CHỒNG ĂN KHÔNG NGỒI RỒI, TÔI NUÔI CẢ NHÀ VẪN LÀ NGƯỜI XẤU - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:16:53
Lượt xem: 162
mua bốn cái đùi vịt, con trai ăn hai cái.
Thấy cũng cầm một cái, nó liền đỏ bừng mặt, tức giận : "Sao để phần cho ba?"
thắc mắc: "Không để một cái ?"
Nó gần như sắp , giơ tay giật lấy cái đùi vịt c.ắ.n một miếng: "Mẹ thể để ba hai cái !"
sững sờ.
Vậy trong mắt nó, đùi vịt mua, nấu, mà quyền ăn?
–
dám tin con trai do chính nuôi lớn thể câu như thế.
nghĩ nó nhầm.
giải thích: "Có bốn cái, con ăn hai cái, ăn một cái, còn một cái để cho ba con."
Nó chuyển hướng: "Vậy với con?"
bối rối: "Nói gì cơ?"
Nó to tiếng: "Mẹ với con khi ăn chứ! Không thì con ăn ?"
hiểu: "Mẹ chỉ ăn một cái đùi vịt thôi mà, cũng hỏi ý kiến con ?"
Nó đỏ mặt tức giận: "Mẹ vấn đề ? Đừng chuyển chủ đề, trả lời , để phần cho ba?"
chỉ cái đùi còn : "Có để mà, còn một cái đây ."
Nó như thể tổn thương ghê gớm, lau nước mắt, tức tối : "Tại để cho ba hai cái?!"
đơ .
Thì nó đếm.
cố kiềm chế tức giận, hỏi: "Vậy trong lòng con, xứng ăn dù chỉ một cái đùi vịt ?"
Nó gì, mặt đỏ gay, cổ cứng đờ, ánh mắt đầy xót xa về phía ba nó.
"Ba vất vả thế, tất nhiên ăn nhiều hơn chứ, ăn linh tinh món khác là , cần gì tranh với ba? Mẹ đừng ích kỷ như ..."
Nghe , Trần Minh – chồng – vui vẻ đẩy đĩa đùi vịt về phía con trai.
Con trai lập tức mím môi, đỏ mắt, càng thêm tủi .
cuối cùng cũng hiểu .
Nhìn đứa con từng bước nuôi lớn, thể tin nổi:
"Mẹ vất vả ? Mẹ cũng , cũng việc nhà, còn chăm sóc con. Mẹ xứng đáng ăn một cái đùi vịt ?"
Nó đáp, chỉ liên tục lấy tay lau nước mắt.
Trần Minh lúc mới lên tiếng xoa dịu: "Thôi thôi, em với trẻ con chấp nhặt gì, nó còn nhỏ, gì, chỉ giỡn thôi mà."
im lặng mâm cơm mặt.
Ngày nào tan , cũng lao chợ, chọn mua đồ tươi ngon nhất, sợ đồ tươi ảnh hưởng đến sức khỏe con.
Mua xong vội vã về nhà, tranh thủ giờ con tan học nấu xong bữa cơm, sợ con đói.
Sáng nào quần áo con mặc cũng gấp ngay ngắn đặt bên giường.
Nhà cửa sạch sẽ là nhờ tối nào cũng gắng gượng dọn dẹp khi ngủ.
Trong nhà từ đồ ăn vặt đến hoa quả, đồ dùng hàng ngày bao giờ thiếu.
con từng hỏi những thứ đó từ .
Nó quen, nên thấy nữa.
Nó chỉ thấy ba nó mỗi ngày , sáng tối về.
cảm thấy nghẹn trong lòng, hỏi con: "Mẹ cũng vất vả, cũng mệt mỏi mà."
Nó đẩy đĩa đùi vịt về phía ba, khinh thường : "Mẹ kiếm bao nhiêu tiền mà cũng vất vả."
"Ba là trụ cột gia đình, tất nhiên là vất vả nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-an-khong-ngoi-roi-toi-nuoi-ca-nha-van-la-nguoi-xau/1.html.]
Trần Minh chằm chằm.
Anh tới mức chột , vội vàng chữa ngượng: "Đừng chấp trẻ con, em ."
Anh việc nhàn nhã, lương thực còn thấp hơn .
là ba, thì gương cho con, tỏ mạnh mẽ, để con trai noi theo, trở thành đàn ông trách nhiệm.
Vì dối con về lương của , còn báo thấp thu nhập của .
nghĩ tất cả vì con nên phản đối.
Không ngờ trong mắt con, nuôi cả nhà là , còn chỉ là dư thừa, đến một cái đùi vịt cũng xứng ăn.
Nghĩ tới đó, kìm nữa.
lật tung mâm cơm.
"Vậy thì khỏi ăn luôn!"
Trần Minh hét lên: "Lâm Vãn! Em điên ?!"
lạnh: "Em điên, thì chắc trong nhà em cơm để ăn ."
Con trai hét lên, chạy trốn lưng Trần Minh.
"Mẹ điên nữa !"
Điên?
Hóa lưng gọi là “ điên”, “sư t.ử cái”?
Trần Minh lúng túng, mặt , giả vờ nghiêm khắc: "Sao thế ."
Con trai chẳng để tâm, còn chạy đẩy mạnh một cái, trốn lưng mặt với .
lạnh .
Đây là đứa con mà mang nặng đẻ đau mười tháng, tự tay chăm sóc?
Khi mới sinh con sức khỏe yếu, suốt ngày viện.
Trần Minh thì luôn lấy lý do bận, hầu như chỉ một nửa đêm ôm con viện truyền nước.
đủ sữa, học cách nấu bột, ép tìm cách để con lớn lên khỏe mạnh.
Giờ thì đúng là nó khỏe thật, một cái đẩy ngã xuống ghế sofa.
Không đau, nhưng tim như d.a.o đ.â.m.
ôm n.g.ự.c, thẳng phòng.
Nằm giường, nghĩ mãi hiểu tại chuyện thành thế .
Trần Minh bắt đầu tăng ca từ khi con nhận .
Anh tan sớm, chơi với con cả buổi chiều cho đến khi nấu xong cơm.
Rồi nghiêm mặt : "Được , ăn cơm , kẻo con nổi giận đấy."
Rồi hai họ cùng khúc khích rửa tay.
Lúc đó thấy ấm áp, nghĩ là chồng lo cho gia đình.
giờ nghĩ ...
Tại mỗi nhắc nhở con, đều lấy ?
"Nhanh lên, con nổi giận đấy."
"Đừng nghịch nữa, mà sẽ vui ."
"Chơi nữa ! Mẹ mà đến là mắng cho đấy."
"Không , cho ăn."
"Mẹ cho ."
"Mẹ đến đ.á.n.h con đấy."