CHỒNG ĂN KHÔNG NGỒI RỒI, TÔI NUÔI CẢ NHÀ VẪN LÀ NGƯỜI XẤU - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:18:20
Lượt xem: 467

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con trai đang gục xuống bàn ăn mì tôm, thấy lập tức : "Con với , con ở với ba."

 

, gật đầu vui vẻ: "Không vấn đề gì, cũng ý định giành quyền nuôi dưỡng."

 

Dường như câu trả lời đó khiến nó bất ngờ, nó sững một lúc đầu , thêm gì.

 

Có lẽ trong tưởng tượng của nó, trắng tay, lóc van xin mới đúng?

 

mất kiên nhẫn thúc giục Trần Minh.

 

Anh mặt lạnh như tiền, cầm tờ đơn ly hôn.

 

"Mới ngoài một tuần, giờ về nhà mà cũng ở lâu? Lâm Vãn, em lòng đổi nhanh thế ?"

 

khó hiểu.

 

Sao cái cứ thích đổ cho khác ?

 

quanh nhà một lượt.

 

Ánh mắt dừng ở hộp mì tôm bàn, con trai lập tức : "Là ba con bận quá thời gian nấu cơm."

 

bật nhẹ.

 

"Con đúng là con ngoan của ba con đấy."

 

Bận việc ? Giỏi thật, nghĩ lý do giùm cho ba.

 

vẫn nhớ cuối tuần, tăng ca cả đêm ngủ, mệt quá nấu nổi cơm, đành cho con ăn cơm tự nấu sẵn.

 

Trần Minh mắng hơn nửa tiếng.

 

"Làm kiểu gì ? Sao để con ăn mấy thứ đồ rác rưởi thế ?"

 

Vừa , con trai đang ăn ngon lành lập tức thấy tủi , trong mắt hình ảnh cha "hiền từ" càng cao cả.

 

mệt mở nổi mắt: "Hay bếp nấu gì cho con ăn ?"

 

Anh lập tức im bặt.

 

Sau đó dắt con ngoài: "Hôm nay lười nấu, ba cho phép 'phá lệ' một , ba đưa con ăn KFC nha?"

 

Con trai reo lên theo : "Ba vạn tuế!"

 

Lúc đó mệt đến mức suy nghĩ gì, giờ nghĩ mới hiểu – hóa ăn cơm tự nấu sẵn, lấy con cái cớ ép bếp, thành công thì dắt con ăn ngoài.

 

Giờ đến lượt , tiêu chuẩn đổi ?

 

Chẳng mấy chốc, bộ mặt thật của Trần Minh lộ .

 

"Vợ ơi, sắp đến kỳ trả tiền nhà tháng , em… thể chuyển cho ít tiền ?"

 

Con trai ngạc nhiên.

 

"Ba ơi, tiền !"

 

Lần đầu tiên thấy con trai "thấu hiểu" như , gật đầu: " , tiền, lương một tháng còn bằng tiền tiêu vặt của ba con mà, đúng con?"

 

Con trai gật gù: "Chắc chắn ."

 

Trần Minh sốt ruột gãi đầu, hạ giọng năn nỉ: "Vợ , xin em, thì sẽ quá hạn mất."

 

Con trai đầy thắc mắc, trong mắt là sự khó hiểu.

 

giơ tay, cho xem cái túi xách, quần áo, vòng tay, vòng cổ mới mua, cùng lớp trang điểm và kiểu tóc mới.

 

" thật sự hết tiền ."

 

Tiền với , hình thức khiến vui vẻ, tự tin.

 

Lúc mới chú ý tới sự đổi của , trợn mắt, thể tin :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-an-khong-ngoi-roi-toi-nuoi-ca-nha-van-la-nguoi-xau/4.html.]

 

"Lâm Vãn! Em từ bao giờ mà tiêu xài hoang phí thế hả! Em mua đồ đắt như , nhà còn sống kiểu gì! Em trở nên vật chất từ lúc nào thế? Trước đây em như !"

 

nhún vai: "Thì sống nữa, nên mới đến tìm ly hôn."

 

Anh hít sâu một , bảo con trai phòng.

 

"Ba chuyện ."

 

Con trai dù vui nhưng vẫn lời .

 

Cửa đóng , nháy mắt với , vẻ dịu dàng đầy yêu thương.

 

"Vợ , đừng cãi nữa ?"

 

Anh trông cũng tạm , đây chiêu xiêu lòng – mỗi như mềm.

 

bây giờ, bộ dạng đó thấy vô cùng phản cảm.

 

nhịn bật .

 

"Trần Minh, bao nhiêu tuổi ?"

 

Anh lúng túng, ngơ ngác .

 

, nữa đưa bản ly hôn mặt .

 

"Anh già , mấy chiêu vô dụng ."

 

"Ký lẹ , còn thương lượng . Không thì gặp ở tòa án."

 

Không trúng chỗ nào, giận dữ xé nát đơn ly hôn.

 

Đập bàn gào lên: "Lâm Vãn, em quá đáng đấy! Chẳng chỉ vì con trai để dành cho ba cái đùi vịt mà em ghen hả? Em bao nhiêu tuổi , đừng trẻ con nữa ? Ra ngoài mà hỏi xem, ai ly hôn vì chuyện ghen với con, hổ!"

 

hừ lạnh.

 

"Anh vì cái đùi vịt ."

 

"Với , ngoài , ai chuyện ngoài? Không mấy họ hàng đều do gọi điện kể từng một ?"

 

Anh sai, cãi .

 

Ngậm miệng hồi lâu, : "Dù nữa, đồng ý ly hôn."

 

"Trừ khi… trừ khi em chia cho 80% tài sản."

 

Ha, cái đồ đàn ông khốn nạn – cuối cùng cũng lộ rõ chỉ vì tiền.

 

giả vờ ngạc nhiên : "Ồ? em tiền? Em chỉ là con đàn bà ăn bám, lương mỗi tháng chỉ chút đỉnh, dựa nuôi sống thôi mà?"

 

Mặt đỏ gay.

 

"Lâm Vãn, em đừng quá đáng!"

 

: " , vội tự nhận thế?"

 

Anh hít sâu vài cái, cố giữ bình tĩnh.

 

"Thế ," cầm b.út giấy vẽ vẽ, "nhà để tên, nhưng em vẫn trả tiền nhà. Ngoài , mỗi tháng đưa cho một nửa lương chi phí sinh hoạt của hai ."

 

phun nước mặt : "Dựa cái gì?!"

 

Anh nham nhở, ánh mắt đầy hằn học:

 

"Ai bảo em kiếm nhiều tiền? Kiếm nhiều thì đưa nhiều, còn nuôi con nữa. Đừng quên, đó cũng là con của em."

 

"Nếu em đưa, nó đừng mơ đồ ngon mà ăn, quần áo mà mặc."

 

"Đừng giận, đòi căn nhà cũng vì con thôi, cách nào khác, nó cứ đòi ở với ."

 

Loading...