...
từng đ.á.n.h nó, từng quát mắng.
điều khó chịu đều gắn với “”.
Còn ba thì sạch sẽ vô can, thoải mái .
Chẳng bao lâu, Trần Minh đến “khuyên” .
Mỗi với con mâu thuẫn, ở giữa.
Với con: "Mẹ con là đó, phụ nữ ai cũng thế, con nhường chút ."
Với : "Trẻ con năng linh tinh, là lớn dạy dỗ từ từ, con cũng , đừng chấp nữa."
thương con, lời , luôn cảm thấy là do sai, tự trách bản , tìm con hòa.
Lâu dần, hình như họ mặc định luôn quy trình .
Lúc , con trai đang ngoài phòng khách, mặt hằm hằm, chờ đến dỗ.
Còn Trần Minh thì bắt đầu lải nhải những lời quen thuộc.
Trước chỉ tức giận, để ý gì.
, kỹ .
thấy trong mắt là sự phấn khích... còn cả một niềm vui khó hiểu.
Anh đang hả hê.
Con vì mà lưng với , coi thường , thậm chí động tay động chân, cảm thấy tự hào, vui sướng.
Mà trong sự hả hê ... thấp thoáng một chút ghen tuông khó tả.
hiểu – chúng là một gia đình, tiền lương đều dùng lo cho chồng con, còn ghen cái gì?
Hơn nữa, ban đầu chính chịu khổ cực, chủ động chọn công việc nhàn hạ nhưng lương thấp.
Con trai chờ mãi thấy đến dỗ, bắt đầu nổi trận lôi đình, đập phá ầm ĩ ngoài phòng khách.
Toàn nhắm đồ của mà đập.
Lúc bước , nó đang cầm d.a.o rọc giấy rạch túi xách của .
Trần Minh liếc sắc mặt , lập tức chạy tới mặt con đóng vai .
"Nhanh xin , xin sẽ giận nữa."
nhặt cái túi rạch nát lên – đó là món quà tự thưởng mấy tháng vất vả dự án và nhận khoản thưởng.
Con trai hậm hực : "Mẹ kiếm tí tiền, còn dám để ba mua cho túi đắt thế, ba đúng là chiều quá ."
bật vì giận.
ném túi xuống chân Trần Minh: "Cái là mua ?"
Anh trả lời, kéo con trai phía .
"Chuyện của lớn đừng lôi con , nó còn nhỏ."
Con trai lập tức cảm động, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Trần Minh: "Ba ơi, ly dị , con sống với con sư t.ử cái nữa."
Trần Minh lập tức sững .
Anh ho nhẹ, xoa đầu con trai: "Nói linh tinh gì thế, ba thể ly hôn ? Vì con, ba sẽ bao giờ chia tay."
Con hừ lạnh : "Mẹ may mắn mới lấy ba, ba chịu chu cấp cho là phúc ba đời ."
Hai cha con , Trần Minh đẩy con phòng, cảnh bừa bộn trong nhà, thở dài với .
"Lâm Vãn, em mà vẫn trẻ con thế , cái nhà xem, cái thể thống gì."
tiếp tục hỏi : "Anh cái túi là mua?"
Anh cúi mắt: "Không chỉ là cái túi thôi , em cần tính toán ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-an-khong-ngoi-roi-toi-nuoi-ca-nha-van-la-nguoi-xau/2.html.]
tức đến bật .
"Nói lắm, mua cái khác cho ."
Anh hừ lạnh: "Mua thì mua, chẳng giờ cũng từng mua cho em đồ đấy thôi."
.
Quả thật là từng mua.
Tạp dề dịp 8/3, bột giặt dịp Ngày của , nồi cơm điện dịp sinh nhật.
Anh chút ngại ngùng, mở điện thoại định đặt hàng: "Không chỉ cần quà thôi ? Mua là , cần gì ầm ĩ thế?"
khi thấy giá, lập tức nhảy dựng lên.
Chỉ tay c.h.ử.i: "Lâm Vãn! Em đúng là phá của!"
Con trai thấy ồn ào, chạy , khoanh tay lạnh: "Con mà, chỉ là đứa ăn bám phá của."
trừng mắt nó.
Nó cũng trừng mắt đáp : "Con sai ? Mẹ xài tiền của ba mua túi, mua đồ trang điểm, mà đến một cái đùi vịt cũng tiếc để cho ba! Ích kỷ! Mẹ hổ ? Con hổ vì như đấy!"
Không do dự, tát thẳng một cái mặt nó.
Con trai sững sờ, ngây .
Đây là đầu tiên đ.á.n.h nó kể từ khi sinh .
Vài giây , nó đỏ mặt tía tai, chỉ tay mặt tức giận.
"Mẹ dám đ.á.n.h con!"
tát tiếp tay nó đang chỉ .
Nó tức điên, định lấy đầu húc , tránh , nó đập đầu tủ.
Nó đau đến mức toáng lên: "Ba ơi! Mẹ bắt nạt con! Mau đ.á.n.h !"
Trần Minh ôm lấy con trai, hét lên với : "Em điên ?! Chỉ vì cái đùi vịt thôi mà loạn cả nhà lên?"
"Anh và con ăn nữa, hết cho em hết, ?!"
bước tới mặt Trần Minh.
Anh hừ lạnh, ngẩng cằm lên, vẻ chờ cúi đầu xin .
Dù gì , cũng luôn nhún nhường vì cái nhà , vì con.
dừng .
Đưa tay lên.
Tát thẳng mặt .
"Lo đ.á.n.h con mà quên mất đ.á.n.h đấy."
Trần Minh ngơ ngác ngẩng đầu: "Em dám đ.á.n.h ?"
nhặt cái túi rạch nát.
mới thăng chức, cần một món đồ dáng để gặp đối tác, vì thế nhịn ăn nhịn tiêu mới dám mua.
dùng cẩn thận.
Vậy mà giờ, chính con trai rạch tơi tả.
Nó cho rằng xứng nó – cũng như xứng ăn một cái đùi vịt.
xách túi lên, thất vọng thẳng mắt Trần Minh: "Ly hôn ."
Trẻ con thật sắc mặt lớn.
Trần Minh luôn ngầm cho phép, dung túng, thậm chí đùa cợt mặt con, dạy con rằng là thấp kém nhất trong nhà, thể tùy tiện coi thường.
Vậy nên nó mới cho rằng, xứng bất cứ thứ gì.