy nghĩ một lát, đó lạnh giọng lệnh: “Cắt lưỡi ném chợ, kẻ đòi tiền thì cứ đòi tiền, báo thù thì cứ báo thù, cần quan tâm . Mười ngày , nếu c.h.ế.t thì giao cho phủ nha Bình Châu.”
Thích Thành Nghiệp như sét đ.á.n.h, run rẩy, mồ hôi lạnh lăn từng giọt lớn xuống trán: “Ngươi… các ngươi…”
Chưa đợi c.h.ử.i rủa cầu xin, hai thị vệ lập tức tiến lên, mạnh mẽ đè nghiến đàn ông đang giãy giụa kịch liệt xuống đất.
Thái t.ử bước khỏi ngưỡng cửa, tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé lòng nhanh ch.óng truyền đến bên tai.
Hắn nhắm mắt , mân mê chiếc nhẫn ngọc bích ngón tay, vẻ mặt bình tĩnh, như hề thấy.
Triệu Việt theo .
Thái t.ử suy nghĩ một lát, phân phó: “Tìm đến y quán năm xưa Thích thị việc, hỏi rõ tất cả chi tiết liên quan. Còn nữa, tất cả những nơi mà Thích thị từng đến và khi mang thai, nào là phủ nha, chùa miếu, hội chùa, trong núi,… Tất cả những phận đáng ngờ mà bà từng gặp, cũng như những sự kiện lớn nhỏ xảy ở huyện Khai Dương năm đó như cướp bóc hoành hành, thiên tai, tế tự, săn b.ắ.n, tất cả quan ngoại lai, vệ quân, tăng nhân, đạo sĩ đều điều tra kỹ càng.”
Triệu Việt lập tức chắp tay nhận lệnh.
Thái t.ử định rời , chợt nghĩ đến điều gì đó, trong phòng: “Ném xa một chút, đừng bẩn mắt nàng.”
Trở chính phòng, Hoài Trúc và Hoài Thanh hầu bên ngoài, thấy đến, hai lập tức cúi hành lễ.
Thái t.ử khẽ gật đầu, hiếm khi thấy tiếng lòng của hai nữ hộ vệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-169.html.]
「Không điện hạ bằng lòng mặc bộ… hộ giáp .」
「Dù cũng là tấm lòng của cô nương, chắc điện hạ sẽ nổi trận lôi đình .」
Thái t.ử thầm nghĩ trong lòng, nàng còn mua hộ giáp cho ?
Cũng còn chút lương tâm.
Đôi mày nhíu c.h.ặ.t cả ngày của Thái t.ử cuối cùng cũng giãn giờ phút .
Khi Thái t.ử bước phòng, Vân Quỳ đang cau mày giường, lơ đãng lật cuốn thoại bản.
Thấy đến, nàng theo phản xạ rụt các ngón tay , dậy nghiêm chỉnh: “Điện hạ, ngài… thẩm vấn biểu của ?”
Thái t.ử xuống uống , “Ừ” một tiếng đơn giản.
Vân Quỳ khẽ hỏi: “Vậy ngài hỏi những gì?”
Thái t.ử hỏi ngược : “Nàng sợ cô hỏi điều gì?”
Vân Quỳ mím c.h.ặ.t môi, dù cố gắng thuyết phục bản nghĩ thông suốt, rằng vinh hoa phú quý chỉ là phù du, yêu thích cũng khó bền lâu. Vả nàng vốn dĩ chỉ là một cung nữ phận thấp kém, giờ chẳng qua là cảnh ngộ tệ hơn một chút mà thôi.
Thế nhưng tận sâu trong lòng, nàng vẫn , nàng từng năng tệ hại đến thế nào, dù nàng chẳng hề gì sai trái. Song thế gian vốn dĩ là , xuất của nàng định sẵn chịu đựng những ánh mắt lạnh lùng và lời lẽ nhục mạ.
Nàng thể quyết định xuất của , nhưng nàng cũng giống như bao khác, mơ hồ đến với thế giới , mỗi ngày đều cố gắng sinh tồn, nàng sai điều gì chứ?
Thái t.ử lặng lẽ lắng tiếng lòng nàng, trầm ngâm hồi lâu mới hỏi: “Nàng cha ruột của là ai ?”
Vừa lứt lời, tim Vân Quỳ chợt thắt .
Tựa như một lớp vảy m.á.u dày cộm lâu năm đột ngột bong , để lộ làn da mỏng manh yếu ớt bên . Nhìn bề ngoài vết thương lành, nhưng khi dùng đầu ngón tay ấn mạnh , từ tận đáy lòng vẫn sẽ rỉ những vệt m.á.u tươi thẫm.
Tay chân nàng lạnh buốt, giọng khẽ khàng run rẩy: “Điện hạ… hỏi ? Thích Thành Nghiệp ?”
Thái t.ử lắc đầu: “Không.”
Vân Quỳ dường như khẽ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Nhiều hơn cả là sự bối rối và kháng cự, đối diện thế nào với đàn ông từng xuất hiện trong cuộc đời nàng, nhưng mang đến vô vàn đau khổ cho nàng và .