CHỒNG ĂN KHÔNG NGỒI RỒI, TÔI NUÔI CẢ NHÀ VẪN LÀ NGƯỜI XẤU - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:19:56
Lượt xem: 712
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó rõ bố nó vấn đề.
nó giả vờ như thấy, còn sang dỗ về để tiếp tục hầu hạ hai cha con họ.
Trong mắt nó, bao giờ là đáng tôn trọng.
Nó giống hệt bố nó – chỉ quan tâm đến lợi ích.
đặt điện thoại xuống: “Thôi, phiền hai ba con ăn ngon mặc nữa .”
Nó gấp gáp: “Không mà , cứ về .”
trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Con trai vong ân khó chịu, còn bồn tắm mua bằng tiền thì khiến tinh thần sảng khoái.
Người thì , nhưng tiền thì .
Khi công tác về, thấy cửa nhà một đứa trẻ ăn mặc nhếch nhác chồm hỗm.
Dù cũng nuôi nó mười năm, nhận ngay.
thèm để ý.
vẫy tay đuổi: “Nhóc con, nhầm nhà .”
Nó òa lao tới: “Mẹ ơi, là con mà, nhận con …”
né sang bên, nó nhào hụt, nước mắt lưng tròng.
“Mẹ ơi, con đói quá…”
nhẹ: “Ủa? Ba con nấu cho con ăn ngon ?”
Nó mím môi, cuối cùng cũng thật: “Ba ngày nào cũng cho con ăn mì tôm, con ăn phát ngán .”
“Ông giặt đồ cho con, bạn bè chê con bẩn ai chơi với con.”
“Lớp học thêm cắt hết, bài con hiểu chẳng ai chỉ, lên lớp cô giảng cũng hiểu gì cả.”
“Nhà thì bừa bộn, bốc mùi, ông chẳng thèm để ý.”
“Sau , mì cũng hết, con đòi ba dẫn ăn KFC, ông bảo tiền tát con một cái, còn mắng con ăn bám…”
Nó ôm c.h.ặ.t lấy tay buông: “Hu hu, con cần ba nữa , ơi, cho con ở với …”
vội gạt tay : “Thôi, cái loại vô dụng như xứng . Con chẳng ba con cái gì cũng ? Để ba tìm cho con kế mới .”
Nó đến mức nước mắt nước mũi dính đầy mặt, quẹt một cái còn để vệt bẩn khuôn mặt nhếch nhác.
Hàng xóm qua đều chằm chằm.
hết cách, đành tạm cho nó nhà.
"Đây là khăn của con, bên là nước nóng, ngoan ngoãn tắm , đừng động những thứ khác, rõ ?"
Nó bĩu môi, gật đầu đầy uất ức.
Trước đây mỗi tắm rửa đều dỗ dành nó mới chịu .
dọn dẹp xong, thấy đói bụng nên nấu hai món ăn đơn giản.
Vừa bày cơm bàn, nó mắt sáng rỡ lao đến: "Thơm quá!"
đưa tay chắn : "Mẹ là cho con ăn ?"
Nó khựng , bối rối: "Mẹ..."
kéo đồ ăn về phía : "Mẹ gọi cho bố con , ông sắp đến đón con về."
Nó sốt ruột dậm chân: "Con về! Con ở với !"
gắp một miếng thức ăn, thản nhiên nó: "Con hỏi ý ?"
Nó hiểu: "Hỏi gì cơ ạ?"
: "Con sống với , con hỏi đồng ý ?"
"Còn nữa," gỡ tay nó khỏi bát cơm, "con ăn cơm nấu, xin phép ?"
Nó rơm rớm nước mắt: "Mẹ ơi, con sai ."
lắc đầu: "Con thực sự nhận , con chỉ tiếp tục cam chịu trâu ngựa cho con thôi."
Nó cuống quýt xua tay: "Không , con thật sự mà ..."
gắp một phần nhỏ đồ ăn đưa cho nó.
"Ăn , phần là cho phép con ăn."
Nó ôm bát đầy vui mừng, bắt đầu ăn như c.h.ế.t đói:
"Mẹ ơi... lâu lắm con ăn bữa cơm đàng hoàng, đừng giận nữa, về với bọn con mà..."
lạnh lùng nó.
"Là bố con đưa con đến đây ?"
Nó khựng , lí nhí: "Không... là con tự đến."
hừ nhẹ.
Xa như thế, tin một đứa trẻ con thể tự tìm đến tận cửa, còn đúng nhà.
Chiêu bài ‘thương tâm’ cũ rích.
Dùng con để mềm lòng?
kiểu của .
Con ăn sạch sẽ, dè dặt sắc mặt : "Mẹ ơi, bố thật sự , cho ông một cơ hội ?"
thẳng nó một lúc.
Rồi đột ngột hỏi: "Hôm cãi với bố, thật con thấy hết, đúng ?"
Nó khựng , vội lắc đầu: "Không ... con thấy gì cả."
nhạt, thất vọng nó.
"Hôm đó, thấy cửa phòng con hé mở."
Nó há hốc miệng, trong mắt là sự hoảng loạn kịp che giấu.
Lúc Trần Minh đến đón con, nó vẫn cố gắng giải thích.
"Mẹ ơi, là vì con đưa đùi vịt cho bố nên giận đúng ? Lần ... , , con đều đưa hết, ?"
"Mẹ về với bọn con , con xin đấy."
Bị từ chối, nó trừng mắt giận dữ .
"Sao cứng đầu thế!"
"Không thể vì con mà nhún nhường một ?"
"Con giỏi hơn bố, nuôi cả nhà, thế vẫn đủ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-an-khong-ngoi-roi-toi-nuoi-ca-nha-van-la-nguoi-xau/6.html.]
bật vì tức.
Quả nhiên nó hết.
mà vẫn chọn về phía Trần Minh, vẫn tiếp tục hi sinh.
Đó mới là điều khiến đau lòng nhất.
hỏi nó tại .
Nó ngước lên Trần Minh, mắt rưng rưng.
"Bố là đàn ông, cần tự tôn, cần sĩ diện... bố cố ý lừa con , chỉ là bố quá một bố thôi."
"Mẹ ơi, bố thật sự tội nghiệp, áp lực tâm lý của bố lớn, bố sợ tròn trách nhiệm..."
"Mẹ tha cho bố mà, con sẽ giám sát bố, bắt bố đổi, ?"
Đến nước mà nó còn thương cho ?
Cái kiểu "văn chương con trai ngoan" rẻ tiền .
thật sự hiểu nổi.
Thế là cố nhịn cơn buồn nôn, đuổi hai họ .
“Chiến dịch giành vợ” của Trần Minh bắt đầu.
Lúc thì dùng con, lúc thì tự vẻ đáng thương, mong mềm lòng.
đồng ý.
Thế là rêu rao khắp nơi rằng ly hôn chỉ vì một cái đùi vịt, bôi nhọ danh dự của .
Hắn còn tự video đăng lên mạng để cầu xin sự thương hại.
Muốn dùng dư luận gây áp lực, bắt .
Đáng tiếc, cư dân mạng thông minh lắm, nhanh ch.óng vạch trần lời dối, ghép sự thật từ những chi tiết mâu thuẫn.
Ai nấy đều chế giễu tiếc lời, cuối cùng lặng lẽ xóa video.
Ngoài cách đó , chẳng còn chiêu nào khác.
Thời gian trôi thêm vài tháng.
Hắn chịu nổi áp lực trả tiền nhà.
Tìm đến : "Chỉ cần em chịu trả tiền nhà, sẽ đòi tiền lương nữa."
lắc đầu: "Không ."
Tiền cọc nhà là trả, khoản vay cũng gánh, mắc gì nhường cho ?
Muốn kéo dài thời gian đúng ? tiền, việc, kéo .
Hắn nghiến răng: "Con trai giao cho em, nhà để giữ."
Con bên ngây .
Người bố mà nó từng tự hào, giờ vứt bỏ nó.
"Ba?"
Trần Minh gắt: "Gọi cái gì mà gọi, nuôi mày tốn tiền, suốt ngày chỉ tiêu xài, đồ ăn hại!"
Nó bối rối sang .
lập tức khoát tay.
Thôi, nuôi thêm kẻ phản bội nữa, chừng nó 'ăn thịt' lúc nào .
quá hiểu , thứ nó , mà là tiền của , và sự phục vụ lương.
Cuối cùng, Trần Minh đành nhượng bộ, chia đôi căn nhà.
đồng ý.
Hắn đổi: bốn - sáu, ba - bảy...
"Hai tám! Được ?!"
toe toét: "Giao dịch thành công!"
Ép quá dễ khiến ch.ó cùng rứt giậu.
Coi như bố thí cho kẻ ăn xin.
Hôm nhận giấy ly hôn, Trần Minh rũ vai như thể già cả chục tuổi.
Hắn : "Lâm Vãn, em thật tàn nhẫn."
Không còn cách nào khác, chỉ sống một , sống cho thật dễ chịu.
Sau đó, dẫn con trai dọn đến phòng trọ.
Trải qua bao vất vả, lòng kính trọng và tình cảm mà con dành cho dần tan biến giữa những điều vụn vặt đời thường.
Không còn – " giúp việc miễn phí", đời sống tiện nghi cũng mất, còn ai để đổ đẩy trách nhiệm.
Trần Minh chê nuôi con tốn tiền, con thì mắng vô dụng:
"Không kiếm tiền, việc nhà đổ hết lên đầu con, ba sống gì! Sao con bố như ba chứ! Biết con theo !"
Nó bắt đầu oán hận Trần Minh.
"Tất cả là do ba hại con còn gì hết!"
nó quên , tất cả những gì nó từng đều là do cho.
Trần Minh vốn chẳng đóng góp bao nhiêu.
Nó cũng từng tìm đến .
nó, thẳng:
"Mẹ cho con nhiều cơ hội, nhưng con từng chọn , dù chỉ một ."
đưa bản kê chuyển khoản.
"Dù cũng là con, khi con đủ tuổi, sẽ chu cấp cho con hàng tháng."
Nó sững , tức giận tìm Trần Minh tính sổ: "Tiền chu cấp của con ông tiêu xài hết !"
Trần Minh từng sống quen tay rộng miệng lớn, giờ tiết kiệm quen, cha con họ tụt dốc phanh.
Còn thì ?
thăng chức, tăng lương, mua nhà mới to hơn, hơn.
Bố thỉnh thoảng đến ở, cả nhà sống yên bình, hạnh phúc.
Ngày nhận giấy ly hôn, nấu một đĩa đùi vịt.
Vẫn hương vị cũ.
, ăn một vẫn ngon hơn nhiều.
HẾT